Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 49: Tỏ Tình
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:41:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phương Ứng Hứa dứt lời hồi lâu Tưởng Thiên vẫn đáp . Hắn biểu cảm của nàng đúng lắm.
Biểu cảm của Tưởng Thiên là.... hổ?
Mà sợ hãi như dự đoán.
giờ phút bằng bất cứ giá nào vượt qua chỉ thị của Thẩm gia mà đến nhắc nhở Tưởng Thiên. thời gian đủ chỉ thể ngắn gọn.
Vì thế : "Thời gian của nhiều. Hôm nay đến là nhắc cô cẩn thận Khúc Hổ. Sau lưng gã là Thẩm gia...."
Tưởng Thiên ngắt lời hỏi: "Vậy còn ? Thân phận của là gì? Anh ở lập trường nào?"
Nàng thấy kỳ lạ, Phương Ứng Hứa luôn đối phó với Thẩm Tích Nhược ? Hắn của Thẩm gia ? Vì nhắc nhở ? Hắn khác nào phản bội?
Mà vốn cũng thể là lý do khiến Phương Ứng Hứa phản bội? Lẽ nào do gái do hào quang nữ chính?
Phương Ứng Hứa lạnh. Lúc khác dáng vẻ cợt nhả thường.
Hắn trầm giọng : "Lập trường của do chính quyết định. Chỉ là chuyện . Lần tới đây chủ yếu vì nể mặt Thẩm Tích Nhược, cô từng giúp . kẻ vong ân, trơ mắt cô đau khổ."
Tưởng Thiên giống giả, c.ắ.n môi đáp: "Vậy cảm ơn ."
Phương Ứng Hứa về tác phong việc của Khúc Hổ cùng phỏng đoán kế hoạch tiếp theo của Khúc Hổ. Nói xong lập tức rời , bộ quá trình đến năm phút.
Phương Ứng Hứa rời , Tưởng Thiên đóng cửa , đầu thấy Thẩm Tích Nhược ở cửa phòng ngủ đang .
Tưởng Thiên hoảng sợ, nhớ tới lời của Phương Ứng Hứa, mặt nàng bỗng đỏ ửng, dám mắt Thẩm Tích Nhược.'
Lúc nàng chỉ mơ hồ cảm thấy Thẩm Tích Nhược ý với nhưng hiện tại.... ngoài trúng.
Một khi sự thật vạch trần, quan hệ và bầu khí giữa hai sẽ đổi.
Tưởng Thiên thật sự nên xử lý thế nào. Đối mặt với đối tượng tình một đêm và sự thật khác ngoại trừ hổ nàng nghĩ cảm xúc nào....
Nàng cúi đầu dép , im lặng lời nào.
Nàng thật sự nên gì? Nàng nên gì đây? Lẽ nào nên : "Cảm ơn chị thích em. Em thấy vui lắm?"
Thôi, là Thẩm Tích Nhược nào fans mà dễ lừa.
Tuy nàng cô nhưng vẫn cô đang chậm rãi đến.
Thảm lông xám hiện lên bóng , nàng ngẩng đầu, biểu cảm của Thẩm Tích Nhược, trái tim cũng vì thế bắt đầu đập loạn.
"Em, em cảm thấy Phương Ứng Hứa kì lạ quá. Có lẽ đang đùa..." Tưởng Thiên lo sợ cất lời.
Nàng tìm lý do cho chờ mong Thẩm Tích Nhược phản bác .
Chị . Dù đó là giả thật, chị cũng nên lên tiếng ?
nàng đợi mãi chỉ một chữ: "Ừ."
Trong lòng nàng bỗng nổi giận, một cảm xúc thành lời. Bỗng chốc nàng cảm thấy ánh đèn trong phòng như ảm đạm .
Khi ngước lên, Thẩm Tích Nhược xoay đến bên bàn , rót ly nước cho .
Ly nước che biểu cảm và tầm mắt của cô, cô chậm rãi đặt ly kề bên môi, uống nước. Hàng mi dài rũ bóng xuống gương mặt nhỏ.
Dáng vẻ yếu ớt như chính nước trong chiếc ly tay cô.
Quá , thế nào cũng thấy đây là phụ nữ sức hấp dẫn.
cũng vì thế mà nàng ngăn cản, khiến bản thật bình tĩnh.
Tưởng Thiên ở cửa, hít một thật sâu. Nàng cảm nhận khống chế cảm xúc mới xoay cạnh Thẩm Tích Nhược, uống sạch nước trong ly.
Vừa khi đang cổ vũ tâm lý của khiến miệng lưỡi khô rát, dòng nước mát lạnh chảy xuống họng cũng dịu tâm trạng nàng phần nào.
"Lời của Phương Ứng Hứa thật chị?" Tưởng Thiên hỏi.
"Lúc nhỏ, chị thật sự cứu , chị tin tưởng ." Thẩm Tích Nhược ly đáp.
"Vậy ba chị.... đây?" Tưởng Thiên cẩn thận quan sát sắc mặt Thẩm Tích Nhược hỏi.
Dù chuyện cũng liên quan đến nhà của Thẩm Tích Nhược. Nàng nhà cũng nhà đối xử với thế nào, cũng Thẩm Tích Nhược sẽ cảm thấy thế nào.
Thẩm gia trong trí nhớ của nàng là bữa tiệc tối huy nga tráng lệ, là ánh mắt đầy uy h**p và khôn khéo của Thẩm Bác.
"Chị sẽ xử lý. Tưởng Thiên, chị xin ." Thẩm Tích Nhược đột Tưởng Thiên .
"Vì chị xin ?" Tưởng Thiên khó hiểu, chớp mắt hỏi .
"Vì tình cảm của chị mang đến nhiều phiền phức cho em. Vì xin em." Thẩm Tích Nhược lên, trang trọng xin nàng.
Tưởng Thiên nên ứng phó thế nào. Nàng kinh sợ, hổ mơ hồ.
Sao chị bất ngờ ? Sao cho nàng một chút chuẩn nào?
Mà đây là đang tỏ tình ?
"Em, em...."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-49-to-tinh.html.]
"Em cần , chị sớm hiểu tâm ý của em. Là do chị vượt quá giới hạn bạn bè khiến em gặp nhiều rắc rối. Cho nên chị sẽ tự giải quyết những rắc rối ." Thẩm Tích Nhược đó, nghiêm túc .
Đôi mắt cô đen láy. Khi nghiêm túc, ánh mắt như một hố đen vũ trụ cất chứa tất cả những cảm xúc, tình cảm của cô.
suy cho cùng, tình cảm là chuyện riêng, cô quyền buộc ai theo ý . Trong tình huống bất ngờ lộ như bây giờ, cô chỉ thể .
Nếu , cô mong khi Tưởng Thiên chỉ tỏ vẻ từ chối, cô thể chôn giấu tình cảm của suốt đời. Không cần , cần khiến nàng bối rối.
"Về , chị sẽ giữ vững bổn phận bạn bè của ." Nói xong, Thẩm Tích Nhược gắt gao Tưởng Thiên.
Ánh mắt đó khiến nàng kinh hãi.
Chúng sâu đen, ánh sáng, hy vọng, chỉ một lời hứa trịnh trọng.
Gương mặt Thẩm Tích Nhược tái nhợt, da cô trắng buốt, đáy mắt đỏ ửng nhưng ánh mắt trầm tĩnh, bình thản toát lên chút đau đớn nào.
Tưởng Thiên chị đang kiềm nén nỗi đau của vì khi thể hiện nó cũng sẽ như một lời khiển trách Tưởng Thiên.
Thẩm Tích Nhược xoay về hướng cửa.
Nhin bóng dáng thon gầy, kiên định của chị, Tưởng Thiên hiểu rõ tâm trạng của Thẩm Tích Nhược.
Thẩm Tích Nhược đặt áp lực lên vai Tưởng Thiên. Tất cả đau khổ, áp lực, mệt mỏi cứ để riêng cô gánh vác.
, nhưng.... đó là đúng!
Tưởng Thiên cũng rõ đúng chỗ nào nhưng nàng như là sai. Nàng thấy Thẩm Tích Nhược đau khổ.
Nàng vội bước đến.
Khi sắp đến eo Thẩm Tích Nhược, nàng bỗng nắm lấy tay cô.
"Chị đợi ! Chị, chị đừng mà....."
Tưởng Thiên kéo tay Thẩm Tích Nhược, luống cuống .
Vừa ngẩng đầu, nàng thấy đôi mắt thâm trầm cảm xúc của Thẩm Tích Nhược.
Nàng sợ hãi, co rúm. Đôi môi run rẩy, thành lời.
Sau đó, nàng thấy Thẩm Tích Nhược mỉm .
Nụ chị như hoa đào ngày xuân.
"Không , em đừng lo cho chị, chị sẽ tự điều chỉnh nhanh. Chúng vẫn sẽ là bạn mà. ?"
Giọng Thẩm Tích Nhược dịu dàng như gió xuân. Nó là âm thanh ấm áp mà Tưởng Thiên nhiều nhất.
", nếu chúng là bạn thì chúng cùng gách vác mới ....."
Tưởng Thiên nghĩ mãi cũng tìm lý do.
Nàng gánh vác điều gì, nàng chỉ thể để Thẩm Tích Nhược rời như .
Tay nàng nắm lấy ngón tay chị, cảm nhận sự lạnh lẽo từ đó. Nàng kiềm áp tay lên.
Thẩm Tích Nhược dùng tay khác mở ngón tay Tưởng Thiên : "Em đừng lo! Chuyện chị thích em sẽ khến em bối rối. Chị sẽ xử lý tất cả, em chỉ cần chính là ."
Nói xong, cô đầu Tưởng Thiên .
Tưởng Thiên ngây ngốc, ngón tay đối phương mở mà bản như máy ngây ngốc yên. Trong lòng nàng bỗng cảm thấy chua xót.
Thẩm Tích Nhược mở cửa, rời .
Tưởng Thiên đóng cửa , giường lăn lộn đến nửa đem vẫn ngủ .
Nàng lo Thẩm Tích Nhược về phòng một sẽ buồn, lo chuyện Phương Ứng Hứa với , lo nếu Thẩm gia đối phó Thẩm Tích Nhược thì nên gì..... Một đêm lo lắng là một đêm mất ngủ.
Sáng hôm , nàng rời giường, tìm Thẩm Tích Nhược mới nhớ đối phương ở bèn gửi tin cho Thẩm Tích Nhược.
Thẩm Tích Nhược nhanh báo phòng cho nàng, đó nhắn: "Em cần đến , chị ngoài ."
Tưởng Thiên vắng vẻ, lủi thủi đến phim trường.
Đoàn phim hôm nay náo nhiệt, chỉ đạo võ thuật và tổ đạo cụ chuyển một vài vật phẩm và ngựa đến.
"Oa! Hôm nay bắt đầu diễn cảnh thúc ngựa! Em còn thấy ngựa thật. Con nào con nấy cũng !"
Triệu Phỉ Phỉ hào hứng . Nàng cạnh Tưởng Thiên nhưng ánh mắt thi thoảng về đàn ngựa.
"Ờ." Trong lòng Tưởng Thiên tâm sự, chuyện cũng sức.
"Hôm nay quầng thâm của cô nhiều dùng nhiều kem che khuyết điểm. Cô Tưởng nhớ giữ gìn sức khỏe, ngủ đúng giờ."
Chuyên viên trang điểm xong, Tưởng Thiên chỉ hổ đồng ý.
Chờ nàng make up xong, phó đạo diễn đến : "Vốn ngựa thuê đợi mấy ngày mới đến. May mắn đoàn phim đăng ký chúng bảo dùng ngựa nên đến lượt đoàn của . Dựa theo lịch trình thì cảnh đầu do cô đóng. Nhớ khởi đầu cho , chỉ đạo võ thuật khen cô học võ còn hơn Khúc Hổ."
Tưởng Thiên gật đầu , đến con ngựa trắng do đoàn phim chỉ định cho , nàng lấy tay xoa mặt ngựa.
Đôi mắt nó lớn, ánh mắt dịu dàng cộng thêm hàng mi khiến nó trông hiểu ý .
Khúc Hổ ở phía động tác của nàng, tươi lộ vẻ chắc thắng.