Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 5: Cái ôm của Thẩm Tích Nhược

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:40:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Thẩm Tích Nhược trong chiếc Maserati mua lâu, gác máy, hai chữ "Tưởng Thiên" trong điện thoại lâm trầm tư.

Tưởng Thiên kiếp cùng hiện tại hình như khác nhiều.

Kiếp , Tưởng Thiêm xem Thẩm Tích Nhược là bạn duy nhất của ở Thẩm gia, tâm sự nhiều chuyện với cô, cũng Thẩm Tích Nhược dần để ý đến Tưởng Thiên, cũng nảy sinh tình bạn với Tưởng Thiên, cô ngừng tác hợp hôn nhân của Tưởng Thiên và em .

đến cuối cùng, Thẩm Tích Nhược phát hiện Tưởng Thiên và em trai bên , vĩnh viễn sẽ hạnh phúc.

Cô hối hận thật lâu.

Ngày đó, phát hiện trọng sinh đến quán bar gặp Tưởng Thiên, ma xui quỷ khiến để cô đuổi em , cho cơ hội thứ hai gặp Tưởng Thiên.

đó phát sinh chuyện mà Thẩm Tích Nhược cũng đoán .

Bởi vì trải qua sự việc ở khách sạn, hiện tại Thẩm Tích Nhược ngày càng để ý đến Tưởng Thiên hơn.

Nói tóm , cô cảm thấy Tưởng Thiên của hiện tại thú vị hơn, hoạt bát hơn, lạc quan hơn Tưởng Thiên cô kiếp .

Có lẽ cũng cần chuyện gì đặc biệt, chỉ cần bên cạnh Tưởng Thiên, lúc thích hợp trợ giúp nàng một chút, cũng đủ cả đời nàng trôi chảy.

Thẩm Tích Nhược chậm rãi thở dài, xuyên qua kính xe cổng lớn của Học Viện Điện Ảnh.

Không bao lâu, cửa học viện xuất hiện một dáng đáng yêu.

Người đó là Tưởng Thiên, nàng xuất hiện, sinh viên xung quanh đều nàng, còn ít nam sinh suýt nữa va cây cột, đủ để thấy mị lực của hoa khôi.

Dáng tinh tế, phập phồng quyến rũ của Tưởng Thiên, làn da trang điểm lộ vẻ trắng hồng, đuôi ngựa mượt mà tùy tiện buộc hợp với váy đơn giản cùng túi vải buồm, đôi mắt đặc biệt sáng ngời thần, đang khắp nơi tìm .

Thẩm Tích Nhược ảnh , bỗng phát hiện bản đang mỉm .

Hiếm thấy thật, chỉ cần một ảnh cũng tâm trạng lên.

ngạc nhiên đè huyệt Thái Dương, ấn kính xe xuống, vẫy tay với Tưởng Thiên.

Tưởng Thiên cô, lập tức tươi rạng rỡ như đem tất cả ánh dương và tia nắng ban mai tụ nụ của nàng, đáng yêu vô cùng.

Tưởng Thiên bước nhanh vài bước, khi đến nơi, tài xế mở cửa cho nàng.

Thẩm Tích Nhược bên trong, Tưởng Thiên xe, bên cạnh .

"Haha, nghĩ đến hôm nay cô đổi xe, cũng nhận cô." Tưởng Thiên .

"Cô..... tắm ?" Thẩm Tích Nhược đột nhiên hỏi nàng.

"À......Phải, thật lúc chạy bộ sân thể d.ụ.c, cả mồ hôi, trở về tắm chút mới đến đây...... Ừm, thật ý khác, cô đừng nghĩ nhiều!" Tưởng Thiên lắp, càng càng sốt ruột, mặt cũng đỏ lên.

"Ừ, nghĩ nhiều." Thẩm Tích Nhược gật đầu .

Tưởng Thiên từ vẻ như sáu chữ: "Không nghĩ nhiều? Mới là lạ!"

Không khí trong xe phút chốc hổ, tài xế phía trầm mặc lái xe, siêu xe lướt đường, nhanh đến nhà hàng đặt .

Điện thoại của nàng đột nhiên liên tiếp hiện lên tin nhắn của bạn cùng phòng.

Đây là bạn cùng phòng quan hệ nhất với nàng kiêm bạn , tên Trì Lộ Lộ, lúc đầy lòng căm phẫn cho nàng về tiêu đề của diễn đàn trường:

"Khiếp sợ! Kim chủ hoa khôi quả nhiên chỉ một, hôm nay cô chiếc Maserati!"

Tưởng Thiên chút kỳ lạ nghĩ dân mạng diễn đàn trường, lẽ đều là truyền nhân khiếp sợ của UC? Năng lực truyền thông thật đáng tiếc.

Nàng mở xem, chơi điện thoại lâu mặt Thẩm Tích Nhược, như vẻ lễ phép nên nàng bỏ điện thoại xuống.

Trì Lộ Lộ vẫn ngừng nhắn tin, tất cả đều hiện lên màn hình điện thoại.

"Cậu xem mấy đó rảnh , mỗi ngày luôn ghen ghét bịa đặt, nhiều kim chủ, từng thấy qua Maserati ? Bịa đặt!"

Thẩm Tích Nhược chỉ lướt qua, cẩn thận thấy.

Tưởng Thiên hoảng loạn cầm điện thoại, nhắn tin cho Trì Lộ Lộ: "Trước khoan , đang bận." Sau đó cho điện thoại túi.

"Gặp phiền phức ?" Thẩm Tích Nhược hỏi.

"À! Không gì, việc nhỏ thôi, sẽ ảnh hưởng đến ." Tưởng Thiên lễ phép .

Thẩm Tích Nhược nàng, tiếp tục .

Xe đến nơi, là một trang viên kiến trúc kiểu Trung Quốc cực kỳ hoa lệ, diện tích vô cùng lớn, bên trong các tòa nhà nhỏ và đình nhỏ, thiết kế vô cùng tinh xảo.

Tưởng Thiên ngây , nay nàng từng đến nơi nào như , những con cá Koi ngừng bơi trong ao.

"Nơi là sân vườn ?"

"Không , là nhà ăn."

Tưởng Thiên: Kẻ tiền luôn ăn như ? Không ! Là tiền! Ở đây ăn một bữa chắc bằng tiền ăn ba tháng của , đây là thế giới kẻ mạnh ?

Hai một đình ba mặt bao bởi nước, món gọi, bao lâu phục vụ mặc sườn xám Trung Quốc đưa bánh tinh xảo lung linh, nhân viên chuyên nghiệp pha .

Trước sân biểu diễn nghệ , khí lịch sự tao nhã an tĩnh.

Sủi cảo tôm tinh xảo, lả lướt, tôm thịt tựa như thủy tinh, lớp da trong suốt phấn nộn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-5-cai-om-cua-tham-tich-nhuoc.html.]

Phần chân gà tùy tiện ấn , thịt gà cũng tan , thơm lừng trong miệng.

Bánh bao heo thơm ngát, bánh bao mập mạp nhân trứng sữa, bánh cuốn đủ màu cùng xíu mại hương vị phong phú.......

Tưởng Thiên hận lúc thể hóa thành thùng cơm, đem tất cả mỹ vị cho bụng, còn thể gọi thêm nữa!

Ăn xong, thật sự ăn quá no, nàng ghế, chút hình tượng sờ bụng , lộ vẻ thỏa mãn.

Thẩm Tích Nhược chậm rãi uống , nàng như , khẽ : "Ăn no ?"

Tưởng Thiên tha thiết mỹ thực bàn, gật đầu.

Thẩm Tích Nhược chờ nàng nghỉ ngơi chốc lát, : "Đi thôi, cô lẽ tiết, đưa cô về."

Tưởng Thiên lên, bởi vì ăn quá nhiều, eo chút nặng, vì thế tay ôm eo, tư thế thoạt vô cùng kiêu ngạo.

Thẩm Tích Nhược nàng, khẽ.

Tưởng Thiên , chỉ thấy bàn tay tinh tế đang che miệng, trong mắt giấu ý , cả như ý thắp sáng cả cung điện đến khiến hoa mắt.

Nàng thấy ngây , đường cũng , cẩn thận vấp hòn đá, đột nhiên "oai", lập tức lảo đảo.

"Ai nha!" Tưởng Thiên giơ tay múa chân, trời đất cuồng, nàng chuẩn tinh thần ngã, nhắm mắt bảo vệ ót .

Tiếp theo, nàng ngã cái ôm ấm áp, mềm mại.

Trợn mắt, thấy gương mặt quan tâm của Thẩm Tích Nhược.

Đầu Tưởng Thiên trống rỗng, cảm giác mỹ nhân mặt cùng bản trong lòng mỹ nhân nàng mất năng lực tự hỏi.

Thẩm Tích Nhược ôn hòa hỏi: "Cô ?"

Nội tâm Tưởng Thiên: Vốn , nhưng trong lòng cô quá thoải mái, lên.

"Ừ..... ."

Nàng vùng khỏi ý tưởng kỳ quái của , bắt lấy tay Thẩm Tích Nhược, mượn lực lên, vô cùng nghiêm túc .

Thẩm Tích Nhược đ.á.n.h giá cô, đầu, duỗi tay nắm lấy tay Tưởng Thiên.

Cả nàng lập tức căng c.h.ặ.t, , rõ ràng đều như như với Thẩm Tích Nhược, nhưng chỉ cần tiếp xúc với đối phương, .... hồi hộp.

Thẩm Tích Nhược : "Đường chỗ khó , cẩn thận chút, theo ."

Cô nắm tay Tưởng Thiên, băng qua cây cầu dài cùng mặt đất đầy sỏi đá.

Tưởng Thiên mặt, bỗng nhiên cảm thấy cảm động.

Từ khi đến thế giới tới nay, nàng vẫn luôn cảm thấy bất an, vẫn luôn vô cùng sợ hãi cùng hoảng loạn, nàng luôn cảm thấy đây là thế giới trong văn cẩu huyết, tất cả đều là nhân vật trong truyện, chỉ thật.

Mà hiện tại, Thẩm Tích Nhược nắm tay, phía cô, giờ phút , Tưởng Thiên chân chính cảm nhận những đều là thật, nhân vật trong văn cẩu huyết.

Mình ở thế giới , cũng là thật, như thứ truy, sẽ liên quan đến những , cảm giác như chân thật.

Tưởng Thiên cảm thấy bản hiện tại như đang bay, Thẩm Tích Nhược dắt tay, chân đất, đột nhiên cảm giác an .

Đến khi Thẩm Tích Nhược đưa về trường, nàng vẫn luôn lâm cảm thụ kỳ diệu cũng mấy câu với Thẩm Tích Nhược.

Sau khi kết thúc tiết buổi sáng, buổi chiều nàng tiết, đến buổi kịch bản của đoàn phim.

Tưởng Thiên bước xuống xe, đụng Lý Tranh ở cổng trường.

Lý Tranh nàng, hừ lạnh một tiếng, cố ý lớn tiếng đường qua kẻ : "Chị Tưởng Thiên! Sáng nay chị chiếc Maserati của ai ?"

Ánh mắt bốn phương tám hướng lập tức đổ dồn về đây, về phía Tưởng Thiên, thanh âm nghị luận cũng vang lên.

Trong trường nhiều mỗi ngày đều ngâm diễn đàn, vẫn chuyện kim chủ thật giả của Tưởng Thiên, xong lời đều nhỏ, ánh mắt khác thường Tưởng Thiên.

Lý Tranh cố ý khanh khách: "Chị Tưởng Thiên, hôm đó thấy chị quan hệ tệ với hai tổng tài, siêu xe cũng ? Không nghĩ đến chị nam nữ ăn thông, nữ tổng tài tựa như cọp , hung như chị cũng chấp nhận, quả nhiên là ăn cái khổ, chúng thật sự học !"

Lý Tranh hăng say phát tiết, chợt thấy Tưởng Thiên tiến về phía .

Lý Tranh ôm tay : "Làm , cô đ.á.n.h ?"

Sau đó, thấy Tưởng Thiên lướt qua nàng, cũng nàng, mà vẫy tay với phía .

Lý Tranh đầu , tức khắc sợ đến run .

Thẩm Tích Nhược chiếc Maserati, lạnh lùng Lý Tranh.

Lý Tranh tức khắc hoảng hốt, nghĩ: Vì Thẩm Tích Nhược xuất hiện ở đây? Những lời , chẳng nàng đều ? Tài nguyên của Thẩm gia, về chừng vô duyên với ! Trời ơi, nhắm con!

Tưởng Thiên Lý Tranh, bên tai thấy giọng Thẩm Tích Nhược: "Là cô khi dễ em?"

Tưởng Thiên đột nhiên cảm giác đại lão chống lưng, khoe khoang : "Cũng , cô thể khi dễ em , em lợi hại!"

Đôi mắt sâu thẳm của Thẩm Tích Nhược Tưởng Thiên: "Ừ, em lợi hại lắm."

Tưởng Thiên: Có lầm , vì chút đúng? Tựa như lời sủng nịch của nữ tổng tài bá đạo?

- ----------------------------------------------

Editor: Trong tiếng Trung chỉ 我 và 你 nhưng vì tạo cảm giác gần gũi nên đổi xưng hô lúc của hai .

 

 

Loading...