Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 48: Đáp Án
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:41:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tưởng Thiên trở đoàn phim, thấy đang tụ tập vây xem, nàng tò mò, đến gần mới thấy là một đàn ông cao lớn đang trò chuyện với đạo diễn.
Bất ngờ là nọ là Phương Ứng Hứa.
Nhìn thấy nàng, Phương Ứng Hứa còn nhiệt tình chào hỏi: "Là Thiên Thiên , chào cô, lâu gặp!"
Tưởng Thiên tự nhiên với , thiện cũng lạnh lùng: "Anh Phương, ngờ tới đến đây, lúc xem danh sách diễn viên thì cũng đóng phim ?"
Phương Ứng Hứa bật , tay yểu điệu chỉ: " diễn nam 3, hôm qua mới định, kỹ thuật diễn của diễn nam 3, cũng thấy đủ ."
Tưởng Thiên hổ .
Mọi thấy Phương Ứng Hứa hài hước, còn mua quà vặt cho khi tiến tổ, vẻ là dễ chịu, thiện nên ấn tượng khá với .
Bên , Khúc Hổ cũng tới bắt tay với Phương Ứng Hứa, chào hỏi. Hai , .
Tưởng Thiên cảm giác nụ của hai đang che giấu gì đó.
Nàng tiếp tục tạo hình, chụp ảnh. Sau khi xong thì xem diễn viên nam chụp ảnh đúng giờ tan tầm.
Trở về khách sạn đoàn phim thuê, Triệu Phỉ Phỉ đưa cơm chiều đến, nàng ăn chút tiếp tục xem kịch bản.
Xem một chốc đến 10 giờ tối, nàng nghiềm ngẫm thử diễn. Mài giũa kỹ thuật diễn vất vả.
Ngày mai, cảnh đầu tiên là cảnh mật ôm diễn với Khúc Hổ, đây là truyền thống của đoàn phim, đạo diễn luôn sẽ xếp cảnh đầu là cảnh mật xem như tạo khí, giúp hai vai chính mau ch.óng quen .
Tuy nhớ tới sắc mặt của Khúc Hổ, Tưởng Thiên cảm thấy ghê gớm nhưng nàng là nữ chính, là nam chính. Những cảnh như kéo đến về cũng thực hiện, bây giờ khó chịu cũng vô dụng.
Nếu cách nào đuổi Khúc Hổ thì .... Tưởng Thiên thẫn thờ nghĩ bật .
Mọi chuyện sắp xếp xong, thể đổi nam chính là đổi, trừ phi vi phạm ảnh hưởng nghiêm trọng đến đoàn phim, bản yên lặng chịu đựng, xong là xong việc.
Còn Phương Ứng Hứa..... Tưởng Thiên nhắn cho Thẩm Tích Nhược: "Phương Ứng Hứa diễn nam 3 trong phim của em."
Thẩm Tích Nhược nhanh nhắn : "Được, chị ."
Tưởng Thiên rõ chị gì, nàng phiền Thẩm Tích Nhược giải quyết việc của . Cuối cùng nàng giường, cố gắng giấc.
Sáng hôm , Tưởng Thiên đến đoàn phim, chuẩn khởi công.
Cảnh đầu diễn lúc sáng sớm chính là cảnh mật của Tưởng Thiên và Khúc Hổ. Cảnh là phân đoạn giữa phim, Lý Ngọc Lãng và công chúa Minh Duyệt ôm, hôn trán, tự định chung th*n d*** gốc đào.
Trước khi Lý Ngọc Lãng hoàng đế tứ hôn, gấp gáp đến tìm Minh Duyệt công chúa đang buồn bã gốc đào, hai trò chuyện vài câu, Lý Ngọc Lãng bộc bạch cõi lòng: "Từ lúc đến Đại Sở, chỉ quan tâm, yêu thương riêng nàng. Ta tuyệt sẽ tiếp nhận bất kỳ ai!"
Minh Duyệt công chúa thấy cả run rẩy, tính nàng vốn kiên cường, giờ phút đột nhiên rút kiếm lập tức đặt lên vai Lý Ngọc Lãng: "Nếu nửa lời dối trá, đừng trách kiếm trong tay vô tình! Tính của thế nào cũng hiểu rõ, nếu phụ thì dù lên núi đao xuống biển lửa, cũng sẽ tìm , đem ....đem ...."
Nói đến đây, Minh Duyệt công chúa nức nở, kích động, khổ sở.
Chỉ vì phận của hai , một là trưởng công chúa của hoàng thất, một là con tin của địch quốc, dù tư tình cũng tuyệt đối kết cục .
Lý Ngọc Lãng gắt gao Minh Duyệt, cuối cùng ôm nàng lòng, trong nháy mắt, hoa đòa rơi xuống, che mất tầm mắt của hai .
Đôi tay Minh Duyệt ôm c.h.ặ.t lấy Lý Ngọc Lãng, lau khô nước mắt.
Cuối cùng, Lý Ngọc Lãng khẽ hôn trán nàng, chỉ : "Ta chỉ nguyện kiếp một lòng với Minh Duyệt."
Kịch bản lãng mạn nhưng Tưởng Thiên và Khúc Hổ diễn thật sự khó khăn.
Vừa cặp mắt của Khúc Hổ, Tưởng Thiên nghĩ đến những lời ghê tởm ở lối hành lang nàng nhập vai nổi.
Năm bảy lượt, mắt Khúc Hổ cũng bốc hỏa.
Có nhân viên công tác thích Tưởng Thiên khẽ :
"Nữ chính rốt cuộc ? Vì tìm một diễn viên mới nghiệp, thấy cô diễn nhân vật cương liệt !"
"Phải đó, nhiều mà cảm giác."
"Cũng lúc đạo diễn chọn cô , diễn kiểu mà nỗi gì, mỗi NG đều tốn tiền, đây là ném tiền qua cửa sổ, đau lòng nhà phim."
"Nghe cô vốn diễn nhưng hot nhờ vụ mạng với show truyền hình, kỹ thuật thì thôi còn liên lụy tới khác."
Chờ Tưởng Thiên NG thứ tư, Khúc Hổ xanh mặt, rống đạo diễn: "Cô như thì mà diễn!"
Đạo diễn bất đắc dĩ : "Nghỉ ngơi mười phút."
Đạo diễn giảng diễn cho Tưởng Thiên, Khúc Hổ và Phương Ứng Hứa .
Không ngờ kỹ thuật diễn của cô em kém như , khả năng thừa nhận cũng cao. Nhìn sắc mặt sắp của cô nhóc, với cái tính thích hợp ở giới giải trí, vẫn nên để nhóc con sớm ngày rời .
Phương Ứng Hứa và Khúc Hổ vài câu, thoạt như trò chuyện bình thường, đó cả hai rộ lên.
Giảng diễn xong, Tưởng Thiên cuối cùng miễn cưỡng thành xuất diễn của chính , đến lượt Khúc Hổ NG, còn liên tiếp NG nhiều .
Đạo diễn với Khúc Hổ: " Ánh mắt của đúng! Đó là yêu của kẻ thù của , ánh mắt lạnh băng như gì?"
lúc Tưởng Thiên cách khá xa, Khúc Hổ các cô gái hoa si vây quanh bên cạnh, cố ý nhướng mày với các nàng, nhỏ giọng : "Nữ chính còn bằng tụi em."
Các cô gái thầm gào thé, đỏ mặt.
Tưởng Thiên đương nhiên cũng thấy, nàng lạnh mặc kệ.
Cảnh hai diễn lâu, cuối cùng vẫn thành, đạo diễn buộc cho vai phụ diễn.
Phương Ứng Hứa diễn nam 3, cũng nhiều cảnh , chủ yếu là chọc nam chính, phối hợp với Khúc Hổ ăn ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-48-dap-an.html.]
Giữa trưa, đoàn phim phát cơm hộp, đến chiều, Tưởng Thiên là duy nhất thể đối diễn với Khúc Hổ.
Nếu hôm nay cảnh thể thành, hai sẽ sắp xếp cảnh diễn đêm, tóm tận dụng hết thời gian của ngày hôm nay.
Đến tối, hai cùng cảnh đ.á.n.h diễn.
Vốn kịch bản chỉ dừng ở mức luận bàn nhưng ngờ Khúc Hổ thừa cơ dùng nhiều sức đ.á.n.h gậy gỗ vai Tưởng Thiên, mạnh đến mức nàng kêu lên, ngã xuống đất.
"Chị Thiên Thiên!" Triệu Phỉ Phỉ chạy như bay đến đỡ Tưởng Thiên, đoàn phim luống cuống, tất cả vây quanh hỗ trợ tìm bác sĩ.
Tưởng Thiên nhịn đau xua tay: " ... cần tìm bác sĩ, nghỉ ngơi chút là "
Khúc Hổ ở ngoài đám đông, sắc mặt nàng tái nhớt, lộ vẻ khoái ý.
Đạo diễn nhanh ch.óng sắp xếp cho Tưởng Thiên về khách sạn nghỉ ngơi, bảo Triệu Phỉ Phỉ nhất định chú ý đến nàng, nếu xảy chuyện gì lập tức mời bác sĩ, đoàn phim sẽ tiền.
Triệu Phỉ Phỉ đồng ý, đưa Tưởng Thiên rời khỏi đoàn phim, lên xe trở về. truyen bac chien
Vừa lên xe, Tưởng Thiên lập tức bỏ tay, than: "Aiya, diễn nãy giờ cái tay mệt c.h.ế.t!"
Triệu Phỉ Phỉ vốn đang , thấy dáng vẻ khoan khoái của nàng, nước mắt lưng tròng hỏi: "Hả? Chị chứ?"
Tưởng Thiên nháy mắt đáp: "Chị vốn đề phòng nên đ.á.n.h trúng. Chị . Thế nào? Kỹ thuật diễn của chị ?"
Triệu Phỉ Phỉ lập tức nín , mỉm , cầm cánh tay nàng xem xét: "A a a, là , nãy chị dọa em sợ lắm đó."
Xe chạy đến khách sạn, Tưởng Thiên tiếp tục vờ đau tay đến lúc trở về phòng.
Nàng sofa chốc lát gõ cửa.
Nàng căng thẳng, bảo Triệu Phỉ Phỉ mở cửa.
Kết quả bên ngoài là Thẩm Tích Nhược.
Mắt Tưởng Thiên lập tức sáng lên: "Trời ạ! Tích Nhược! Sao chị đến đây!"
Triệu Phỉ Phỉ hiểu chuyện, thấy thế : "Em còn việc, em nha!"
Sau đó nàng vội vã rời .
Thẩm Tích Nhược , lo lắng nàng: "Tay em ?"
Tưởng Thiên xoay tay cho cô xem: "Em !"
Lúc Thẩm Tích Nhược mới yên tâm, bên cạnh, nâng tay nàng một lúc, nhíu mày : "Gầy!"
Tưởng Thiên vui vẻ, phấn chấn, gặp Thẩm Tích Nhược tâm trạng vốn tụt dốc của nàng bay cao.
"Sao chị đến đây?"
"Chị Lý Hồng về chuyện nãy, thêm Phương Ứng Hứa của trong đoàn phim, sợ em một ứng phó nổi."
"Phương Ứng Hứa rốt cuộc vấn đề gì?"
"Cậu .... là của Thẩm gia, chị sợ gây bất lợi cho em."
"Vì Thẩm gia nhắm em, là vì Thẩm Tích Chu ? em cũng gì , vẫn đang tổng tài ? Em ảnh hưởng gì nhiều đến ?"
Tưởng Thiên nghĩ mãi cũng rõ, vì Thẩm gia rãnh rỗi đến mức nhắm cô gái nhỏ như .
Hơn nữa những thủ đoạn đó thực sự quá bẩn, tìm cũng.... khó mà hết.
Thẩm Tích Nhược Tưởng Thiên, đáp, một việc cô , càng cho Tưởng Thiên chân tướng.
Bản Tưởng Thiên từ chối một , hiện tại cô tạo áp lực cho nàng, chỉ bạn bảo vệ nàng, và loại những phiền phức do bản mang đến.
Hai , gõ cửa.
Tưởng Thiên lập tức cảnh giác, mắt mèo thấy Phương Ứng Hứa.
Phương Ứng Hứa mặc quần áo hưu nhàn, thoạt bình thường.
Nàng nháy mắt với Thẩm Tích Nhược, cô hiểu ý, trốn trong phòng ngủ.
Tưởng Thiên thu dọn quần áo của , nâng cánh tay, mở cửa phòng.
Phương Ứng Hứa đó, hương nước hoa nồng nặc đối diện ngộp.
Hắn với Tưởng Thiên, : "Tưởng Thiên, cô thương ở đoàn phim, tới an ủi cô."
Tưởng Thiên cố ý nâng cánh tay, hồn nhiên đáp: " , cảm ơn , Phương."
Phương Ứng Hứa bảo: "Không mời ?"
Tưởng Thiên c.ắ.n môi, khó xử : " nghỉ ngơi."
Phương Ứng Hứa xua tay, chen khe cửa: "Anh Phương mấy câu , sẽ mất nhiều thời gian."
Tưởng Thiên , c.ắ.n răng, nhịn suy nghĩ hất nước mặt .
Phương Ứng Hứa sofa, khí chất lập tức đổi, còn dáng vẻ ngốc bạch ngọt, ánh mắt thâm trầm, nghiêng về hỏi: "Cô Thẩm Tích Nhược thích cô? Bởi vì mà Thẩm gia diệt trừ cô."
Tưởng Thiên dọa sợ.
Cô.... cô nghĩ mãi vẫn đáp án, ngờ đáp án tự chạy đến.
Mà đương sự của câu chuyện đang ở trong phòng ngủ của . Xấu hổ quá mất!