Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 68: Đồng Minh
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:42:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tưởng Thiên rụt về , vùi sô pha, lắc tay : "Em , em chỉ ứng phó với chị Lý thôi!"
Thẩm Tích Nhược chăm chú nàng. Ánh mắt cô nguy hiểm như thứ gì đó chiếu mắt nàng.
Đẹp thì nhưng cũng đáng sợ.
Tưởng Thiên một lúc nhảy xuống sô pha, chạy t.h.ả.m nhung lao phòng.
Căn hộ của Thẩm Tích Nhược ba phòng hai sảnh, một phòng là thư phòng luôn khóa kín, Tưởng Thiên cũng từng .
Nàng vội chạy đến cạnh thư phòng, bất ngờ phát hiện hôm nay cửa khóa nên mở cửa chui trong.
Thẩm Tích Nhược ngoài phòng, cất cao giọng : "Em căng thẳng như gì, chị cũng ép em."
Tưởng Thiên yên lặng nắm chốt cửa, nên gì, nàng chỉ chạy bừa mà bây giờ Thẩm Tích Nhược , nàng cũng đáp thế nào.
Nàng gì đành im lặng đáp.
Giọng Thẩm Tích Nhược vẫn dịu dàng như nước, chậm rãi : "Chị nỗi lòng của em, em cũng hiểu tình cảm của chị. Chúng giống bây giờ cũng , chị sẽ ép em nên Thiên Thiên đừng sợ."
Tưởng Thiên khàn khàn đáp : "......Là do em ."
Thẩm Tích Nhược bật hỏi: "Sao em ?"
Tưởng Thiên nên từ , đành giải thích: "Em cảm thấy vấn đề đều do em. Nếu em sợ xác định quan hệ thì thể chị sẽ càng vui hơn.........."
Thẩm Tích Nhược lắc đầu, cách vách cửa, Tưởng Thiên vẫn thấy tiếng khẽ cưng chiều và bất đắc dĩ.
"Đó là của em, những chuyện mà em trải qua cũng là của em. Thiên Thiên , em em mang đến cho chị sự can đảm, niềm tin cuộc sống nhiều đến nên em đừng cảm thấy sai."
Tưởng Thiên xúc động khi nâng niu trong lòng.
Thẩm Tích Nhược tiếp tục: "Vì em mà chị mới đến đây."
Vì em nên chị mới trọng sinh.
Em là mục tiêu, là khát vọng và chấp niệm mà chị hướng đến.
Cách vách cửa, hai tựa cửa, kể nỗi niềm luôn chôn giấu.
"Em cảm thấy chị giỏi lắm, Tích Nhược, hơn nữa chị còn thương em."
"Chị thương em vì em xứng đáng. Em ưu điểm của em nhiều ."
"Tích Nhược, về .... hai đứa , chị tính thế nào?"
"Chuyện về ai mà , bằng cứ như nha?"
"Dạ......"
Nói , Tưởng Thiên mở cửa phòng.
Thẩm Tích Nhược ở cửa, cách hai gần, thấy nàng , Thẩm Tích Nhược cong môi .
Sau đó, Thẩm Tích Nhược quẹt ch.óp mũi Tưởng Thiên: "Con bé nghịch ngợm ."
Tưởng Thiên , trong mắt lấp lánh, ngẩng đầu mặt chỉ cảm thấy cũng đủ.
Nàng giơ hai tay ôm, đôi môi cong lên .
Thẩm Tích Nhược đơ , Tưởng Thiên đề phòng như đáng yêu cô thể kháng cự.
Cô ôm lấy Tưởng Thiên, vùi đầu nàng n.g.ự.c , đưa tay xoa tóc nàng.
Tưởng Thiên cũng ngoan ngoãn vùi lòng Thẩm Tích Nhược.
Hai ôm thật lâu, tâm trạng cũng bình tĩnh.
Cô buông Tưởng Thiên , ngón tay xoa từ tóc dài rũ bên má nàng, ánh mắt mềm ấm Tưởng Thiên: "Mình ăn cơm thôi em."
Tưởng Thiên ngại ngùng gật đầu, chủ động kéo tay Thẩm Tích Nhược.
Mười ngón tay đan , chỉ vài bước từ thư phòng đến phòng bếp mà Tưởng Thiên cũng thấy nóng.
Mặt nàng hồng hồng bàn ăn, giây lát đồ ăn muôn màu muôn vẻ thu hút: "Oa! Trông ngon quá!"
Ở giữa bàn đặt một chiếc nồi gang, trong nồi nấu canh cá diếc nóng hổi, nước súp màu trắng sữa đang sôi nổi bong bóng đó vỡ tan thành các bọt nước mùi hương thoang thoảng bay trong khí ấm áp.
Bên cạnh là món đậu hũ chiên sốt tương đỏ, thịt bò phi lê cùng ớt chuông xanh, đỏ, và món chay sen xào rau củ cùng món súp cà chua nấm.
Đây là những nguyên liệu đơn giản trong nhà nhưng mỗi món đều sắc hương đầy đủ.
Tưởng Thiên gấp gáp cho đậu hũ miệng, lớp da giòn phần đậu hũ mềm hòa quyện cùng nước sốt.
Thịt bò phi lê tươi ăn mềm thơm. Món chay cũng đậm đà hương vị mang dư vị vô tận của những nguyên liệu cơ bản, ăn cùng với canh cá diếc là sự kết hợp tuyệt vời.
"Ngon quá..........."
Tưởng Thiên gắp một miếng lớn cho miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-68-dong-minh.html.]
Nàng đang ăn thì thấy tiếng gõ cửa.
Thẩm Tích Nhược lập tức nghiêm túc, cô đến cửa qua mắt mèo đầu với Tưởng Thiên: "Cô bạn của chị đến, Thiên Thiên cho cô nhé?"
Cô như đang hỏi chủ nhà Tưởng Thiên thấy đỏ mặt, đáp chỉ gật đầu.
Vì thế Thẩm Tích Nhược mở cửa, còn thấy mà thấy tiếng: "Bây giờ bà chị tan là chạy về nhà luôn hả? đến công ty tìm cũng thấy bà chị ở . Sao ở đây thêm cô em nè?"
Tưởng Thiên thấy một cô gái tóc dài mắc áo da giày bò bước nhà.
Cô nàng cởi giày bò, mái tóc đỏ rủ xuống, che mặt nàng nhưng vẫn thấy chiếc mũi thẳng cùng bờ môi đỏ tươi.
Kiểu makeup dễ chú ý mùa đông.
Tưởng Thiên chăm chú mới đến. Nàng thích ngắm mỹ nữ, cảm thấy mỹ nữ là tài nguyên của thế giới, các cô nên thường đăng ảnh hoặc dạo phố để cùng ngắm.
Thẩm Tích Nhược trả lời cô nàng: "Nhà khách, c** nh* giọng chút."
Người nọ ngừng tay, từ từ buông giày, mang dép thoáng phòng khách.
Vừa lúc Tưởng Thiên ở phòng khách chuẩn nghênh đón cô bạn của Thẩm Tích Nhược.
Tưởng Thiên đưa tay, chào hỏi: "Chào chị, em tên Tưởng Thiên."
Người nọ nhướng mày, : "Chà chà, ngờ tiểu thư nhà họ Thẩm mà cũng kim ốc tàng kiều! Chào em, chị là bạn của Thẩm Tích Nhược, chị tên Lâm Hoán."
Tưởng Thiên: "Em Tích Nhược nhắc về chị, chị ."
Lâm Hoan bật , cầm túi, quyến rũ : "Vừa thấy giọng điệu của bà chủ nhà . Đại tiểu thư ơi, việc đỉnh lắm nha."
Lâm Hoán đến, đưa tay về phía Tưởng Thiên, cánh tay nàng quấn lấy cổ Tưởng Thiên, với Thẩm Tích Nhược: " , bắt cóc cô em ngoan hồi nào , còn thèm phát kẹo mừng cho buồn lắm đó!"
Thẩm Tích Nhược treo áo khoác của Lâm Hoán lên cửa xong, thấy cánh tay của Lâm Hoán đặt lên vai Tưởng Thiên đang ngừng lộn xộn, ánh mắt sắc bén : "Lâm Hoán đừng trêu em , em ngại lắm."
Lâm Hoán nhanh ch.óng dịch đến dịch lui vai Tưởng Thiên, trêu: "Cậu sợ cái gì, em cũng đồ sứ mà cho chạm ?"
Thẩm Tích Nhược đáp: "Sợ một phát ăn luôn bé."
Tưởng Thiên tiếp lời: "Vậy thì , sẽ đau bụng đó."
Lâm Hoán hai , vỗ tay lớn: "Hai lắm! Rất ăn ý! Oh! Đang ăn cơm hả cho xin đôi đũa nha!"
Thẩm Tích Nhược yên lặng bếp lấy thêm đôi đũa cùng chén cơm đưa cho nàng.
Lâm Hoán gắp đồ ăn cho miệng, nhấm nháp một lúc mới : "Là hương vị của đại tiểu thư. Lợi hại thật! Cậu lên phòng khách xuống phòng bếp!"
Nàng chọc chọc Tưởng Thiên bên cạnh: "Đây là good girl, em trân trọng nha em dâu."
Tưởng Thiên nàng trêu đỏ mặt.
Ăn xong, Tưởng Thiên cảm thấy như tôm luộc Lâm Hoán trêu đến nóng .
Chờ khi Lâm Hoán ăn xong, lấy khăn ướt lau miệng, nhà vệ sinh thoa son.
Thẩm Tích Nhược nhịn nổi, kéo nàng : "Cậu tìm chuyện gì?"
Lâm Hoán bật : "Thì chuyện của Thẩm gia. Dạo thấy hình như Thẩm Tích Chu đang gì đó, cẩn thận, còn Thẩm Bác thì Đức, liên quan đến kế hoạch của ."
Thẩm Tích Nhược nhíu mày suy nghĩ.
Tưởng Thiên thấy lo lắng, cả nóng lạnh.
Thẩm gia khó đối phó mà đồng minh Lâm Hoán .... trông đáng tin!
Thẩm Tích Nhược trầm tư một lúc, : "Ông trúng chiêu ."
Những lời còn , cô kéo Lâm Hoán thư phòng bàn, để Tưởng Thiên trong phòng khách.
Tưởng Thiên nhàm chán bấm điều khiển TV, trong lòng vẫn lo lắng nên đến cửa thư phòng lén.
Cửa phòng khép hờ nên nàng chỉ thấy nội dung đứt quãng.
"Giải trí Khuynh Thành.... đủ..... tài chính.... chuẩn ..... phá sản....."
Những lời là do Thẩm Tích Nhược .
Tưởng Thiên lập tức hoảng hốt, sô pha, dám nhúc nhích.
Thẩm Tích Nhược là ? Giải trí Khuynh Thành sắp phá sản?
Tưởng Thiên cảm thấy nên một phần trách nhiệm.
Nếu Thẩm Tích Nhược thể phá sản phụ trách nuôi gia đình, chăm sóc Thẩm Tích Nhược! Nàng nhất định chăm Thẩm Tích Nhược thật !
Thù lao nàng đóng phim hai mươi vạn, nàng đưa Thẩm Tích Nhược xoay sở!
Nghĩ đến cảnh giúp Thẩm Tích Nhược, trong lòng Tưởng Thiên vui sướng!
Cuối cùng thì một sinh viên nghiệp như cũng thể b.a.o n.u.ô.i Thẩm tổng! Tiến lên Thiên Thiên ơi!