Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 57: Phép Thuật
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:42:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì hiện tại là kỳ nghỉ Nguyên Đán, khi Thẩm Tích Nhược chở Tưởng Thiên đến thấy một hàng dài đang xếp hàng.
Các nàng tiêu tiền lối riêng, bên trong càng nhiều hơn, khí cũng nóng hơn những chỗ khác.
Hai mua mũ đỏ tuần lộc vàng, giữa đám đông nổi bật.
Thẩm Tích Nhược nắm tay Tưởng Thiên, lớn tiếng mới khiến nàng thấy: "Nhất định nắm c.h.ặ.t t.a.y chị, đừng để lạc!"
Tưởng Thiên con nít, thể lạc nhưng xung quanh ồn ào, nàng lười la to chỉ gật đầu.
Ngay từ đầu, Tưởng Thiên thật sự hứng thú, Thẩm Tích Nhược cũng từng đến đây nên trò nào hai cũng chơi.
Tưởng Thiên đầu thì cũng chuyện Thẩm Tích Nhược .
Chẳng hạn như trò khám phá vũ trụ, Thẩm Tích Nhược sợ xanh mặt.
tay cô vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Tưởng Thiên, che chở nàng trong lòng. Mỗi khi hiệu ứng nổ b.o.m, Thẩm Tích Nhược run lên che mặt Tưởng Thiên.
Thẩm Tích Nhược tinh tế, tri kỷ, dù ở cũng sẽ quan tâm Tưởng Thiên.
Cô như thể chỉ nhét Tưởng Thiên túi để che chở nàng cảnh tượng kinh hách.
Chơi thêm vài trò k*ch th*ch như tàu bay, tàu lượn siêu tốc, Tưởng Thiên mệt đến xanh mặt, Thẩm Tích Nhược bèn dẫn nàng đến nhà ăn, gọi cho nàng ly sữa.
Tưởng Thiên cầm ly sữa, trong đầu choáng váng, mấy trò cảm giác mạnh ban nãy đầu nàng cuồng.
Lúc , nàng nghĩ gì, ngờ mấy trò trẻ con đó khiến nàng đau đầu đến .
"Sao em, chơi vui ?" Thẩm Tích Nhược cầm ly latte, hỏi.
Tưởng Thiên Thẩm Tích Nhược, thấy mặt chị tái nhợt, mái tóc loạn, dính lên mái, ch.óp mũi đọng mồ hôi. Trời lạnh mà chị đổ mồ hôi, nàng cũng chị mấy trò chơi cảm giác mạnh dọa.
"Em ok còn chị thì ? Có sợ ?" Tưởng Thiên hỏi Thẩm Tích Nhược.
"Chị? Chị chỉ là chị đến chỗ nên...." Thẩm Tích Nhược đến đây thì ngừng, đảo mắt.
"Haha, chị sợ thì cứ sợ, chuyện bình thường mà, em cũng sợ ." Tưởng Thiên vỗ vỗ mu bàn tay Thẩm Tích Nhược, an ủi chị.
"Em sợ? Sao chị thấy?" Thẩm Tích Nhược nhịn móc nàng.
Chơi trò nào Tưởng Thiên cũng yên lặng, khi cần đoán nàng đoán còn đúng hơn , rõ ràng bình tĩnh.
"Ừa thì... thể em gạn hơn chị." Tưởng Thiên đáp.
Thấy Tưởng Thiên , Thẩm Tích Nhược cũng , để ý chuyện hơn thua.
Cô mang Tưởng Thiên đến là vì em thư giãn.
Đêm qua, khi chuyện quá khứ của Tưởng Thiên, cô cảm thấy đồng cảm.
Bé Thiên Thiên của đáng thương như ?
Đó là t.a.i n.ạ.n thật, chỉ cần nghĩ đến những gì Thiên Thiên trải qua, Thẩm Tích Nhược đau thắt tim gan.
Cô mới cho Tưởng Thiên, nghĩ đến nghĩ lui cô quyết định dẫn Tưởng Thiên Disney chơi.
Ở đây, chỉ giấc mơ, lãng mạn, hạnh phúc sự u tối, khó chịu.
Chỉ ở đó mới khiến Tưởng Thiên tạm quên bóng tối.....
Có bạn nhỏ mang vương miện công chúa đến mặt hai , con bé tươi với hàm răng sún.
Tưởng Thiên bé hỏi: "Sao em ở đây?"
Bé con lấy gậy phép chỉ về phía Tưởng Thiên: "Gậy phép của tiểu công chúa chị đang vui?"
Tưởng Thiên ngẩn .
Nàng đang vui ? Cả nàng cũng , chỉ cảm thấy, dù vui buồn thì những cảm xúc đang cách xa tựa như lớp màng ngăn với thế giới.
Những cảm xúc đó xuất hiện tối qua, dù hôm nay đến Disney chơi vẫn đổi.
Không ngờ đứa nhóc .
Thẩm Tích Nhược im lặng bé con, cô mỉm ngăn con bé.
Cô trẻ con mang trong tâm hồn đáng yêu, trong sáng nhất thế giới để cô bạn nhỏ trò chuyện với Tưởng Thiên cũng .
"Chị vui, tiểu công chúa ." Tưởng Thiên nhấp môi, trả lời.
"Vì gậy phép của tiểu công chúa , nó ngửi thấy mùi vui, là mùi cà rốt, tiểu công chúa ghét mùi cà rốt!"
Đứa nhỏ ngắm Tưởng Thiên, múa gậy phép.
"Tiểu công chúa bắt đầu dùng phép thuật để biến mùi cà rốt thành mùi dâu tây, mùi của niềm vui!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-57-phep-thuat.html.]
Bạn nhỏ múa gậy thành hình tròn lớn trong khí cố gắng vẽ hình tam giác.
Tuy méo xẹo nhưng vẫn thấy rõ hình dáng.
Tưởng Thiên bé cố gắng vẽ, sống mũi cay cay.
Đợi bé vẽ xong giơ gậy phép lên, lẩm bẩm những lời ai hiểu rõ.
Sau đó, mặt nhóc con nghiêm túc, non nớt : "Năng lượng vui vẻ của tiểu công chúa hô biến!"
Gậy phép chỉ về phía Tưởng Thiên, mắt lấp lánh đợi nàng phản ứng.
Tưởng Thiên ngẩn , đó biểu hiện như trúng phép thuật. Nàng là diễn viên, diễn chút chuyện thành vấn đề, đầu tiên nàng run lên, nhíu mày giãn nhẹ nhõm. Cuối cùng nàng mở mắt, tươi , : "Hay quá, phép thuật vui vẻ thật lợi hại, chị cảm thấy vui lắm!"
Con bé dám tin hỏi : "Thật ? Em thật sự phép thuật?"
Tưởng Thiên nhịn , nghiêm túc đáp: "Phải, phép thuật của em chữa khỏi cho chị, cảm ơn em, tiểu công chúa."
Tiểu công chúa đến gần nàng, trịnh trọng ngửi trầm tư, lúc nghiêm túc gật đầu: "Ừm! Chị mùi dâu tây!"
Bé con vui vẻ kêu lên, đó ngại ngùng đưa kẹo cho Tưởng Thiên: "Em tặng chị! Em dùng phép thuật, về chị buồn nữa!"
Tưởng Thiên cầm kẹo, cúi đầu , là một viên kẹo mùi dâu.
Bé con thè lưỡi, chạy .
Tưởng Thiên cầm kẹo, bóng của cô bé, thấy bé chạy đến mặt một phụ nữ hiền hòa, phấn khích gì đó với cô.
Người phụ nữ dịu dàng xoa tóc bé, cô về phía Tưởng Thiên, đúng lúc chạm mắt Tưởng Thiên.
Tưởng Thiên mỉm , cô cũng mỉm , vẫy tay với nàng.
Giống như những khác, cô lên đệp, khoan dung.
Tưởng Thiên phụ nữ nắm tay đứa nhỏ rời khỏi nhà ăn mới đầu.
Lại thấy mắt Thẩm Tích Nhược đỏ bừng, cô bắt gặp ánh mắt của Tưởng Thiên, đành cúi đầu, uống cà phê.
"Chị ?" Tưởng Thiên kinh ngạc hỏi.
Bé con dùng phép thuật Thẩm Tích Nhược đỏ mắt?
Thẩm Tích Nhược uống cà phê, khi ngẩng đầu, ánh mắt bình thường chỉ chút hồng.
"Chị , chỉ... nhớ đến vài chuyện ."
Tưởng Thiên bất ngờ.
Nàng trong truyện, cảnh của Thẩm Tích Nhược nhưng vì nội dung truyện chỉ tập trung về Thẩm Tích Chu nên miêu tả về gia đình của Thẩm Tích Nhược.
Tưởng Thiên chỉ , ba Thẩm Tích Nhược ngoại tình, thì mất sớm, khi du học về, chị thực tập ở công ty gia đình mới phát hiện ba và kế cùng em trai kế thừa gia nghiệp.
Sau đó chị dứt khoát gầy dựng sự nghiệp, tuy vẫn giữ quan hệ hòa bình với Thẩm gia nhưng thực tế liên lạc.
Tưởng Thiên nên hỏi chỉ đành cúi đầu uống sữa.
Không ngờ nàng hỏi, Thẩm Tích Nhược kể: "Lúc nhỏ, chị cho rằng là công chúa, ba thương, , dịu dàng, bạn bè luôn ngưỡng mộ chị. Chị cũng từng tuổi thơ hạnh phúc."
Tưởng Thiên Thẩm Tích Nhược, thấy đối phương nhớ về quá khứ, gương mặt buồn bã phong cảnh ngoài cửa sổ.
"Sau đó chị bệnh. Chị bệnh gì, chỉ luôn ngủ cả ngày, dễ khí trong nhà áp lực. Khi thích gọi chị đến, ôm chị, vai chị. Khi đó chị còn nhỏ, cố gắng nâng vai để dựa ."
Giọng Thẩm Tích Nhược càng lúc càng nhỏ mang theo sự buồn bã.
Tưởng Thiên hỏi: "Sau đó thì ?"
"Sau đó, chẩn đoán mắc chứng trầm cảm, chữa bệnh ở chỗ bà Ân. Khi tình hình chuyển biến thì mắc u.n.g t.h.ư gan. Sau khi xác định bệnh, đến mấy tháng, .... qua đời. Sau khi mất hai tháng, ba chị cưới vợ mới, bà đứa con cỡ tuổi chị, đó là con ruột của ba."
Thẩm Tích Nhược xong, giọng nhẹ như tơ hồng.
Lại cứa tim Tưởng Thiên.
Tưởng Thiên rơi nước mắt.
Nàng đau lòng, nghĩ đến cảm giác khi của Thẩm Tích Nhược, nàng đau lòng thôi.
Nàng che tim, nước mắt rơi lã chã.
Trong lúc đó, nàng thấy Thẩm Tích Nhược dịu dàng : "Em đừng vì chị, chị chỉ em ."
Tưởng Thiên vẫn đang , ngẩng đầu chị.
Nàng thấy biểu cảm Thẩm Tích Nhược dịu dàng như nước.
"Vì nụ của em chính là ánh sáng nhất đời chị."