Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 66: Trứng Gà
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:42:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Tích Nhược hôn Tưởng Thiên thật lâu đến khi cánh môi nàng ướt át mới buông .
Giọng cô khàn khàn, ái : "Vừa em ?"
Tưởng Thiên hôn đến choáng váng, nàng ngẩng đầu những ngôi vàng trần nhà. Chúng nhưng chúng khiến nàng thấy choáng váng.
Nàng còn sức để cũng thể gật đầu, chỉ thể yên lặng trần nhà, vờ từng gì xảy .
Thẩm Tích Nhược ở cạnh nàng, khẽ.
Cô nâng tay chạm mu bàn tay đặt khăn trải giường của Tưởng Thiên: "Chẳng lẽ chị hiểu sai ý?"
Tưởng Thiên cô , đáp : "Không ."
Vừa dứt lời, nàng mới ý thức gì, đỏ mặt.
Thẩm Tích Nhược .
Tưởng Thiên trộm, nàng cảm thấy nụ như ánh mặt trời bên ngoài cửa sổ.
Có gõ cửa, Thẩm Tích Nhược: "Vào ."
Cô hộ sĩ ban nãy bước , tay cầm theo nhiệt ké, rụt rè hỏi Tưởng Thiên: "Có quấy rầy hai ?"
Tưởng Thiên đỏ mặt, lắc đầu, chủ động vươn tay.
Cô hộ sĩ cẩn thận kiểm tra sức khỏe vội vàng rời .
Tưởng Thiên bóng cô: "Em cảm thấy cô chắc sẽ ám ảnh."
Thẩm Tích Nhược: "Không , bệnh viện khoa tâm lý."
Tưởng Thiên: "..........."
Ăn sáng xong, vì bệnh tình của Tưởng Thiên định, nàng chỉ cần viện hai hôm quan sát là . Thẩm Tích Nhược cùng nàng cửa, cả hai dạo ở vườn hoa của bệnh viện.
Vì đây là sa mạc nên vườn hoa cũng trơ trụi, gì mắt, hai dạo tìm ghế nghỉ.
Thẩm Tích Nhược kéo tay Tưởng Thiên, hoa mỹ : "Chị đang chăm bệnh."
Lúc , tay hai đan , Thẩm Tích Nhược bỗng dùng ngón trỏ gãi mu bàn tay của Tưởng Thiên.
Cảm giác ngứa Tưởng Thiên bật : "Đừng mà chị."
Thẩm Tích Nhược cũng , bàn tay khẽ gõ mu bàn tay của Tưởng Thiên.
Tưởng Thiên cũng gõ lên mu bàn tay cô.
Hai cùng gõ lên mu bàn tay đối phương, hai bàn tay dính c.h.ặ.t .
Cảm giác ấu trĩ cũng thú vị.
Thẩm Tích Nhược chậm rãi đáp: "Thiên Thiên...... em ghét chị ?"
Tưởng Thiên đang chơi vui, kinh ngạc ngẩng đầu: "Sao cơ? Sao em ghét chị? Chuyện liên quan đến chị?"
Ánh mắt Thẩm Tích Nhược sâu thẳm, về phía Tưởng Thiên: "Nếu chị nó liên quan đến ."
Trong khoảnh khắc, Tưởng Thiên lập tức hiểu: "Chị là Thẩm gia?"
Thẩm Tích Nhược im lặng, ánh mắt cúi xuống xem như thừa nhận.
Cô điều tra một ít, bước đầu thể xác định.
Tưởng Thiên cố ý ngẩng đầu như đang suy nghĩ kỹ càng.
Lòng bàn tay Thẩm Tích Nhược thấm mồ hôi, tay cô bất động nhưng cơ thể thì run rẩy. Cô dựa Tưởng Thiên.
Một lúc , Tưởng Thiên vờ như nghĩ kỹ, đầu : "Ai chuyện thì em mới ghét kẻ đó. Vừa em , chị chuyện cho nên em sẽ mãi mãi ghét chị."
Thẩm Tích Nhược cảm động, ngón tay ấn môi Tưởng Thiên: "Em đừng tùy tiện dùng từ mãi mãi."
Tưởng Thiên bĩu môi, hôn lên tay cô.
Ngón tay cô như điện giật b.ắ.n lên.
Tưởng Thiên đắc ý như đứa nhỏ thích thú khi đùa thành công.
Thẩm Tích Nhược nàng cũng mỉm , cô hiểu nàng đang gì.
Giây tiếp theo, Thẩm Tích Nhược hôn lên ngón tay Tưởng Thiên, ấn c.h.ặ.t nó lên môi .
Sau một lúc, cô nhướng mày, khiêu khích với Tưởng Thiên: "Hôn gián tiếp nha em."
Tưởng Thiên mở to mắt, còn thể ? Thẩm Tích Nhược ơi là Thẩm Tích Nhược, ngờ nghiêm túc như chị cũng trò !
Quả nhiên đầu óc của cô diễn viên như nàng vẫn thể so với Thẩm tổng.
Khung cảnh mùa đông hiu quạnh, nhà ăn đang nấu cơm, ống khói thổi khói trắng mùa đông ấm áp.
Thẩm Tích Nhược điện thoại, lên với Tưởng Thiên: "Chúng về thôi, cảnh sát cần khẩu cung của em."
Tưởng Thiên sợ, cô từng lấy lời khai bao giờ.
Thẩm Tích Nhược nhéo tay nàng, nắm nhẹ lòng bàn tay nàng, : "Không , bọn họ bắt kẻ tình nghi, em tới chỉ là thủ tục thôi."
Tưởng Thiên , vội hỏi: "Người hiềm nghi là ai?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-66-trung-ga.html.]
Thẩm Tích Nhược : "Sở Cầm và Mao Diễm."
Tưởng Thiên nhớ một lúc mới nhớ đến hai cùng đêm hôm đó, hoảng hốt : "Trời ạ! Vì chứ? Em cũng liên quan gì đến họ? Em cũng chẳng mấy lời với hai ? Vì hai họ hại em?"
Thẩm Tích Nhược đầu, đau lòng xoa đầu nàng: "Có lẽ đối với vài , khi chán ghét ai đó thì cô sống thôi là một sai lầm."
Sau khi ghi chép xong, Tưởng Thiên ăn cơm trưa . Nàng sống đời sống dưỡng sinh.
Nàng cũng kẻ đầu sỏ hại bây giờ đang gì nhưng nàng cũng quan tâm. Nàng chỉ sống cuộc sống của , tất cả chuyện khác chỉ cần giao cho cảnh sát.
Trong Sở Cảnh Sát, Sở Cầm và Mao Diễm suốt đêm.
Đêm qua, sự việc bất thành khiến hai lo lắng, sợ hãi. Không bao lâu, cảnh sát chạy đến khách sạn, kéo hơn nửa đoàn phim từ giường đến Sở Cảnh Sát, hỏi cung.
Sở Cầm và Mao Diễm nhốt chung, run rẩy. Khi hai tách thẩm vấn, Sở Cầm im lặng , Mao Diễm ban đầu cũng . Có cô cảnh sát phát hiện hai luôn thì đ.á.n.h đòn tâm lý.
Cô cảnh sát bèn tách hai : "Nếu đối phương bộ chân tướng thì thể xem là tự thú, sẽ khoan hồng mà còn thì sẽ mất cơ hội đó."
Vừa dứt lời, Sở Cầm nghĩ, Mao Diễm vốn não tàn, phòng thẩm vấn sợ hãi, chắc chắn sẽ khai hết. Mao Diễm ở phòng khác thì nghĩ dù cũng là Sở Cầm xúi giục , chỉ là tòng phạm, sẽ phán tội nặng nên cần nhân cơ hội mau ch.óng hết để thả tự do.
Lúc , hai kể đầu đuôi chuyện cho cảnh sát.
Nói , cả hai cùng bắt trại giam, đúng lúc kề bên .
Vì trại tạm giam gian chật hẹp, còn mùi nước tiểu kịp vệ sinh, mùi hôi tứ phía hai choáng váng.
Cả hai mặt mày xám tro, hai đối phương khai hết cho cảnh sát thì nhào đ.á.n.h , nắm tóc, nắm quần áo kịch liệt.
Sau khi cảnh sát tách , một giường, một xổm đất, ôm đầu .
Sở Cầm thật lâu, hai mắt sưng to, cả đêm mất ngủ. Sáng hôm , cô tìm cảnh sát, tin tức độc quyền báo cho bọn họ.
Cô cảnh sát bật : "Cô cứ như đang trong giới giải trí , còn cả tin tức độc quyền, haha........."
khi xong, sắc mặt cô cảnh sát dần nghiêm túc.
Sở Cầm sắc mặt cô: "Những lời là thật, là Khúc Hổ chỉ thị cho , đàn ông đó cũng là Khúc Hổ tìm, các cô cũng bắt gã ."
Sở Cầm ngày thường luôn miệng gọi "chồng yêu", "cục cưng", " yêu" vì lợi ích của mà nghĩ chút tình xưa nào.
Nàng căm hận bắt Khúc Hổ tù để cho tên đàn ông bội bạc đó cùng xuống hố với .
Trong lúc khó khăn, nghịch cảnh thì lòng sẽ biến chất, ác độc.
Sau hai ngày điều tra, Sở Cảnh Sát phối hợp với cảnh sát thành phố A truy bắt Khúc Hổ.
cảnh sát cũng chỉ điều tra đến . Tuy phía là kẻ chủ mưu nhưng bọn họ thể bắt. Bọn họ chứng cứ mà sự việc cũng nghiêm trọng.
Ngày Tưởng Thiên xuất viện cùng là ngày Khúc Hổ, Sở Cầm và Mao Diễm đoàn tụ.
Cả đám nhốt ở trại giam ngừng mắng mỏ nhưng tuyệt vọng gào .
Bên , Tưởng Thiên Thẩm Tích Nhược trợ giúp, khoang thương gia, ngủ một giấc thoải mái, đó lên xe về nhà.
Thẩm Tích Nhược: "Em ở ?"
Tưởng Thiên: "Ở chỗ chị , em quen ở đó ."
Nói thật nàng ở nhà Thẩm Tích Nhược còn quen hơn ở nhà , nàng quen đến mức nhớ tường tận cách bài trí, nội thất của nhà cô.
Ở đó khiến nàng cảm thấy an .
Thẩm Tích Nhược đưa nàng , mở cửa cho nàng, cởi áo khoác giúp nàng. Cô đặt dép xuống nhét chân nàng.
Tưởng Thiên : "Tiểu thư nhà họ Thẩm phục vụ khi nào ?"
Thẩm Tích Nhược nàng : "Phục vụ cho ảnh hậu Tưởng là vinh hạnh của chị."
Tưởng Thiên thấy đỏ mặt: "Ảnh hậu gì chứ, ."
Thẩm Tích Nhược tự tin đáp: "Chị tin em chắc chắn sẽ là ảnh hậu."
Tưởng Thiên sô pha xem TV, Thẩm Tích Nhược thì mặc tạp dề nấu ăn trong bếp.
Nguyên liệu trong tủ lạnh còn nhiều, chỉ thể nấu hai tô mì, Thẩm Tích Nhược mau ch.óng chuẩn xong, cô lấy hai tô .
Trong tô mì sợi vàng thủ công, nước súp nấu với tôm tươi, phía là những lát thịt chiên giòn, chân giò hun khói, cà rốt và tàu hũ còn thêm rau và chút sa tế cùng.
Tô Tưởng Thiên thì thêm trứng chiên giòn, hương thơm lan tỏa.
Tưởng Thiên gắp mì, cảm thấy bên gì đó.
Nàng kinh ngạc đảo mì sang một bên, bên trong một quả trứng luộc.
Quả trứng tròn tròn đáng yêu. Lòng trắng mềm bao lấy lòng đỏ vàng nhạt bên trong.
Tưởng Thiên tô của Thẩm Tích Nhược, thấy trong cũng trứng luộc mới yên tâm, : "Em còn tưởng chị đưa hết hai quả cho em, em cũng ăn nhiều trứng nên chị cũng ăn cùng em đó."
Thẩm Tích Nhược , gắp mì: "Ừ, chị ăn với em."
Sợi mì cho miệng k*ch th*ch vị giác. Hương thơm tràn ngập cả khoang miệng.
Tưởng Thiên đang ăn, mỉm , nàng cảm thấy tìm quan trọng của đời .
Nàng còn cần lo sợ về quá khứ. Quá khứ qua mà hiện tại của nàng chính là mặt .
Nàng cần sợ, cũng gì dể sợ.
Bởi trong lòng ấm ngọt.