Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 64: Khủng Hoảng
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:42:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tưởng Thiên nâng mắt thấy đôi môi đỏ tươi của Thẩm Tích Nhược trong lòng kích động.
Nàng ngờ Thẩm Tích Nhược rời ... thật sự mê .
Bờ cát vàng thẳng đến chân trời, bốn bề vắng lặng mà Thẩm Tích Nhược cạnh nàng.
Tưởng Thiên xúc động cuối cùng đến miệng thành: "Vậy chiều nay, chị ?"
Giọng nàng đứt quãng vì hôn đến nhũn , giọng nàng khàn khàn thể lên tiếng.
Lời phiêu tán trong gió lạnh, những lời còn thể cất lên.
Thẩm Tích Nhược cúi đầu, ánh mắt vốn dịu dàng lúc bừng ngọn lửa mãnh liệt, nồng cháy.
Đôi môi đỏ khẽ mở: "Chị về, công ty việc gấp cần chị."
Tưởng Thiên thất vọng thấy nhẹ nhõm.
Nàng rõ tâm tư của chỉ chăm chú Thẩm Tích Nhược.
Tưởng Thiên bỗng nhiên đưa tay đẩy Thẩm Tích Nhược .
Thẩm Tích Nhược kinh ngạc lảo đảo lui về , Tưởng Thiên thoát khỏi sự kìm cặp của cô, nhanh ch.óng chạy phim trường.
Đóng sầm cửa , khung cửa run lên cho thấy Tưởng Thiên dùng bao nhiêu sức.
Thẩm Tích Nhược chằm chằm cánh cửa, nheo mắt.
Lúc lâu , điện thoại cô reo lên.
Cô lấy điện thoại , thấy tin nhắn của Tưởng Thiên: "Chị mau, đừng phiền em việc!"
Tưởng Thiên run rẩy bấm điện thoại, vì tay run mà nàng bấm nhanh.
Khó khăn lắm mới gửi , nàng giao diện WeChat như xuyên thủng nó.
Đợi hai phút , nàng nhận tin nhắn của Thẩm Tích Nhược: "Chị , chị đây."
Tưởng Thiên mím môi, nén rung động trong lòng, run rẩy bấm: "Lần chị đừng nữa đó!"
Thẩm Tích Nhược phản hồi nhanh: "Em yên tâm, chị sẽ chăm chỉ việc."
Tưởng Thiên cầm điện thoại, khóe môi ngọt.
Chuyên viên trang điểm make up cho nàng, thấy nàng luôn động đậy, lộ cả nếp nhăn, vội : "Cô đừng động đậy, giữ yên mặt! Cô gặp chuyện gì mà vui ?"
Tưởng Thiên vội để mặt nghiêm nhưng cảm xúc trong lòng càng mãnh liệt, nàng nhịn , khóe môi cứ cong lên chuyên viên trang điểm dặm phấn nhiều .
Công tác phim kế tiếp thuận lợi, nửa tháng đoàn phim đóng máy, tổ chức tiệc chúc mừng.
Mọi cùng ăn tiệc, đạo diễn đến từng bàn kính rượu, ai cũng sức uống.
Sở Cầm cầm ly rượu, nhướng mày với Mao Diễm. Mao Diễm lập tức lên, về phía Tưởng Thiên, nịnh nọt: "Thiên Thiên , em nhỏ hơn chị nên chị gọi em là em. Mấy tháng qua chúng hợp tác nhiều , nãy giờ em bận rộn, chị đợi mãi mới kính em một ly, hai chị em chúng uống cạn ly ."
Lúc Tưởng Thiên phiên kính rượu, nào thể từ chối, nếu là ngày thường, nàng sẽ hiểu ẩn ý của Mao Diễm, cảm thấy cô vấn đề sẽ chú ý.
lúc , nàng nhận tin của Thẩm Tích Nhược, trong lòng đang vui sướng, hơn nữa trong khí náo nhiệt, nàng rõ lời của Mao Diễm, chỉ thấy cô thiết.
Nàng lịch sự , nhận ly rượu, một uống sạch, nâng ly mặt Mao Diễm.
Hai mắt Mao Diễm vụt sáng, vội nhận ly : "Aiya! Em Thiên Thiên t.ửu lượng quả nhiên cao! Chị em diễn chung, chị thích em lắm!"
Tưởng Thiên gật đầu, cũng đáp vài câu.
Lúc đến kính rượu, Mao Diễm lập tức rời , cô chỗ , hiệu với Sở Cầm.
Sở Cầm hớn hở, cao hứng gật đầu với Mao Diễm.
Tưởng Thiên ngừng mời rượu. Mọi trong đoàn ai cũng thích nàng.
Tưởng Thiên việc nghiêm túc đáng yêu, nàng luôn săn sóc nhân viên trong đoàn phim, xinh , diễn xuất nên nhiều nhân viên hảo cảm với nàng.
"Làm quen với cô , về cô chắc chắn hot lên! Trước tiên về cũng lợi."
"Phải đó, còn trẻ mà thực lực kiểu chắc chắn sống lâu ở showbiz."
"Thiên Thiên còn tính, mới trao đổi điện thoại với cô , cơ hội sẽ với cô ."
Chỉ cần một đủ xuất sắc thì cơ hội sẽ ngừng đổ về phía nọ.
Ăn xong tiệc, đề nghị karaoke, Tưởng Thiên cảm thấy choáng váng.
Nàng lên, với khỏe, về .
Không ngờ, lên, chân mềm nhũn.
Vừa bước vững.
Tưởng Thiên vội đỡ ghế, cầm điện thoại gọi cho Triệu Phỉ Phỉ.
Triệu Phỉ Phỉ mau ch.óng bắt máy, Tưởng Thiên kịp , choáng váng ngã lên bàn.
"A! Tưởng Thiên say , t.ửu lượng cô yếu ! Đạo diễn và Mao Diễm đưa cô về, dù khách sạn cũng gần đây!"
Trước khi choáng váng, Tưởng Thiên thấy giọng quen tai.
Nàng chỉ hét lên, để Triệu Phỉ Phỉ đến đón !
thể hét thành lời.
Cơ thể nặng nề, bất lực, Tưởng Thiên cảm giác nhưng nàng nhớ mất ý thức.
Chờ khi ý thức, Tưởng Thiên phát hiện đang trong xe.
Xe dừng , một đàn ông đang cõng , bước khách sạn lạ.
Đàn ông!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-64-khung-hoang.html.]
Đây là một đàn ông hình chắc nịnh, tấm lưng rộng lớn!
Không Triệu Phỉ Phỉ!
Cũng nhân viên trong đoàn phim!
Tưởng Thiên cố gắng giãy giụa, phát hiện thể động đậy, tay chân mềm như bông.
Xảy chuyện gì!
Nàng chỉ thể trơ mắt gã cõng thang máy, đó bước phòng.
Trong lòng nàng sợ hãi.
Nàng cảm giác ném mạnh bạo lên giường, cơ thể bất động.
Điện thoại của gã vang lên, gã máy:
"Ừ, xong , đang ở giường, còn thể mở mắt."
".... Haha hiểu , chuyện nghiệp lắm, sẽ video ."
".......Ok, đêm nay giao video cho, xong đưa , chờ nhận hàng ."
"......Còn cảm ơn , cho hưởng chuyện ."
Tưởng Thiên cần cũng cảnh tượng sắp đối mặt.
Nàng sắp giống những nữ minh tinh trong giới chụp hình, video uy h**p.
Kiếp , nàng từng nhiều về chuyện , những hình riêng tư đó khi tuôn sẽ gây xôn xao dư luận. Dù mạng truyền công khai nhưng vẫn thầm truyền cho .
Về , dù nữ minh tinh đó mắng đồng tình kết quả cũng khác .
Đó là hủy diệt đời họ, sẽ rời khỏi showbiz, tự sát, còn mắng: "Đồ yếu đuối, chuyện bé tí tự sát, đám tự sát đứa nào cũng thần kinh yếu."
Tưởng Thiên dám nghĩ tiếp.
Nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.
Tay chân nàng bất động nhưng ngón tay đang cố gắng nắm c.h.ặ.t góc áo.
Bên trong là ngọc Quan Âm.
Thẩm Tích Nhược....... Nếu như .......Thẩm Tích Nhược sẽ như thế nào?
Chị chắn chắn sẽ nghĩ hết cách để tìm kẻ , đó xử hết bọn chúng.
liệu chị còn cần ?
Tưởng Thiên càng nghĩ càng .
Nàng chuyển mắt gã đàn ông .
Gã hình béo ú, chuyên nghiệp còn lấy tripod kê camera.
Thấy nàng , gã khinh, nước miếng chảy xuống: "Bé yên tâm, thù oán với em, chỉ phụng mệnh việc, lát nữa em sướng."
Tưởng Thiên nhắm mắt, nước mắt rơi ướt khăn trải giường.
Gã lắp xong camera, cởi áo ngoài, chỉ mặc áo ba lô, về phía giường như khối mỡ di động.
Tưởng Thiên nhắm mắt, vẫn tư thế như khi ném xuống, gương mặt ngây thơ ngập nước mắt, tóc đen rối loạn bên gối, dáng phập phồng, quyến rũ.
Gã l**m môi, huýt sáo, bò lên giường, đưa tay bắt lấy váy của Tưởng Thiên.
Gã cúi đầu, chú ý thấy tay Tưởng Thiên khẽ động.
"Em gái hổ là minh tinh, dáng bốc lửa thật đó....."
Lời đầy ô uế cùng thở tanh hôi ập mặt.
Tưởng Thiên đột nhiên nâng tay, nắm c.h.ặ.t đèn bàn ném đầu gã!
"Con khốn!"
Tưởng Thiên dùng lực ném đầu gã đổ đầy m.á.u.
Nhân cơ hội, Tưởng Thiên chút do dự, cầm đèn bàn đập ót gã.
Gã đàn ông giật dây điện đèn bàn kéo Tưởng Thiên từ giường xuống, đèn rơi khỏi tay nàng!
Tưởng Thiên nhân cơ hội xuống giường, nhưng khi nhấc chân, chân nặng như chì. Cánh tay đ.á.n.h gã ban nãy là nỗ lực hết của nàng, t.h.u.ố.c vẫn còn công dụng, hiện tại nàng chỉ là một kẻ yếu đuối.
"Cứu mạng! Cứu với!" Tưởng Thiên lớn tiếng la to.
"Con khốn câm ngay cho tao!" Gã che đầu đ.á.n.h Tưởng Thiên đ.á.n.h hụt.
lúc , cửa phòng đá văng.
Tưởng Thiên ngước mắt , trong lòng bình tĩnh, những cảm giác sợ hãi cũng trấn an.
"Tưởng Thiên!" Một cao gầy mặc áo gió cùng bốn năm cảnh sát vọt .
Người nọ lao về phía Tưởng Thiên, ôm nàng lòng, mau ch.óng rời khỏi phòng.
"Tưởng Thiên.... Em Tưởng Thiên..... Thiên Thiên...."
Tưởng Thiên ngẩng đầu, nàng mệt mỏi, đầu óc hôn mê, chỉ ngửi thấy mùi hương quen thuộc .
Trước khi , nàng thấy Thẩm Tích Nhược đang .
Nước mặt lành lạnh rơi má nàng.
Tưởng Thiên thấy Thẩm Tích Nhược , nàng đau lòng nỉ non: "Tích Nhược.... Đừng , em ........."
Thẩm Tích Nhược run rẩy , môi hôn lên trán Tưởng Thiên.
Nụ hôn chân thành nhất.