Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 65: Phòng Bệnh
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:42:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tưởng Thiên đưa bệnh viện súc ruột, truyền dịch mấy tiếng đồng hồ.
Sau khi bệnh tình định, nàng hôn mê đưa phòng bệnh.
Trong suốt quá trình, Thẩm Tích Nhược luôn ở bên nàng.
Triệu Phỉ Phỉ bật , tay bó bột chạy theo Thẩm Tích Nhược.
Mà Thẩm Tích Nhược khi lúc ở khách sạn, cô từng rơi thêm giọt nước mắt nào.
Cô rời Tưởng Thiên, đôi mắt dính c.h.ặ.t lên nàng, cô bình tĩnh phân phó xung quanh, cảnh sát, bác sĩ, nhân viên đoàn phim đều theo lời cô.
Tưởng Thiên súc ruột xong, đồ bệnh nhân, giường bệnh, Thẩm Tích Nhược bước , đóng cửa , ngăn cách những ồn ào bên ngoài phòng bệnh.
Hành động mật nhưng ai chú ý. Dù bất ngờ khi Thẩm Tích Nhược xuất hiện nhưng cũng dám hỏi.
Sau đó cảnh sát dẫn theo tất cả những nhân viên từng tiếp xúc tới Tưởng Thiên lên xe cảnh sát về đồn.
Phòng bệnh yên tĩnh, mang theo mùi t.h.u.ố.c sát trùng cảm thấy chán nản.
Tưởng Thiên ngủ nhưng suy nghĩ liền mạch, nàng quan tâm hỏi: "Phỉ Phỉ chị? Cô gãy tay?"
Thẩm Tích Nhược : "Ứ, em đừng lo."
Tưởng Thiên chuyện, hỏi : "Sao ?"
Thẩm Tích Nhược trầm giọng : "Cô thấy em trong điện thoại nên báo cảnh sát nhắn tin cho chị, cô gấp gáp, đuổi theo xe của em, xe chặn , ngã nên gãy tay, bây giờ đang bó bột."
Tưởng Thiên lo lắng, dậy: "Chị Lý ? Chuyện ......"
Không đợi nàng xong, Thẩm Tích Nhược đặt ngón tay lên môi nàng, khẽ : "Ngoan, em yên."
Cả Tưởng Thiên căng thẳng.
Thẩm Tích Nhược dùng ngón tay ấn lên môi Tưởng Thiên cũng ấn nàng ngoan ngoãn giường.
Sau khi xuống, Tưởng Thiên gì, kéo chăn, giấu chăn, chỉ để lộ đôi mắt to đáng thương, sưng vù.
Rất nhiều chuyện nàng rõ thậm chí vì tính kế thì hại.
nàng lựa chọn tin Thẩm Tích Nhược.
"Em nghỉ ngơi , chuyện cứ giao cho chị, chị ở đây với em."
Thẩm Tích Nhược v**t v* môi Tưởng Thiên, hôn lên môi nàng.
Gương mặt trẻ tuổi đang tái nhợt, chút m.á.u, lộ nét yếu ớt, đau khổ.
Thẩm Tích Nhược đau lòng, dùng đầu ngón tay khẽ xoa mặt nàng, sức lực dần tăng lên như xoa đỏ mặt nàng.
Tưởng Thiên chớp mắt cô.
"Dạ."
Thẩm Tích Nhược cần lo thì cũng mặc kệ, nàng chân tướng, là ai hại nhưng lúc , nàng thể tùy hứng dò hỏi, quấy nhiễu tâm trạng của Thẩm Tích Nhược.
Vì Tưởng Thiên thấy rõ giọt nước mắt của Thẩm Tích Nhược rơi má .
Nàng cũng thấy tâm trạng hiện tại của Thẩm Tích Nhược còn định bằng đang giường bệnh như .
Thẩm Tích Nhược nước da trắng dù gió lớn cũng da cô đổi màu, lúc , má cô xuất hiện tơ m.á.u, đáy mắt quầng thâm, đây đều là minh chứng cô đang kiềm nén.
Cô như Tưởng Thiên đau lòng, tiếp tục trò chuyện.
Nàng đắp chăn, mệt mỏi với Thẩm Tích Nhược: "Em mệt, chị cũng ngủ ."
Đây là phòng ngủ cao cấp, bên cạnh giường trống nhưng Thẩm Tích Nhược ngủ, chỉ mỉm , xoa tóc Tưởng Thiên, cô cuộn lọn tóc tay .
"Chị mệt, em ngủ , chị trông em."
Tưởng Thiên mệt mỏi, chìm giấc ngủ.
Thẩm Tích Nhược quấn lọn tóc nàng quanh tay, yên lặng nàng ngủ.
Tưởng Thiên vốn gương mặt ngây thơ, đáng yêu nhưng giờ cơ thể suy yếu, khi ngủ nàng cũng cau mày Thẩm Tích Nhược suy nghĩ nhiều điều.
Kiếp , Tưởng Thiên nhiều sinh non viện, Thẩm Tích Nhược luôn là chăm nàng.
Khi , sắc mặt của Tưởng Thiên cũng tái nhợt như bây giờ.
Thời gian đó Tưởng Thiên luôn ngừng.
Nằm giường bệnh, Tưởng Thiên kiếp tâm sự nhiều chuyện với Thẩm Tích Nhược, còn xem Thẩm Tích Nhược là bạn của .
Đây là cô bạn duy nhất của cô, một sẵn lòng chia sẻ tất cả với cô.
cô sợ cô bạn , cô quý trọng sợ cô sẽ tự hủy .
Đến cuối cùng, Tưởng Thiên như ước nguyện kết hôn với Thẩm Tích Chu nhưng vẫn thể sinh con cũng thể đóng phim.
Sau tất cả những thăng trầm, cô từng hỏi Thẩm Tích Nhược, lựa chọn của đúng ?
Vì tình yêu mà buông bỏ tất cả đổi kết cục hạnh phúc.
Thẩm Tích Nhược vốn cho rằng kiếp Tưởng Thiên đổi nhưng cô ngờ nàng vẫn giống Tưởng Thiên kiếp thường xuyên nhập viện.
Tưởng Thiên luôn bệnh viện?
Kiếp là vì Thẩm Tích Chu.
Kiếp là vì ............
Thẩm Tích Nhược cúi đầu, tin nhắn trong điện thoại.
Là cảnh sát gửi đến mời cô đến họp.
Cô chuyển tin cho trợ lý của , phân phó trợ lý mặt phối hợp với cảnh sát mở họp. Họp xong thì báo cáo kết quả.
Bên khác, cô gửi tin cho Lâm Hoán: "Tra đến ?"
Lâm Hoán nhắn : "Trời đất ơi, bà chị của ơi, bà chị xem bây giờ mấy giờ , mới bốn giờ sáng mà bà chị bảo tra thì tra kiểu nào ? Cấp cần ngủ."
Thẩm Tích Nhược quan tâm, thấy Lâm Hoán đang bận việc, cô nhắn tiếp: "Còn gì nữa?"
Lâm Hoán: "Dạo công ty bà chị mới nhận một bộ gameshow, thể cho đứa em tham gia ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-65-phong-benh.html.]
Thẩm Tích Nhược: "OK!"
Lâm Hoán: "Tuân lệnh! cho bà chị , tra . Nửa tháng , Thẩm Tích Chu liên lạc với một IP nước ngoài, IP ở một võ quán Mexico, Khúc Hổ từng học võ ở đây, haha, lợi hại ?"
Thẩm Tích Nhược nhướng mày, vô cảm bấm chữ: "Còn gì nữa."
Lâm Hoán: "Bà chị ơi bà chị! Bây giờ là bốn giờ! Thôi, chừng nào tiến triển mới thì sẽ thông báo. Nhắc nhở thiện, dạo ông Thẩm Bác đang động đậy, cả thành phố A ai cũng , bà chị ở bên ngoài nên hẳn chú ý."
Thẩm Tích Nhược: "Cảm ơn, , tra tiếp , ngủ ngon."
Lâm Hoán: "...... Tuy đêm nay chắc chắn thức suốt đêm nhưng ngủ ngon, bà chị."
Thẩm Tích Nhược cất điện thoại, Tưởng Thiên hồi lâu, cong môi.
Như cũng .... Nếu tra rõ, tất cả đều liên quan đến Thẩm gia, thì cần nương tay cho cái nhà đầy dơ bẩn đó.
Sau khi Tưởng Thiên tỉnh ngủ thấy đau đầu.
Nàng mở mắt, thấy tay ai đó nắm, thể cử động.
Nàng kinh ngạc đầu , thấy Thẩm Tích Nhược ghế, nửa sấp giường, đôi tay nắm lấy tay , mặt về phía , đang nhắm mắt ngủ.
.............Vậy mà còn bảo mệt.
Tưởng Thiên mắng mỉm , nàng đưa tay vuốt tóc giúp Thẩm Tích Nhược.
Ngón tay nàng lướt qua lọn tóc, trong lòng mềm ấm, ngọt ngào.
Trái tim một thể cảm nhận sự ngọt ngào mãnh liệt như ?
Ngón tay Tưởng Thiên lướt tóc Thẩm Tích Nhược dời đến má cô, nàng dùng ngón tay non mịn, khẽ chạm da Thẩm Tích Nhược.
Da của Thẩm Tích Nhược mịn màng như mây nỡ rời .
Trong mắt Tưởng Thiên đầy tình cảm, nàng chăm chú gương mặt của Thẩm Tích Nhược, ngón tay cứ xoa đến xoa lui nàng hôn cô.
Cảm giác chắc chắn mềm mịn hơn cả bánh trứng.
Lông mi của Thẩm Tích Nhược khẽ run, ngón tay cũng run lên, mí mắt động đậy như tỉnh.
Tưởng Thiên vội rụt tay , tim đập mạnh.
Thẩm Tích Nhược tỉnh , chỉ đổi tư thế, mặt càng nghiêng về phía Tưởng Thiên, mí mắt cũng ngừng chuyển động.
Tưởng Thiên mừng thầm, tiếp tục xoa má cô.
Lúc , thậm chí còn to gan hơn, nàng xoa đến phần cổ Thẩm Tích Nhược.
Món tráng miệng ngon miệng ngay mắt, ai mà nhịn ?
Món tráng miệng còn xoay , đưa vẻ đến mặt .
Nhịn nổi!
Tưởng Thiên dậy, từ từ rút tay trong lòng cô.
Sau đó nàng cúi đầu, khom lưng tiến đến gần Thẩm Tích Nhược, hôn cô.
Hôn một cái thôi, một cái thôi.
Chỉ cần hôn lên mặt như ăn bánh kem kèm trái cây nếm thử.
Đối với Tưởng Thiên, đôi môi Thẩm Tích Nhược đang là lớp kem ngon lành.
Ánh mắt nàng như ếm ma thuật chăm chú môi Thẩm Tích Nhược.
Môi cô khẽ mở như dẫn dụ nàng kết hợp cùng gương mặt trong sáng đang ngủ đó cảm thấy nhộn nhào.
Nếu là ngày thường, Tưởng Thiên ít khi chủ động mật với Thẩm Tích Nhược, nàng sợ khí tráng của cô.
bây giờ Thẩm Tích Nhược đang say giấc, đôi mắt đen cũng nhắm , cảm giác mềm mại, mỏng manh.
Cô như còn khiến nhịn .
Tưởng Thiên cúi đầu, càng lúc càng gần đôi môi của Thẩm Tích Nhược.....
lúc , mở cửa, nhỏ giọng : " đến kiểm tra....."
Hộ sĩ mặc áo hộ sĩ màu hồng bước , hai mắt mở to.
Tưởng Thiên chỉ còn cách môi Thẩm Tích Nhược hai centimet, khí vô cùng ngại ngùng, nàng bật dậy, giường vờ là một bệnh nhân yếu ớt, đáng thương.
Thẩm Tích Nhược cũng dậy, về phía .
Cô hộ sĩ nhận thấy ánh mắt của Thẩm Tích Nhược, lập tức cả kinh, lẩm bẩm: "Lát nữa ...."
Nàng rời khỏi phòng, đóng cửa.
Tưởng Thiên rúc trong chăn, run rẩy.
Thẩm Tích Nhược: "Tưởng Thiên, em gì?"
Tưởng Thiên: "Không gì, em gì, em tỉnh ngủ mà."
Giọng Thẩm Tích Nhược tỉnh khàn khàn quyến rũ.
Cô : "Em gì thì tiếp ."
Tưởng Thiên mở chăn , mờ mịt về phía cô: "Hả?"
Thẩm Tích Nhược thở dài, dậy cúi về phía Tưởng Thiên.
Cô ngậm lấy cánh môi của Tưởng Thiên.
Tưởng Thiên hít sâu, khó tin mở mắt.
Giờ phút , nàng bỗng hiểu: Thẩm Tích Nhược luôn luôn cảnh giác thể tỉnh khi chọc đến chọc lui?
Cho nên, chị tỉnh lúc nào!
Vậy hành vi mê gái của chị thấy !
Xấu hổ quá.... A, Thẩm Tích Nhược hôn thoải mái quá.
Tưởng Thiên nhắm mắt.
Nếu mất mặt thì nàng hưởng thụ vui sướng mắt tính.