Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 60: Dây Chuyền
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:42:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Tưởng Thiên trở khách sạn, thấy Thẩm Tích Nhược đang ở đại sảnh.
Dáng chị khác với khác, luôn thẳng lưng, dù tay cầm tách giá rẻ nhưng vẫn mang cảm giác tao nhã.
Hai lâu gặp, khi Tưởng Thiên thấy Thẩm Tích Nhược bỗng yên chị.
Mũi chị cao, hốc mắt sâu, cằm thon cong.
Tưởng Thiên xem các tin truyền thông phân tích diễn mạo của ngôi nữ. Nàng cằm kiểu là tướng ít nữ minh tinh xinh cũng .
Thẩm Tích Nhược cảnh sắc ngoài cửa sổ, mà Tưởng Thiên sườn mặt Thẩm Tích Nhược.
Trong nháy mắt, thời gian như dừng mãi.
Chờ khi Thẩm Tích Nhược đầu , Tưởng Thiên mới .
"Sao chị đến đây?"
Tưởng Thiên đến, cạnh Thẩm Tích Nhược.
Thẩm Tích Nhược buông tách , Tưởng Thiên một lúc, dịu dàng : "Gầy , đen ."
Tưởng Thiên dẩu môi, nũng: "Dù thì em cũng , dù đen thì vẫn là hoa hồng đen nhất ở sa mạc."
Thẩm Tích Nhược bật : "Hahaha, hoa hồng đen thì hoa hồng đen."
Cô đưa tay về phía Tưởng Thiên: "Chị vất vả lắm mới đến đây, em vui , một cái cho chị coi."
Tưởng Thiên do dự, nắm lấy ngón tay chị mau ch.óng rụt tay , cúi đầu, : "Không em đang ."
Thẩm Tích Nhược : "Chị em đang vui."
Tưởng Thiên ngẩng đầu, tươi Thẩm Tích Nhược.
Nàng là diễn viên, như thế nào là nhất, cái nàng tập hàng trăm gương.
Thẩm Tích Nhược , nhăn mày, lắc đầu: "Xem em đang buồn thật. Có cực nhọc quá ?"
Tưởng Thiên kinh ngạc: "Em rõ ràng đang mà!"
Thẩm Tích Nhược đáp: "Em linh hồn."
Tưởng Thiên: "????"
Mặc kệ thế nào, Thẩm Tích Nhược tới, Tưởng Thiên đương nhiên dẫn chị dạo thành phố.
Nàng tìm Triệu Phỉ Phỉ, đặt nhà hàng nhất thành phố, cố ý tìm gọi mấy món đặc sản, gà đại bàng, bánh bao thịt nướng, bánh bao kéo sợi,.....
Hai trong phòng, bàn tròn là những món địa phương, nóng hổi, thơm ngon.
Tưởng Thiên gắp khoai tây cho miệng. Khoai tây mềm, hầm cùng thịt gà món ăn thơm ngon mang theo vị thịt gà ăn ngừng .
Nàng hưởng thụ nheo mắt: "Ai nha, lâu lắm em mới ăn món ngon đến ."
Thẩm Tích Nhược cũng ăn, cô thích ăn bánh bao nướng, vỏ bánh mới mẻ, với lớp da vàng, giòn rụm cùng nhân thịt dê thơm ngọt bên trong. Khi c.ắ.n, nước thịt chảy , ngoài giòn vàng, trong non mềm đầy đủ hương vị.
Cô cũng đáp: "Mấy món ngon thật sự."
Vì tận hứng, hai gọi rượu vang đỏ.
Tuy chất lượng tệ nhưng độ cồn cao, Tưởng Thiên uống hết một ly, Thẩm Tích Nhược ngăn nàng mới phát hiện uống đến đau đầu.
Tuy chỉ hai nhưng bàn ngập đồ ăn, nóng và hương thơm ngập phòng, Tưởng Thiên say, cảm thấy bữa ăn đáng giá.
Bữa cơm Thẩm Tích Nhược khác với bữa cơm chị.
Quả nhiên ăn cơm xem ăn cùng ai.
"Chuyện mạng mấy nay chị với em." Tưởng Thiên say, đầu choáng váng, hỏi.
Lời cất giống như máy hát, nàng chờ Thẩm Tích Nhược trả lời tiếp tục: "Hôm nay em mới , bây giờ em dám xem điện thoại, dám đăng Weibo. Thật ... vụ t.a.i n.ạ.n của cô bạn đó... mấy ngày em cũng gặng hỏi, tình cảnh lúc đó... giống bây giờ....."
Tưởng Thiên uống ngụm rượu, mặt đỏ hồng, ánh mắt mơ hồ, thấy rõ bên cạnh, nàng đưa tay tìm kiếm.
Nàng bắt tay Thẩm Tích Nhược như bắt lấy cọng cỏ.
"Em cho rằng trái tim em là sắt thép... em quan tâm những scandal nhưng bây giờ, em vì chú ý, em buồn lắm.... Có mấy fans đột nhiên thành antifans, rõ chuyện gì mắng em...." Nàng đứt quãng, nức nở .
Thẩm Tích Nhược chỉ dịu dàng nắm tay Tưởng Thiên, truyền ấm cho nàng.
Tưởng Thiên bàn, cảm thấy mặt nóng, cảm giác nàng chịu đựng.
Nàng cảm thấy trở về hôm đến thế giới , khi bỏ t.h.u.ố.c.
Lúc cả nàng nóng hổi, khó chịu.
Nàng kéo tay bên cạnh chị giúp .
"Chị hối hận ?" Tưởng Thiên cố gắng mở mắt, nàng bàn, lộ gương mặt hồng hào, cặp mắt vì say mà hồng còn những cảm xúc khó .
"Hối hận gì cơ?" Thẩm Tích Nhược hỏi nàng.
"Thì hối hận..... đó." Ánh mắt nàng hỗn loạn, giải thích, xong hôn lên khăn trải bàn.
Thẩm Tích Nhược im lặng, thì thầm: "Chị hối hận."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-60-day-chuyen.html.]
Dù kiếp kiếp , bạn duy nhất, nhất của Thẩm Tích Nhược chính là Tưởng Thiên. Những điều khó đoán của kiếp bắt đầu từ đêm đó. Cô bao giờ hối hận chuyện xảy đêm đó.
Cô may mắn, đêm đó em .
Cũng từ đêm đó, cô bằng lòng em trai, bảo vệ con gái .
Khi Tưởng Thiên tỉnh , đầu đau như b.úa bổ, nàng cảm thấy , dù đau đầu cũng bốn giờ dậy đóng phim, thể vẻ.
Vì thế nàng ôm đầu dậy, xoay lấy quần áo ở cạnh giường.
Lại một bàn tay ngăn cản.
Nàng ngước mắt, thấy Thẩm Tích Nhược ở mép giường, bàn tay đang ngăn cản nàng: "Em ngủ tiếp ."
Giọng nhỏ nhẹ Tưởng Thiên thấy thuộc cũng khiến nàng lý trí: "Em thể ngủ nữa, ngủ nữa tối ngủ , mai sáng sẽ dậy nổi."
Nàng xuống giường, thấy chân trần, mặc áo ngủ.
Khó trách nãy nàng trong chăn thấy thoải mái.
Nàng ngại ngùng thoáng Thẩm Tích Nhược.
Thẩm Tích Nhược , bật : "Sao em ngại ngùng? Lúc em say nôn hết lên chị, chị thấy em ngại?"
Tưởng Thiên như lò xo bật dậy: "Trời đất! Em còn nôn lên chị? Chuyện khi nào, em ? Em nôn chỗ nào?"
Thẩm Tích Nhược nhướng mày. Lúc Tưởng Thiên mới chị mặc đồ của .
Chiếc váy đó Tưởng Thiên mặc qua gối, tay dài nhưng Thẩm Tích Nhược chỉ qua m.ô.n.g, tay lửng.
Thẩm Tích Nhược chỉ bụng đáp: "Ở đây nè, nhưng , em mới nôn nước thôi, còn gà đại bàng với bánh bao nướng thì ."
Tưởng Thiên hổ, giường, vùi đầu chăn: "Trời ơi, em còn mặt mũi gặp chị......"
Thảm Tích Nhược về phía nàng, cách lớp chăn ôm lấy nàng, : "Không , chị thấy đáng yêu mà."
Giọng Tưởng Thiên từ trong chăn, ồ ồ : "Em nôn lên chị mà chị còn thấy đáng yêu, đây là lăng kính của !"
Thẩm Tích Nhược thầm , xoa tai Tưởng Thiên: "Chị fans mama của em."
Tưởng Thiên mắng chị là fans bạn gái hả, lời lên môi thì phanh .
Nàng chui khỏi chăn, lộ đôi mặt to tròn, với Thẩm Tích Nhược: "Áo ngủ của em cũng là chị đổi?"
Thẩm Tích Nhược thản nhiên gật đầu.
Tưởng Thiên la lên: "Aaaaaa! Vậy chị cũng thấy cái vòng cổ của em?"
Nàng mang chiếc vòng cổ sừng thú bản giới hạn tuyệt mà Thẩm Tích Nhược tặng.
Vòng đó nhưng Tưởng Thiên bao giờ cho khác thấy nó.
Cả Triệu Phỉ Phỉ cũng về nó, đây là bí mật của Tưởng Thiên.
Nàng thích món quà của Thẩm Tích Nhược, mỗi khi cầm nó, nàng cảm giác Thẩm Tích Nhược như ở cạnh .
Thẩm Tích Nhược gật đầu, nheo mắt như hồ ly.
Tưởng Thiên: "............."
Thẩm Tích Nhược tít mắt nàng.
Tưởng Thiên biện : "Em mang nó là vì nó đắt thôi."
Thẩm Tích Nhược gật đầu, phụ họa: "Phải, chứ vì chị đưa dâu."
Tưởng Thiên đỏ mặt như ánh chiều hoàng hôn.
Thẩm Tích Nhược lên : "Nếu em nghỉ nữa thì đừng tiếp."
Tưởng Thiên Thẩm Tích Nhược khỏi phòng ngủ, cũng nhanh chân mang dép cùng.
Thẩm Tích Nhược ở phòng khách mở vali của Tưởng Thiên.
Tưởng Thiên , đồ trong hành lý của nàng quá nhiều, nàng còn sắp xếp, thấy chị mở , hổ.
Thẩm Tích Nhược quen thuộc lấy một hộp trong ngăn kéo: "Chị em chắc chắn thấy cái ."
Tưởng Thiên hộp, cảm thấy .
Quả nhiên, bên trong là... túi tiền màu vàng thêu những hình độc đáo.
Bên trong túi tiền là tượng Quan Âm ngọc bích, gương mặt bà Quan Âm hiền từ, pháp tướng trang nghiêm, tinh xảo.
Thẩm Tích Nhược đeo ngọc Quan Âm lên cổ Tưởng Thiên, khẽ : "Đây là ngọc Quan Âm chị thỉnh từ miếu Quan Âm linh nghiệm nhất thành phố A. Sau ngọc sẽ giống chị luôn ở bên em, bảo vệ em."
Cô đeo cho nàng xong : "Mà vụ t.a.i n.ạ.n gặp đường...."
Nghe thấy "tai nạn" trái tim Tưởng Thiên đập mạnh, cơ thể co rút.
Sau đó nàng thấy Thẩm Tích Nhược dịu dàng : "Cô gái đó thoát khỏi cơn nguy kịch, vốn dĩ cô sẽ là thực vật nhưng kỳ tích xuất hiện, để di chứng và khỏe mạnh."
Trái tim căng thẳng của Tưởng Thiên hồi phục.
Nàng th* d*c giống như ngâm lâu nước, nâng đầu khỏi mặt đất.