Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 63: Nụ Hôn Nồng Cháy
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:42:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Các món lên bàn, Khương T.ử Hi chú ý những món đặc sắc, dinh dưỡng.
Nhân lúc Tưởng Thiên và Thẩm Tích Nhược trò chuyện, lấy đũa tính gắp chân dê nướng thơm ngon.
Miếng thịt dê dày , nướng đều màu, tỏa mùi thơm ngào ngạt phù hợp với .
giây tiếp theo, miếng thịt thơm ngon đó một đôi đũa khác gắp .
Khương T.ử Hi nghiêng đầu thấy Thẩm Tích Nhược dùng đũa chung gắp miếng thịt .
Sau đó mùi thơm của miếng thịt dần rời xa Khương T.ử Hi mà theo động tác của Thẩm Tích Nhược chui chén của Tưởng Thiên.
Thẩm Tích Nhược dịu dàng : "Em ăn nhiều thịt , em gầy lắm đó."
Khương T.ử Hi: "............"
Cảm giác đầu đang sáng.
Tưởng Thiên nhấp môi, ngại ngùng kẹp thịt dê nếm thử, ngọt với Thẩm Tích Nhược: "Ăn ngon lắm chị."
Thẩm Tích Nhược gắp thêm một miếng.
Tưởng Thiên thì gắp tôm, bóc vỏ, cho chén Thẩm Tích Nhược: "Chị cũng ăn ."
Thẩm Tích Nhược tươi , gắp tôm cho miệng.
Cả quá trình cô luôn Tưởng Thiên.
Thấy Tưởng Thiên đỏ mặt, gục đầu xuống, lên.
Khương T.ử Hi thấy mà ớn lạnh.
Khương T.ử Hi: là ai, ở ? nên ăn bữa , bọn họ ngọt ngào mà ê răng.
Chầu cơm , Khương T.ử Hi mệt mỏi hai ngọt ngào ăn cơm.
Đáng sợ là cả hai nàng rầm rộ ngọt ngào mà lặng lẽ v* v*n. Chẳng hạn Tưởng Thiên thảo luận chuyện diễn xuất với Khương T.ử Hi nhưng chỉ cần Tưởng Thiên với quá ba câu thì Thẩm Tích Nhược lập tức tìm cớ xen .
Khương T.ử Hi: Má ơi, con về nhà.
Thật vất vả ăn xong bữa cơm, Khương T.ử Hi lập tức gọi xe của về đoàn phim, gì cũng lên xe Thẩm Tích Nhược, nhường cơ hội cho hai ở riêng.
Trước khi , Khương T.ử Hi kéo tay Tưởng Thiên, sầu lo : "Thiên Thiên, cô quý trọng mặt, đừng nghĩ đến những hoa dại bên ngoài!"
Tưởng Thiên: "..........Môn Văn của hình như lắm."
Khương T.ử Hi im lặng, Thẩm Tích Nhược ở bên, mệt mỏi rời .
Thẩm Tích Nhược đó, giọng dịu như nước: "Chị đưa em về đoàn phim tiếp?"
Tưởng Thiên cúi đầu điện thoại, nhỏ giọng đáp: "Còn một tiếng nữa em mới diễn nên thể thêm nửa tiếng về hóa trang."
Thẩm Tích Nhược gật đầu: "Vậy chúng ?"
Tưởng Thiên ngước mắt, : "Đi cũng , em ......"
Nàng xong, chớp mắt các hàng quán đường, nụ che khăn quàng cổ.
Thẩm Tích Nhược hỏi, về , : "Vậy chúng dạo đường nha."
Ở đây là thành phố sa mạc, cây xanh ít mà đang mùa đông nên cây rụng lá tỏa khí lạnh lẽo.
Trên đường ít qua , cửa hàng cũng vì để tránh khí lạnh ùa nên đóng c.h.ặ.t cửa. Không khí tràn ngập sự vắng vẻ.
Hai vai kề vai, lên tiếng. Bầu khí độc đoán vây lấy các nàng cũng khiến các nàng hổ.
Tưởng Thiên cảm thấy ấm áp, trái tim đập loạn như thủy triều cả phát ngứa, đặc biệt là bên dựa Thẩm Tích Nhược, thứ gì đó da nàng đang rục rịch.
Trời lạnh, cái lạnh của miền Bắc khác với miền Nam khi mà gió thổi rát cả da mặt.
Gió thổi đến như d.a.o nhọn, Tưởng Thiên khỏi nghiêng mặt, nhích gần Thẩm Tích Nhược.
Áo khoác ấm áp, dịu dàng bao lấy Tưởng Thiên.
Áo khoác mang theo mùi thơm thoang thoáng của Thẩm Tích Nhược.
Tưởng Thiên Thẩm Tích Nhược ôm lòng, thoát khỏi gió lạnh.
Chờ gió ngừng, Tưởng Thiên thoáng giãy giụa, lẩm bẩm: "Được ....."
Thẩm Tích Nhược vẫn buông tay, chỉ lấy tay ấn gáy nàng.
Tưởng Thiên giãy giụa, trong lòng hoảng loạn. Nàng Thẩm Tích Nhược gì chỉ cảm giác kỳ diệu.
Thẩm Tích Nhược cuối cùng buông nàng .
giây tiếp theo, Thẩm Tích Nhược bỗng cúi xuống, hôn lên trán nàng.
Trán Tưởng Thiên nóng lên, ấm dừng Thái Dương nàng.
Cánh môi mềm mại như pudding dán lên trán nàng.
"Chị......." Tưởng Thiên lên tiếng nhưng .
Vì nàng cảm giác cơ thể Thẩm Tích Nhược run lên, những cảm xúc khó nàng thể câu từ chối.
"Thiên Thiên, về thôi."
Đôi môi ấm áp như giấc mơ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-63-nu-hon-nong-chay.html.]
Dù xúc cảm biến mất nhưng ấm vẫn đọng da.
Thẩm Tích Nhược buông nàng , cho nàng mặt , xoay về phía xe.
Tưởng Thiên thấy , đuổi theo, nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Tích Nhược: "Chị ?"
Thẩm Tích Nhược xua tay, đầu đáp: "Chị , mau thôi, bằng em sẽ kịp hóa trang."
Tưởng Thiên thể hỏi , đành theo Thẩm Tích Nhược xe.
Vào trong xe, ấm Tưởng Thiên dễ chịu, nàng cởi áo lông vũ, đặt ở ghế , còn ghế phụ, Thẩm Tích Nhược: "Em về đoàn phim còn chị ?"
Thẩm Tích Nhược lái xe, đáp: "Không rời chị ?"
Tưởng Thiên đỏ mặt, đổi chủ đề: "Chị... chị cảm thấy điều hòa trong xe nóng quá ?"
Thẩm Tích Nhược chỉnh nhiệt độ xuống thấp, hỏi: "Vậy em?"
Tưởng Thiên ngoan ngoãn, gật đầu.
Thẩm Tích Nhược trả lời câu nàng hỏi: "Chị đưa em về về thành phố A việc, chuyến bay khởi hành lúc chiều, em kịp đưa chị ."
Tưởng Thiên mở to mắt cô dời mắt.
Nói cách khác, thời gian hai ở chung chỉ còn giây lát trong xe .
Tưởng Thiên bỗng thấy khó chịu, nên gì, đành xoắn ngón tay .
Xa chậm rãi lái đường về.
Tưởng Thiên bỗng chỉ ngoài cửa sổ: "Oa, chị bên kìa, nhiều cột băng quá!"
Thẩm Tích Nhược nghiêng đầu, thoáng, thấy mái hiên của một hộ gia đình, treo các máng băng, hình dáng đồng đều.
Cô gật đầu khen: "Ừa lắm. Em dừng xe xem ?"
Tưởng Thiên thêm vài : "Không cần , đó là nhà của , chằm chằm thì kỳ lắm."
Thẩm Tích Nhược thất vọng, tiếp tục lái xe.
Dù cô lái chậm nhưng cũng sắp đến đoàn phim.
Khi gần đến đoàn phim, Tưởng Thiên càng nhộn nhào, khi thì vặn tay, khi thì dùng sức nắm góc áo.
"Em thích áo lông ? Vậy chị mua cho em thêm chiếc nữa nha." Thẩm Tích Nhược thấy nàng dùng sức nắm góc áo, .
Tưởng Thiên nhanh ch.óng bình tĩnh , đáp: "Không , em tự mua quần áo , hơn nữa em cũng thích lắm chỉ đang g.i.ế.c thơi gian thôi."
Thẩm Tích Nhược cong môi , cẩn thận dừng xe, : "Đến đoàn phim , Thiên Thiên đóng phim cẩn thận an đó."
Tưởng Thiên vẫn bất động.
Thẩm Tích Nhược kinh ngạc nàng, khẽ hỏi: "Thiên Thiên? Em thấy khỏe ?"
Tưởng Thiên cúi đầu, bàn tay. Lúc lâu , nàng ngẩng đầu, đôi mắt bốc lửa dọa Thẩm Tích Nhược.
Nàng gì, chăm chú Thẩm Tích Nhược.
Sau đó, nàng ngưỡng mặt, hôn lên môi Thẩm Tích Nhược.
"Đùng....." Đầu Tưởng Thiên như b.ắ.n pháo hoa.
Đây cũng đầu nàng hôn Thẩm Tích Nhược nhưng nàng tâm ý đối phương mà vẫn hôn cô thì là chuyện khác.
Này thứ gì đó xuyên qua lớp giấy mỏng.
Môi Thẩm Tích Nhược mềm , còn mềm hơn trong trí nhớ của Tưởng Thiên.
Tưởng Thiên đè lên vai Thẩm Tích Nhược, hôn sâu.
Hôn xong, nàng vội đầu, lấy quần áo ghế, xoay , mở cửa xe, mặc áo , chạy như bay phim trường.
Nàng vội vàng nhanh ch.óng Thẩm Tích Nhược kịp trở tay, khi hồn chỉ thấy bóng Tưởng Thiên mặc áo lông vũ trắng chạy phim trường.
Tim Tưởng Thiên đập mạnh như gì đó đang đuổi theo nàng.
Cổ họng nàng gió thổi mà lạnh lẽo, n.g.ự.c nóng như lửa đốt, gương mặt đỏ bừng.
Triệu Phỉ Phỉ đến, kinh ngạc nàng: "Sao mặt chị hồng ? Chị Thiên Thiên, chị bệnh ?"
Tưởng Thiên xua tay, đáp, trái tim nàng còn đang nhảy loạn thể lên tiếng.
Nàng ghế, hóa trang nghỉ ngơi, mới áp cảm xúc kích động xuống, nàng bắt đầu đắm chìm trong kịch bản.
lúc , đoàn phim gọi nàng: "Tưởng Thiên, tìm cô."
Tưởng Thiên bình tĩnh, thắc mắc giờ mà vẫn fans đến tham ban.
Nàng buông kịch bản, đến cửa đoàn phim, mở cửa thì bất ngờ.
Là Thẩm Tích Nhược tạm biệt nàng mười phút .
Thẩm Tích Nhược mệt mỏi, trong mắt sáng rực, thấy nàng mở cửa, nắm tay nàng chạy ngoài.
Cô dẫn Tưởng Thiên đến một chỗ cản gió.
Tay đè Tưởng Thiên tường, hôn lấy nàng.
"Ừm.... Không chị ?"
"Trên đường thấy cột băng nên nhớ em."