Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 47: Tuyết Đầu Mùa

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:41:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Thẩm Tích Nhược tự lái xe đến, khi đến gần thành điện ảnh, cô gọi cho Tưởng Thiên.

Tưởng Thiên máy xong thì xin phép đạo diễn cho nàng nghỉ. Dù bây giờ đang chụp tạo hình của nam chính, tạo hình của nàng đợi một lúc lâu mới chụp nên đạo diễn cũng hào phóng đồng ý.

Tưởng Thiên đang ngoài gặp Khúc Hổ mặc trang phục nam chính .

Khúc Hổ mặc áo dài hoàng thất nhà Hán, quần áo hoa lệ nhưng sắc mặt của , quầng mắt đen đến mức phấn cũng che hết .

Hắn lướt qua, trong mắt đầy oán hận và ngoan độc, mặt hiền hòa hỏi: "Vừa tổ mà cô ngoài ?"

Tưởng Thiên cũng ôn hòa đáp: "Phải đó Khúc, ngoài gặp bạn."

Khúc Hổ gật đầu, nàng rời , trong lòng thầm nghĩ: "Cô thoạt giống như hạ cô , như thể từ từ tăng độ tin tưởng."

Người gọi cho hôm qua là Thẩm Tích Chu.

Sau khi phận của đối phương, Khúc Hổ kích động, chuyện gì ? Toàn bộ thế lực Thẩm gia đang giúp đối phó với cô nhóc quyền thế chỉ nghiệp ?

Cũng Tưởng Thiên thể đắc tội với Thẩm gia.

Khúc Hổ nghĩ: "Xem vai nữ chính , Tưởng Thiên chắc chắn diễn lâu."

Ngoài thành điện ảnh, Thẩm Tích Nhược tìm chỗ đậu xe xong thì yên trong xe. Khi thấy Tưởng Thiên bước , cô mới mở cửa, xuống xe.

Tưởng Thiên ở ghế phụ. Nàng cảm thấy ấm áp, nàng cởi lớp áo lông , bên trong mặc trang phục diễn.

Trang phục diễn cổ trang chỉnh sửa, sáng tạo để theo thị hiếu của hiện đại. Bộ trang phục càng nổi bật làn da trắng ngọc, diện mạo tươi tắn của Tưởng Thiên.

Chỉ mặc trang phục diễn thôi , khi hóa trang xong sẽ trông đến thế nào.

Nghĩ đến dáng vẻ lấp lánh đó của nàng, Thẩm Tích Nhược chỉ cảm thấy tiếc nuối bản thể giữ riêng cho xem.

Thẩm Tích Nhược trong lòng thoáng chút khác thường, cô Tưởng Thiên, khen: "Em mặc trang phục trông lắm!"

Tuy trang phục rườm rà, buổi sáng tiến tổ mặc, khi WC cũng bất tiện nhưng Tưởng Thiên mặc kệ, xe, tươi với Thẩm Tích Nhược: "Ai da, sắp nửa tháng gặp, giờ gặp em cứ thấy là lạ."

Gương mặt Thẩm Tích Nhược vẫn lạnh lùng nhưng khi gặp Tưởng Thiên, cô dịu dùng nàng.

Phát hiện Tưởng Thiên cô mới yên lòng.

Cũng lúc hoảng hốt.

Tưởng Thiên hỏi cô: "Chị ở Đức việc bận ? Hợp tác thành công chị?"

Thẩm Tích Nhược đáp: "Cũng , chuyện tiến triển theo kế hoạch đề. Hiện tại trợ lý đang bàn chi tiết hơn...."

Tưởng Thiên hiểu chuyện trong công ty nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh, hứng thú chị .

Thời gian của nàng hạn, Thẩm Tích Nhược cũng quá nhiều, chỉ dịu dàng hỏi: "Dạo bên em chuyện gì đặc sắc ?"

Tưởng Thiên nghĩ : "Có gây sự, chị Lý Hồng ấn xuống, ngoài thứ đều . Phải , em còn đang học võ, học nhiều động tác lắm, chị xem ?"

Thẩm Tích Nhược lắc đầu: "Ở trong xe chị xem . Chuyện nọ ảnh hưởng đến em ?"

Cụ thể việc gì lát cô sẽ hỏi Lý Hồng, cần để Tưởng Thiên giải thích.

Tưởng Thiên bật đáp: "Đương nhiên , chút chuyện nhỏ thể ảnh hưởng đến em, em còn tính giữ thái độ để từ từ sập bẫy."

Thẩm Tích Nhược thật lòng : "Khi cần, em nhất định chị, chị sẽ giúp em."

Tưởng Thiên gật đầu.

Trong xe bất chợt yên tĩnh, Thẩm Tích Nhược chỉ chăm chú Tưởng Thiên, đến mỉm , ánh mắt dịu dàng.

Nàng bỗng chợt nhớ, lấy hộp giấy từ trong túi bên cạnh đưa cho Tưởng Thiên, bảo: "Tặng em, đây là món khoái khẩu của em, chờ khi đoàn phim em sẽ thể ăn."

Tưởng Thiên , bên trong là hạt dẻ rang.

Từng viên hạt dẻ căng tròn, vàng óng đang há miệng lộ phần hạt bên trong. Bên ngoài đậm vị cùng hương thơm ngào ngọt bay khắp xe.

Nhiều ngày qua, nàng luôn vùi tập võ, bây giờ thấy hạt dẻ rang lập tức sáng mắt.

"Oa.... thơm quá, là tiệm mà em thích đúng ?" Tưởng Thiên hỏi.

"Phải, đúng lúc chị ngang qua thấy." Thẩm Tích Nhược . Thật cô cố ý chạy đến trường Tưởng Thiên mua.

Tưởng Thiên cho hạt dẻ miệng, mềm mềm thơm thơm cả nàng thoải mái cuộn tròn.

Nàng kiềm duỗi , hạnh phúc là đây chứ .

Khi duỗi , cơ thể nàng nghiêng về một bên. Tuy siêu xe xa hoa nhưng gian cũng quá lớn, nàng nghiêng bất giác nghiêng lòng Thẩm Tích Nhược.

Thẩm Tích Nhược vươn tay khẽ ôm lấy nàng. Tưởng Thiên cứng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-47-tuyet-dau-mua.html.]

Nàng cẩn thận dịch , phát hiện tay Thẩm Tích Nhược đặt lên vai ý rời .

Khi nàng chần chờ, thấy Thẩm Tích Nhược lột hạt dẻ đưa đến miệng .

"Ăn thêm em."

Cả Tưởng Thiên căng cứng, bất động, nàng cảm giác miệng như dính keo, cố mở thế nào cũng .

Thật vất vả mới mở ăn lấy viên hạt dẻ .

"Oa, ngọt quá." Còn ngọt hơn viên ban nãy.

Lúc Thẩm Tích Nhược lấy tay , Tưởng Thiên mới thể thẳng .

Nàng khẽ Thẩm Tích Nhược, thấy sắc mặt đối phương bình thường, cúi đầu tiếp tục ăn hạt dẻ.

Hình như Thẩm Tích Nhược quan tâm việc chị ôm lấy . Mà cũng thôi, Tích Nhược với còn nhiều chuyện hơn , mấy cái khoác vai, đút hạt dẻ chỉ là chuyện trẻ con.

Tuy hai chuyện mật hơn nhưng bây giờ chỉ chạm vai, Tưởng Thiên cảm thấy cơ thể phản ứng mãnh liệt.

Cảm giác là Thẩm Tích Nhược chạm mà giống như thú dữ c.ắ.n.

Rốt cuộc là vì ..... Bỗng Tưởng Thiên ý thức , Thẩm Tích Nhược hảo cảm với cũng quyết tâm từ chối .

Nàng cảm giác, hai vẫn nên tránh tiếp xúc mật. Quyết tâm là thế nhưng khi gặp nàng quên mất, cứ theo thói quen lúc .

Có thể là vì quen, nhiều chuyện cũng dần dần đổi.....

Tưởng Thiên nghĩ đến lúc thấy giọng nữ trong nhà Thẩm Tích Nhược, trong lòng chút khó chịu.

"Khi nào em bắt đầu diễn? Đạo diễn cho tham ban ?" Thẩm Tích Nhược hỏi.

"Hả? Dạ! Chắc sẽ còn lâu lắm, hôm nay chỉ mới chụp tạo hình, xem những khác việc thế nào. Em nghĩ ngày mai mới bắt đầu ."

Tưởng Thiên hồn vội vàng trả lời.

"Ừ, em ở trong đoàn, nếu gặp chuyện gì cũng với chị tiên. Chị sẽ với Lý Hồng, nhờ cô chú ý an của em." Thẩm Tích Nhược nhíu mày, nghiêm túc .

"Hahaha, chị như thể em sẽ gặp chuyện . Không , em tự lo cho mà."

Tưởng Thiên xong, giờ, phát hiện qua nửa tiếng, nàng vẫy tay tạm biệt Thẩm Tích Nhược.

Nàng mặc áo ngoài, cả nhích tới nhích lui, vì quần áo quá lớn, hết chạm chỗ chạm đến Thẩm Tích Nhược.

"Ai ya, xem bộ rộng quá...."

Tưởng Thiên chỉnh quần áo trêu Thẩm Tích Nhược.

Trước mặt Thẩm Tích Nhược, cả quần áo nàng cũng mặc , mất mặt quá.

lúc , Thẩm Tích Nhược giúp đỡ Tưởng Thiên sửa cổ áo cho nàng.

Nhiệt độ cánh tay nàng khẽ run, trái tim cũng đập loạn.

Đợi nàng mặc áo xong, Thẩm Tích Nhược giúp nàng mở cửa xe.

Gió lạnh thổi trong, Tưởng Thiên nhanh ch.óng bước xuống, nàng sợ gió thổi Thẩm Tích Nhược lạnh.

Mình mặc áo lông nhưng Thẩm Tích Nhược thì , gió thổi lỡ chị bệnh thì ?

Tưởng Thiên đóng cửa xe, trái tim còn đang đập mạnh.

Thẩm Tích Nhược cửa kính xe xuống, Tưởng Thiên vẫy tay với cửa sổ: "Em về nha!"

Thẩm Tích Nhược với nàng, nay cô cũng , chỉ nhạt .

lúc , bầu trời đột nhiên đổ tuyết.

"Oa! Trời đổ tuyết !"

Mấy cô gái xung quanh vui vẻ rộ lên, đưa tay hứng tuyết.

Tưởng Thiên cũng ngẩng đầu đầu, : "Là tuyết đầu năm."

Hai , một trong xe, một ngoài xe, cách cửa sổ , thấy bông tuyết trong mắt đối phương.

"Có truyền thuyết kể rằng....." Thẩm Tích Nhược bỗng nhiên lên tiếng, dừng .

"Kể gì cơ?" Tưởng Thiên thắc mắc hỏi.

"Không gì." Thẩm Tích Nhược nhấp miệng , đáp, ánh mắt đen láy xinh Tưởng Thiên.

Tưởng Thiên mê mang nhưng , nàng chỉ nũng nịu hừ xoay , cẩn thận bước .

Thẩm Tích Nhược bóng lưng Tưởng Thiên, trong lòng thì thầm về truyền thuyết đó: "Ngày tuyết đầu mùa đổ, hai yêu gặp sẽ hạnh phúc."

 

 

Loading...