Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 56: Nút Thắt
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:41:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuyết ngoài trời ngừng, ánh đèn đường chiếu tan khí phủ sương mù mờ ảo, khung cảnh m.ô.n.g lung, yên tĩnh.
Ánh đèn nhà Thẩm Tích Nhược vẫn sáng nhưng Tưởng Thiên cố ý tắt nó , chỉ để một bóng đèn tường nhỏ.
Ánh sáng tối , màu cam vàng nhẹ chiếu lên gương mặt và cơ thể hai , một nửa phủ trong bóng tối.
Tưởng Thiên sô pha, hít sâu.
Nàng sắp xếp suy nghĩ, nghiêm túc : "Tích Nhược, nếu em gì khiến chị tiếp nhận chị ngay với em."
Thẩm Tích Nhược lắc đầu, dù ánh mắt ánh đèn mờ vẫn nóng rực, nghiêm túc.
"Em chị sẽ tất."
Tưởng Thiên hít sâu nhiều mới cất tiếng: "Khi em còn học cấp ba, một cô bạn...."
Chuyện xảy ở thế giới của Tưởng Thiên khi nàng học cấp 3 liên quan đến Tưởng Thiên trong truyện.
Ở thế giới đó, Tưởng Thiên học cấp 3 từng yêu thầm cô bạn lớp bên.
Đó là đầu nàng thích khác, cô gái là yên tĩnh, cô thích sách. Trong mắt khác cô bình thường, nổi bật nhưng trong mắt Tưởng Thiên đó là ánh sáng của .
Sau đó, lẽ thấy Tưởng Thiên chú ý hơn khác, cô bạn chủ động đáp lời nàng trong tiết Thể Dục.
Hai dần thành bạn của .
Sau đó Tưởng Thiên tỏ tình, cô : "Cậu để suy nghĩ nha, ngày mai ở tiệm cà phê cửa trường, sẽ trả lời ."
Tưởng Thiên hồi hộp, thấp thỏm cả đêm. Hôm , nàng đợi thật lâu ở tiệm mới thấy cô bạn đó.
Cô mặc chiếc váy nàng bao giờ thấy, cô ngại ngùng, đáng yêu, về phía Tưởng Thiên.
Tim Tưởng Thiên như trào khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, nàng kích động thấp thỏm, đưa tay nắm lấy đối phương.
Bỗng một chiếc xe lao đến.
Đôi mắt cô vẫn Tưởng Thiên, khóe môi còn đang ngọt ngào.
Cô xe đ.â.m xa.
Váy trắng thấm đẫm m.á.u.
Mà Tưởng Thiên đối diện chứng kiến tất cả.
Đây là cảnh tượng nàng chôn sâu trong lòng vì quá đau khổ mà tự động quên .
Suốt một năm, Tưởng Thiên tạm nghỉ học điều dưỡng, khi nỗi đau đến cực hạn sẽ c.h.ế.t lặng.
Quên là cách nàng bảo vệ chính .
Chỉ quên , nàng mới thể sống tiếp, mới thể như bây giờ trở thành Tưởng Thiên lạc quan, yêu đời.
ký ức vụ t.a.i n.ạ.n ban nãy giải mở.
Dưới sự dẫn dắt của bà Ân, Tưởng Thiên nhớ rõ tất cả.
Nàng nhớ hôm đó, cô vì gặp nàng mà mặc một chiếc váy trắng bên hông thắt vải lụa màu xanh.
Vải lụa nhiễm m.á.u bay phất phơ khi cô nâng lên xe cứu thương.
Tưởng Thiên ngập ngừng, khó khăn kể hết, nàng lớn kiềm cũng kiềm.
Phải , quên nhiều năm, hiện tại rơi nước mắt vì chỉ khiến lòng dễ chịu hơn.
Căn phòng im lặng, chỉ tiếng nức nở của Tưởng Thiên.
Bông tuyết đọng lả tả bay thế giới trắng tuyết.
Một lúc lâu , Tưởng Thiên cảm giác, Thẩm Tích Nhược ôm nàng lòng.
Nàng vùi lòng chị, nước mắt thấm ướt vạt áo chị.
Nàng thấy Thẩm TÍch Nhược : "Cảm ơn em chuyện với chị."
Giọng Thẩm Tích Nhược kỳ ảo dù vang bên tai như ở phía chân trời.
Tưởng Thiên hiểu, trong lòng nàng rối bời, cảm giác tội đầy ắp: "Nếu năm đó, em hẹn ...." Nàng lẩm bẩm.
"Đó của em, thật sự của em, Thiên Thiên, em đừng áy náy, thật sự vì em......."
Thẩm Tích Nhược liên tục lặp , xoa đầu nàng nỉ non.
Cô dịu dàng an ủi khiến Tưởng Thiên cảm thấy an tâm từng .
Cảm giác tiếp nhận, bao dung.
"Em nhớ nhiều nhưng em quên mất tên ........"
Tưởng Thiên thỏ thẻ trong lòng Thẩm Tích Nhược.
Nàng đang gì, chỉ cảm thấy cả như vắt kiệt sức.
Tựa như gánh nặng mang theo mười mấy năm cuối cùng cũng buông bỏ.
Có mặt tiếp nhận, an ủi nàng.
Khi nàng mở mắt trời sáng.
Tưởng Thiên ngủ trong phòng Thẩm Tích Nhược, nơi nàng quen thuộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-56-nut-that.html.]
Nàng ngủ ga trải giường màu vàng nhạt đáng yêu. Đây là phong cách của Thẩm Tích Nhược mà do hè nàng đến ở nhờ mua.
Nàng mở mắt những ký ức như sóng vỗ đổ về nàng đau đầu.
Đôi mắt khô rát, khó chịu khiến nàng dám mở mắt.
Nàng giường, ngưỡng mặt lên trần, Tưởng Thiên nhớ đến chuyện tối qua, bỗng chốc trăm mối ngổn ngang.
Nàng cũng ngờ bản nhớ kỳ ức chôn giấu đó vội cho Thẩm Tích Nhược.
Lúc nàng mới thì tin tưởng Thẩm Tích Nhược vô điều kiện, chuyện gì cũng sẽ tìm chị thảo luận.
Thật chuyện dù thần thông quảng đại như Thẩm Tích Nhược cũng giúp .
Bây giờ nàng cũng bình tĩnh hơn nhiều.
Nàng tình cảm dành cho cô bạn khi là tình đầu là lúc khiến nàng cong.
cũng vì vụ t.a.i n.ạ.n mà nàng thể yêu ai, chỉ thể l*m t*nh hoặc bạn.
Nàng thể tin tưởng ai, cũng thể bước khỏi chuyện đó. Dù nhiều năm trôi qua nhưng nàng vẫn đợi đáp án của cô bạn .
Điều như cây kim đ.â.m m.á.u thịt nàng, nó ngăn cản nàng con đường tìm kiếm tình yêu.
May mắn, hiện tại cây kim tìm thấy.
Dù nhổ nhưng ít nàng sẽ cố gắng nhổ nó từng chút.
Tưởng Thiên thở dài, dậy, sửa soạn.
Nàng nhà vệ sinh, đang đ.á.n.h răng thì thấy tiếng mở cửa.
Thẩm Tích Nhược về nhà, cô đặt bánh bao, bánh quẩy và cháo lên bàn, đến nhà vệ sinh Tưởng Thiên.
Tưởng Thiên ngậm bàn chải, miệng đầy bọt, ngây ngốc chị.
Thẩm Tích Nhược hài lòng : "Hôm nay là Nguyên Đán, chị dẫn em Disney chơi, em tranh thủ rửa mặt ăn sáng."
Tưởng Thiên khó hiểu Thẩm Tích Nhược rời .
Nàng đồng ý Disney mà!
Sao chị thể tự chủ trương còn tự quyết định, chị nên hổ vì chuyện tối qua ?
Dù hiện tại Tưởng Thiên bình tĩnh nhưng nhớ đến chuyện tối qua cũng khiến nàng hổ.
Sao nàng liên tục thích Thẩm Tích Nhược?
Nàng cảm thấy linh hồn nhỏ bé của trong thể xác để trôi tuột hết những lời nên cùng cả nên .
Nàng vốn đang nghĩ, lỡ như sáng Thẩm Tích Nhược ép hỏi chuyện tối qua thì nàng nên ? Nên trả lời thế nào.
Mà hiện tại tâm trạng của Thẩm Tích Nhược khá , ít nhất sẽ ép thừa nhận chuyện ngại ngùng tối qua.
"Ăn xong chúng mua khăn trùm đầu, thăm gia hoạt động của Tết Nguyên Đán." Trên bàn, Thẩm Tích Nhược thoải mái trò chuyện.
"À.... Thật em ở nhà....."
"Đi dạo nhiều đến chỗ đông đúc sẽ cho em, mà em nghỉ một tuần, đạo diễn còn đang hối thúc em mau về nên chị gánh trách nhiệm em vui." Thẩm Tích Nhược uống sữa đậu nành, mặt nghiêm túc như đang bàn một hạng mục quan trọng.
"Em... thôi ....." Tưởng Thiên thể phản bác, đành cúi đầu gặm bánh quẩy.
Bánh quẩy thơm giòn, dầu, c.ắ.n miệng ngập hương bánh quẩy.
Lúc uống thêm một ngụm sữa đậu nành ấm ngọt, đúng là tuyệt vời! Đây là thói quen từ nhỏ của Tưởng Thiên.
Thẩm Tích Nhược im lặng quan sát dáng ăn của nàng. Tuy nàng kiệm lời, nhưng dáng vẻ còn uể oải, yếu đuối khiến cô yên tâm.
Cô tối qua khi kể cô tất cả những ký ức đáng sợ, Tưởng Thiên can đảm nhường nào nên bây giờ lúc để gặng hỏi nàng.
Tương lai còn dài cô chỉ cầu Tưởng Thiên khỏe mạnh, vui vẻ.
Thẩm Tích Nhược mỉm , cảm thấy Tưởng Thiên ăn gì trông cũng ngon.
"Được , xuất phát thôi!" Thẩm Tích Nhược lệnh, cả hai xuất phát.
Quần áo của Tưởng Thiên ở đây nhiều, mà quần áo ở căn phòng Lý Hồng thuê cũng chỉ trang phục hè nên nàng đành mặc tạm quần áo của Thẩm Tích Nhược
Thẩm Tích Nhược chọn cho nàng áo len trắng, áo gió màu xanh cùng khăn quàng cổ màu be, nàng trông chuyên nghiệp.
Thẩm Tích Nhược đùa: "Không hổ là diễn viên, em mặc chị cảm thấy như là nữ chính trong mấy bộ phim công sở."
Tưởng Thiên trong gương Thẩm Tích Nhược đang khuấy động bầu khí, cảm động.
Chị thật sự quan tâm , quan sát đến cảm xúc, lời cốt để nàng vui vẻ.
Tưởng Thiên miễn cưỡng .
Nàng đầu Thẩm Tích Nhược, thì thầm: "Tích Nhược, cảm ơn chị."
Cảm ơn vì những gì chị cho em.
Thẩm Tích Nhược sửng sốt bật : "Không cần cảm ơn chị, chị gì ."
Tưởng Thiên đáp, chỉ cong môi cố gắng để nụ trong xán lạn.
Tuy nàng đang nhưng vẫn nét u sầu tan vẫn khiến Thẩm Tích Nhược vui vẻ.
Cô giơ tay, xoa tóc Tưởng Thiên: "Thiên Thiên, em mau vui lên."