Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 54: Đêm Tuyết

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:41:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Gần quá!

Đồng t.ử Thẩm Tích Nhược mở to tựa như hồn, cô vẫn giữ cách .

Thật khoảnh khắc diễn lâu, chỉ vài giây.

Tưởng Thiên cảm thấy, thời gian như dài như phô mai kéo sợi vàng sáng.

Tất cả đều slow motion, nàng thấy Thẩm Tích Nhược thong thả lên, khẽ đẩy , lên tiếng: "Em xa chút, coi chừng nóng!"

Thời gian bắt đầu chuyển động .

Tưởng Thiên Thẩm Tích Nhược đẩy , nàng bèn xa bếp, quà nàng nắm trong tay cũng nhăn.

Thẩm Tích Nhược đưa lưng về phía nàng, tắt bếp mới hỏi: "Em tỉnh ? Tỉnh thì tới ghẹo chị đúng ?"

Tuy cô nhưng trong mắt là ý , khóe môi cũng đang cong lên, dáng vẻ đáng yêu khác ngày thường.

Tưởng Thiên mà rung động, bất chợt chút hồi hộp.

Dải băng hộp quà của nàng siết nhăn.

Nàng nghĩ lát nữa khi tặng, nàng sẽ gói nữa.

Bỗng Thẩm Tích Nhược hỏi: "Oh, đây là.... Quà ?" Giọng Thẩm Tích Nhược vốn lạnh cũng cô đang vui.

Tưởng Thiên đành đưa quà cho Thẩm Tích Nhược: "Phải, đây là quà Giáng Sinh của chị."

Thẩm Tích Nhược rửa tay mới nhận quà, cô thật tươi, đáp: "Tuy đến Giáng Sinh nhưng cảm ơn em!"

Cô cầm hộp quà màu xanh, bàn ăn, quý trọng ngắm hồi lâu mới hỏi: "Em gói lắm, chị thể mở nó bây giờ ?"

Tưởng Thiên nhướng vai tỏ vai tùy chị, trong lòng thầm sướng. Nhìn thấy Thẩm Tích Nhược thích quà của , nàng còn thầm vui. Nàng chờ mong khi thấy bên trong chị sẽ vui như thế nào. Truyện Cổ Đại

Thẩm Tích Nhược kéo nhẹ dải ruy băng. Sau đó mở từng lớp từng lớp giấy.

Bên trong là bộ đất sét cây thông lớn đầy tuyết, đỉnh đầu là vàng lấp lánh, bên cạnh là nhà gỗ và Thẩm Tích Nhược mini gió. Mặt đất phủ đầy cỏ xanh còn điểm thêm hoa và đá. Phiên bản Thẩm Tích Nhược mini đang mặc áo gió, sắc mặt nghiêm túc, đôi mắt đen to tròn, đáng yêu.

"Đáng yêu quá....." Thẩm Tích Nhược kinh ngạc cảm thán, cô ngơ ngác bàn, chạm nhưng dám.

"Chị thích ? Đây là em dùng đất sét nặn , thô chị đừng ghét nó."

Tưởng Thiên chị cũng đối phương thích nhưng nàng vẫn Thẩm Tích Nhược thích, như nàng mới yên tâm.

"Chị thích, thích lắm. Thiên Thiên, em khéo tay ?" Thẩm Tích Nhược vẫn rời mắt khỏi món quà, cô dùng ngón tay chọc gương mặt của bé mini.

Chọc bé xong, mắt cô tỏa sáng như trẻ nhỏ, với Tưởng Thiên: "Chị ngờ, nó cứng!"

Tưởng Thiên đặt đứa nhỏ tay chị, : "Chị xoa nó thử ."

Thẩm Tích Nhược dám động, cẩn thận quan sát bé mini, trong mắt thích thú và mới lạ.

Dưới sự thúc giục của Tưởng Thiên, cô mới từ từ dùng tay chạm bụng tượng.

"Wow.... cảm xúc lạ lắm, bên trong trống , còn nhẹ hơn chị nghĩ!"

Thẩm Tích Nhược nhéo một cái, kiềm nhéo tiếp, đó nắm trong tay như bảo vệ tượng đất sét.

"Em giỏi quá, em mấy khéo tay thật....."

Thẩm Tích Nhược liên tục khen Tưởng Thiên mà ngại ngùng.

Tưởng Thiên từng thấy Thẩm Tích Nhược vui vẻ, hồn nhiên như đứa nhỏ.

Nàng từng nghĩ đến, Thẩm Tích Nhược thích món quá : "Chị... chị chê em trẻ con ? Mấy món .... chỉ trẻ con mới chơi."

Thẩm Tích Nhược lắc đầu, đ.á.n.h giá món quá: "Khi chị còn nhỏ, chị chơi thú bông, đất sét sáp."

Tưởng Thiên kinh ngạc, mà t.h.ả.m ?

Ngay cả ở cô nhi viện nhưng Tưởng Thiên cũng từng chơi qua. Tuy xếp hàng để đến lượt nhưng nhiều mạnh thường quân quyên đồ chơi cho các nàng.

"Thế lúc nhỏ chị chơi gì?" Tưởng Thiên tò mò hỏi.

"Lúc nhỏ chị chơi cờ vây, piano, khiêu vũ, chơi trò tình hình các quốc gia....." Thẩm Tích Nhược thấy Tưởng Thiên mờ mịt, giải thích: "Chị và bạn sẽ sắm vai là các nước đó tham khảo tình hình thế giới sắp tới mà đưa v.ũ k.h.í bí mật tương thích. Ví dụ v.ũ k.h.í chị dùng với nước em là "hạn chế xuất nhập khẩu" thì em sẽ tính xem em mất bao nhiêu GDP......"

Tưởng Thiên hiểu, ngắt lời chị: "Mấy chị chơi trò đó lúc mấy tuổi?"

Thẩm Tích Nhược nhớ đáp: "Hình như là 10 tuổi."

Tưởng Thiên: ".........."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-54-dem-tuyet.html.]

Lúc 10 tuổi đang gì? Chơi đất sét.

Thật sự thể so với trò tình hình các quốc gia của Thẩm Tích Nhược.

Thẩm Tích Nhược trân trọng ngắm hồi lâu, đó lấy một ly pha lê đặt bộ mô hình . Cô bảo sẽ giữ món quà lâu hơn.

Tưởng Thiên mà đổ mồ hôi, dạo đóng phim áp lực quá, nàng mới tham gia khóa nặn đất sét, chị thật sự cần bảo vệ đến !

khi nàng bảo chị cần nhiều đến , Thẩm Tích Nhược chỉ thần bí đáp: "Quà em tặng chị là của chị, chị thế nào là chuyện của chị."

Tưởng Thiên thở dài, cảm thấy kinh ngạc.

Lúc , bữa tối cũng mau ch.óng lên.

Ngoài trời giá lạnh, cô hầm canh gà đông trùng hạ thảo, rau xào và thịt nướng.

Nước canh trong trẻo, mùi thơm thoang thoãng khiến kiềm . Đông trùng hạ thảo nấu với thịt gà thịt gà mềm, hòa tan, ấm áp.

Rau xào giòn ngon, nước sốt ướt đẫm. Thịt nướng mang theo mùi tỏi trông ngon miệng.

Tưởng Thiên ăn đến no căng, cuối cùng thoải mái ngã lưng ghế, xoa bụng than: "Oa! Lần nào đến nhà chị ăn, em cảm giác tăng thêm mười kg, bụng trông như bầu."

Thẩm Tích Nhược sắp xếp bàn ăn, cô đặt quà của Tưởng Thiên ở giữa tới lui.

Tưởng Thiên mà buồn , trêu: "Chị thích ? Nếu , em dạy chị chơi nha?"

Thẩm Tích Nhược lắc đầu đáp: "Không cần, chị chơi."

Tưởng Thiên thấy lạ bèn hỏi: "Vậy chị gì?"

Thẩm Tích Nhược trả lời: "Chị .... chị thích cái gì, em sẽ nặn giúp chị, như hơn ?"

cợt nhã với Tưởng Thiên, nháy mắt với nàng.

Một hành động nhỏ khiến Tưởng Thiên sụp đổ, nàng vội dời mắt đáp: "Chị giỏi ha!"

Thẩm Tích Nhược xoa xoa bé mini giống .

Tưởng Thiên cạnh cô xoa, thong thả : "Cũng . Chị thích gì thì với em, nếu em sẽ giúp chị, chỉ nặn đất sét, mà chuyện khác cũng ."

Thẩm Tích Nhược ngẩng đầu nàng, khóe môi động, biểu cảm cô đơn: "Chị ."

Nhìn Thẩm Tích Nhược cô đơn, Tưởng Thiên bỗng thấy bủn rủn.

Nàng hiểu ý của Thẩm Tích Nhược cũng dạo chủ động liên lạc với chị tâm tư cẩn thận như chị buồn.

nàng vài thứ thể bỏ là bỏ, dù cũng máy móc, cảm xúc mãi mãi sẽ thể kiềm chế.

Dù là kiên cường, ưu tú như Thẩm Tích Nhược cũng kiềm .

Cơm nước xong, sắc trời tối, Tưởng Thiên còn trở về đoàn phim. Ngày mai cả đoàn sẽ thu dọn đồ đạc, chuẩn xuất pháp đến sa mạc đóng phim, nàng cũng về khách sạn chuẩn .

Vậy nên Thẩm Tích Nhược lái xe, chở nàng về.

Vì trời đang đổ tuyết nên đường xá trơn, xe cộ chạy cẩn thận.

Thẩm Tích Nhược lái xe chậm. Hai thường xuyên kẹt xe.

Dưới ánh đèn đường, bông tuyết ngừng rơi xuống, khung cảnh bên ngoài .

Ở ngã tư, đèn giao thông chuyển xanh, Thẩm Tích Nhược chuẩn nhấn chân ga, bỗng nhiên xe bên cạnh lao .

Một cô gái trẻ tuổi đang đường, cô như sợ ngã nên chậm, đèn xanh nhưng vẫn hết vạch kẻ đường.

Chiếc xe đó phóng nhanh tông trúng cô gái.

Trước mắt Tưởng Thiên, thái dương cô gái chảy m.á.u từng chút thấm ướt mặt đường.

Tưởng Thiên xe dọa.

Trong nháy mắt, nàng thấy bất kỳ tiếng động nào, cũng thể chú ý đến việc khác.

Nàng đột nhiên đau đầu, che mặt nhưng thể. Tay nàng nhưng gánh nặng nghìn cân, tất cả dần như tối . Không khí, âm thanh, màu sắc.... dần dần biến mất.

Chỉ hình ảnh mắt và những hình ảnh mơ hồ trong trí nhớ.

"Thiên Thiên em ? Thiên Thiên? Thiên Thiên!"

Là ai đang gọi nàng, ồn ào quá, tiếng gọi như vang vọng khắp đầu nàng.

Nàng đưa tay lên, che mặt, ngã xuống ghế.

 

 

Loading...