Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 55: Trị Liệu
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:41:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Tưởng Thiên tỉnh , nàng còn trong xe, mặt là Thẩm Tích Nhược.
Con ngươi của cô mở to, đáy mắt đỏ bừng, trán thấm mồ hôi, làn da trắng sứ hiện rõ gân xanh.
Khi cô thấy Tưởng Thiên từ từ mở mắt, cuối cùng cũng thả lỏng, tất cả những hỗn loạn cũng biến mất, cả toát dáng vẻ đáng sợ.
Cô lên tiếng, giọng mềm mỏng, cẩn thận hỏi: "Thiên Thiên, em tỉnh là , em ?"
Thật trong lòng cô lo, chỉ là cô thể hiện mà mỉm dịu dàng hỏi Tưởng Thiên.
Tưởng Thiên cô lo lắng.
Vì tay đang nắm c.h.ặ.t đến mức phát đau, thể nhúc nhích.
Nàng thử giật tay, phát hiện chỉ cần động đậy, Thẩm Tích Nhược sẽ vội nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng, sức còn lớn hơn tựa như sợ nàng biến thành bông tuyết tan biến.
"Em... ."
Tưởng Thiên cảm nhận ngoài đau đầu thì thứ .
Nàng tình huống ngoài xe, đôi mắt Thẩm Tích Nhược che lấp.
"Em đừng ." Giọng Thẩm Tích Nhược quanh quẩn bên tai khiến nàng an tâm.
Tưởng Thiên cảm giác ấm từ lòng bàn tay chị truyền đến mặt .
"Vừa em chị?"
Tưởng Thiên cũng đẩy tay chị, chỉ hỏi.
"Em thấy t.a.i n.ạ.n xong thì té xỉu, chị gọi em thế nào, em cũng đáp , xảy chuyện gì?" Thẩm Tích Nhược hỏi.
"Em cũng , chỉ cảm thấy đau đầu như dọa. Ngoài thì cảm giác khác nên chị đừng lo."
Tưởng Thiên cố gắng giảm tránh sự việc để Thẩm Tích Nhược cần lo lắng.
"Chờ kẹt xe xong, chị đưa em đến chỗ bác sĩ riêng của chị."
"Không cần , em .... Ngày mai còn tập hợp với đoàn phim....." Tưởng Thiên thoái thác, nghĩ đến gặp bác sĩ nàng sợ.
"Không !" Thẩm Tích Nhược nghiêm khắc phản bác, cô bỏ tay khỏi mặt nàng.
"Chuyện liên quan đến sức khỏe, chúng khám!"
Vừa lúc đường thông thoáng, Thẩm Tích Nhược nổ máy chạy, Tưởng Thiên biện giải.
"Chuyện em chị, cần giải thích." Thẩm Tích Nhược c.ắ.n răng , gương mặt căng thẳng đầy kiên định.
Tưởng Thiên đành im ghế.
Thật nàng cũng cảm thấy, khi thấy cô gái tai nạn, trong lòng hoang mang, đau khổ đến mức hôn mê.
Trước khi ngất xỉu, hình ảnh cô gái đó đan xếp với một khác trong ký ức mơ hồ của nàng.
Nàng đó là gì, chỉ cảm thấy chuyện thể đến, nếu , nàng sẽ chịu nổi.
Đáng tiếc... Thẩm Tích Nhược kiên quyết gặp bác sĩ.
Xe chạy bon bon đường đến khu biệt thự kiểu Trung ở vùng ngoại ô, bác sĩ các nàng cần gặp là một bà lão tóc hoa râm.
Trong biệt thự mang phong cách cổ kính, nội thất trong nhà là gỗ sưa, bình phong, kệ cổ.... thoạt cao cấp, cả ngôi nhà tràn ngập mùi hương nhẹ của gỗ Đàn Hương.
Bà lão mặc đồ mộc mạc, mái tóc hoa râm vuốt lên cẩn thận, cùng chiếc kính lão. Gương mặt bà hiền từ, bà mỉm mời cả hai nhà: "Sao tới là hai !"
Đây khác với bệnh viện mà Tưởng Thiên nghĩ!
Thẩm Tích Nhược lễ phép với bà: "Bà Ân, đây là bạn con Tưởng Thiên, hôm nay em thấy một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông thì té xỉu, bà xem cô giúp con."
Bà Ân gật đầu, lên pha cho hai .
Tưởng Thiên khó hiểu, thì thầm hỏi: "Không chị gặp bác sĩ ? Bác sĩ chị?"
Thẩm Tích Nhược nhỏ giọng đáp: "Bà Ân là bác sĩ. Bà là giáo sư của khoa tâm lý, là chuyên gia nghiên cứu tâm lý học nổi tiếng trong nước. Bây giờ bà về hưu nên xem bệnh. Chị cảm thấy bà xem bệnh cho em là phù hợp nhất."
Tưởng Thiên gật đầu, dị nghị.
Nàng cũng cảm thấy cần đến khoa tâm lý khám.
Bà Ân pha bếp lấy một ít điểm tâm đặt lên bàn nạm vàng tinh xảo mời Thẩm Tích Nhược và Tưởng Thiên dùng.
Thẩm Tích Nhược sốt ruột vội hỏi: "Bà xem cho em giúp con ạ, còn ăn bọn con lát nữa ăn."
Bà Ân cũng ép, sảng khoái với Tưởng Thiên: "Con lên đây với bà."
Tưởng Thiên và Thẩm Tích Nhược , hồi hộp lên.
Ngón tay đầy nếp nhăn của bà Ân bẻ miếng bánh Hoa Quế, với Thẩm Tích Nhược dẫn Tưởng Thiên thư phòng.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Thẩm Tích Nhược yên sô pha.
Cô bà Ân xem bệnh thế nào cho Tưởng Thiên, cũng kết quả là gì, cô lo lắng nhưng vẫn đáp án.
Quỹ đạo hiện tại khác xa so với kiếp , những tình huống của kiếp cũng giúp cô manh mối nào.
Thẩm Tích Nhược nhớ rõ, tuy kiếp Tưởng Thiên hôn mê nhưng bao giờ nàng hôn mê khi gặp t.a.i n.ạ.n giao thông. Vậy nên cô mới .
May mắn bà Ân, bà là bạn của cô, lúc cũng từng khám cho cô. Đáng tiếc khỏi bệnh trầm cảm mắc bệnh u.n.g t.h.ư, cuối cùng cũng vì thế từ giã cõi đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-55-tri-lieu.html.]
Lát , bà Ân mở cửa phòng.
Thẩm Tích Nhược đồng hồ, mới qua 50 phút mà cô cứ ngỡ như một thế kỷ trôi qua.
Bà Ân bước , đầu phía , : "Con ."
Tưởng Thiên bước khỏi phòng, hai mắt sưng húp, cơ thể run rẩy, hoảng hốt.
Thẩm Tích Nhược vội đỡ nàng, hỏi bà Ân: "Bà ơi, em ?"
Bà Ân chỉ hiền, gật đầu đáp: "Con bé , con chở con bé về để nó ở một trong phòng, nhất xin vài ngày phép để dưỡng sức."
Thẩm Tích Nhược gật đầu liên tục, thấy Tưởng Thiên còn đang ngây , cô ở đây lâu, vội vã tạm biệt bà Ân.
Bà Ân đưa hai đến cửa, : "Không . Trên đời ngoại trừ sống c.h.ế.t thì chuyện gì lớn, tạm biệt hai đứa!"
Thẩm Tích Nhược hẹn đưa Tưởng Thiên đến khám chỗ bà đưa nàng lên xe, lái xe rời khỏi khu biệt thư.
Trời khuya, ngoài đường đang đổ tuyết, trơn trượt khiến xe khó lái nhưng kẹt xe nên Thẩm Tích Nhược lái từ từ.
Cô lái xe Tưởng Thiên ghế .
Lên xe, Tưởng Thiên chủ động ghế , cả tựa lưng ghế, nhắm mắt như ngủ.
Thẩm Tích Nhược thấy mí mắt, ngón tay, hai chân của nàng đang run.
Dáng vẻ đau khổ.
Thẩm Tích Nhược đau lòng nhưng cô chỉ thể lời bà Ân, từ từ lái xe xuyên qua những con đường về nhà.
"Tới , Thiên Thiên xuống xe thôi em."
Tưởng Thiên thấy, ngẩng đầu, nàng vẫn bình thường xuống xe, thang máy.
Thẩm Tích Nhược đưa nàng đến nhà Lý Hồng thuê cho nàng.
bây giờ nàng ở đây, nàng sợ.
Nàng đầu với Thẩm Tích Nhược: "Em thể ở nhà chị ?"
Thẩm Tích Nhược kinh ngạc mở to mắt, một lúc , cô tươi : "Được chứ!"
Đến lúc Tưởng Thiên chiếc sô pha quen ở nhà Thẩm Tích Nhược, cô thấy tượng đất sét của mới cảm thấy sự chân thật của thế giới .
Thẩm Tích Nhược hỏi nàng: "Em đói ? Có uống nước ? Chị đồ ăn khuya cho em nha?"
Tưởng Thiên lắc đầu, bất lực sô pha, đôi mắt nàng vô hồn.
Nhớ đến lời dặn của bà Ân, Thẩm Tích Nhược : "Bà Ân bảo để em ở một , em về phòng ?"
Tưởng Thiên chậm rãi đảo mắt Thẩm Tích Nhược.
Mắt hạnh vì mà hồng như quả đào ngày xuân trìu mến.
========== Truyện thành ==========
1. Cô Gái Ngốc, Yêu Em
2. Ngài Ảnh Đế Đang Hot Và Cậu Nghệ Sĩ Hết Thời
3. Kẹo Sữa Bò
4. Đối Tượng Kết Hôn Của Lắm Mưu Nhiều Kế
=====================================
Nàng bỗng vươn tay với Thẩm Tích Nhược: "Em xin ."
Thẩm Tích Nhược ngẩn , cô rõ nàng xin điều gì.
Hai tay Tưởng Thiên nắm lấy cánh tay Thẩm Tích Nhược, kéo tay chị cạnh .
Thẩm Tích Nhược cứng đờ sô pha, mắt là đôi mắt đỏ hồng, ngập nước của Tưởng Thiên.
Tưởng Thiên nắm lấy tay Thẩm Tích Nhược : "Đều do em, là em vấn đề mới chịu nhận lời tỏ tình của chị. Thật em cũng thích chị nhưng đến hôm nay em mới em thích chị."
Thẩm Tích Nhược híp mắt, cảm giác tê dại từ đầu đến chân.
Bất ngờ nhận lời tỏ tình cô thốt nên lời!
Chuyện gì ? Cô nhớ Tưởng Thiên trị liệu tìm nguyên nhân ngất xỉu đột nhiên tỏ tình với ?
Hạnh phúc đến bất ngờ bao lấy Thẩm Tích Nhược cô nhất thời phản ứng thế nào.
Tưởng Thiên với đôi mắt sưng đỏ cùng tầm mơ hồ khóa c.h.ặ.t lấy Thẩm Tích Nhược.
Đây là tọa độ, là hải đăng chân thật nhất ở thế giới , là khiến nàng lòng.
Cũng là giúp nàng thoát khỏi bóng ma của quá khứ.
Nàng : "Tích Nhược, em kể tất cả cho chị nhé."
Thẩm Tích Nhược vốn vui mừng nhưng mắt Tưởng Thiên, cô bình tĩnh.
Cô nắm lấy tay Tưởng Thiên, trịnh trọng đáp: "Em kể , dù em kể gì chị luôn ở đây nghiêm túc lắng em."
Tình cảm mãnh liệt điều kiện khiến Tưởng Thiên nước mắt tràn mi.