Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 43: Các nàng trong phòng
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:41:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lúc ghi hình, nàng thời gian xem điện thoại, chỉ thể dùng khi ngủ.
Bức xúc khi ngủ một chút cũng , ít nhất dư luận đang theo hướng tích cực. Tuy biệt danh khiến khác cạn lời nhưng nàng cũng kiểu chấp nhất với việc .
Địa điểm là một làng chài, phòng của Thẩm Tích Nhược và nàng vẫn ở cạnh , cô vẫn giống các khách mời khác thích quan tâm Tưởng Thiên.
bản Tưởng Thiên cố gắng thoát khỏi biệt danh Tưởng Mạnh Mẽ. Vì , đôi khi nàng sẽ nũng với : "Ai nha, cá lớn quá, ôm nỗi!"
Các khách mời khác sẽ xông đến giúp nàng, an ủi: "Được , chúng giúp cô, cô cứ tịnh dưỡng là !"
Cứ vài thể nâng vật nặng của Tưởng Thiên trong quá trình khiến nàng biệt danh mới "cô nàng ốm yếu".
Nhóm quan sát mỗi khi thấy cảnh của Tưởng Thiên đều cảm thán:
"Ai, mùa một rõ ràng sức của cô còn lớn, mà hiện tại trở thành một cô nàng ốm yếu vì ị bệnh tật tàn phá."
"Có lẽ là cô chịu đả kích, dù chuyện lúc cũng đáng sợ. Có thể cô cần nhiều thời gian để vượt qua."
"Cũng may, đều quan tâm Tưởng Thiên, đây là tình đồng nghiệp!"
Thẩm Tích Nhược càng hận thể luôn theo cạnh nàng, Thẩm Tích Nhược cũng là phụ trách đưa nàng biển.
Tưởng Thiên mặc áo phao cứu hộ, Thẩm Tích Nhược mặc xong của , đến giúp nàng buộc tóc tựa như đang giúp con gái.
Tưởng Thiên quan tâm ngại ngùng, nàng nũng với Thẩm Tích Nhược: "Chị đừng quan tâm em như ! Chị cứ hướng dẫn em là , em mà."
Thẩm Tích Nhược dịu dàng : "Nói với em, lẽ em sẽ quen, sẽ xảy vấn đề."
Phương Ứng Hứa bên cạnh , cũng mang theo áo phao, ngọt ngào với Thẩm Tích Nhược: "Ai nha, Tích Nhược , cũng mặc, tới giúp !"
Thẩm Tích Nhược bình tĩnh đến đó. Dù vài mùa nhưng ngoài trừ lúc cần nhiệm vụ thì Thẩm Tích Nhược hiếm khi chủ động đến gần Phương Ứng Hứa.
Nhóm quan sát lập tức lên tinh thần, thét lớn:
"Quào quao quáo! Có cô tới giúp Phương Phương !"
"Xem tình cảm khổ cực của Phương Phương trong mấy mùa qua cuối cùng cũng đáp !"
"Aaaaa, ! Thẩm tổng , lẽ nào cô phản bội Thiên Thiên nhà ! Mama cho phép!"
Thẩm Tích Nhược đến cạnh Phương Ứng Hứa, nắm lấy cổ áo của , như :"Cậu , cách học mặc áo phao nhanh nhất là gì ?"
Trong nháy mắt, Phương Ứng Hứa hiện lên sự âm trầm mà Tưởng Thiên kiêng kị nhưng mau ch.óng trở dáng vẻ ngốc bạch ngọt, vui đáp: "Lẽ nào là giúp mặc ?"
Thẩm Tích Nhược khẽ lắc đầu.
Lúc đều ở thuyết, mép thuyền gió biển thổi đến, vị trí gần biển. Thẩm Tích Nhược biển rộng, lạnh lẽo bảo: "Là ném gã xuống biển, gã sẽ tự mặc."
Cả Phương Ứng Hứa run lên, thật sự dọa. Nếu Thẩm Tích Nhược ý định dọa như thì thật sự quá đáng sợ.
Thẩm Tích Nhược , về phía ống kính, duyên : "Đương nhiên, các bạn nhỏ nên học theo cách nguy hiểm !"
Dứt lời, cô buông Phương Ứng Hứa , xoay đến cạnh Tưởng Thiên, cúi đầu mỉm , kiểm tra thiết giúp Tưởng Thiên.
Phương Ứng Hứa: "........"
Các khách mời: "..........."
Nhóm quan sát dọa run rẩy:
"Ha..... sợ đến mức run cả tay, các bác thì ?"
"Thẩm tổng thật đáng sợ, hổ là Thẩm gia, khí tràng quá lớn."
"Vì bỗng chốc cảm thấy Thẩm tổng thật sự đang nhắm Phương Phương?"
" cũng ..... Có lẽ hào môn luôn những ân oán mà chúng ."
Hôm nay, theo các ngư dân thâm niên bắt cá, trải nghiệm cuộc sống của một ngư dân.
Các bác ngư dân thu lưới văng, một võng cá lớn ầm ầm đổ boong thuyền khiến choáng ngợp.
Vì cá vớt lên, mùi tanh nồng, dù mang khẩu trang, mặc đồ bảo hộ để phân loại cá, nhưng mùi hương vẫn len lỏi bám .
Hơn nữa xúc cảm lạnh buốt, trơn trượt, ngầu nhiên vật sắt nhọn cắt qua bao tay khiến việc trở nên khó hơn.
Uyển Duyệt đang nhặt, đột nhiên đầu qua bên cạnh, gỡ khẩu trang, nôn.
Tưởng Thiên vội buông việc đang , vỗ lưng, hỏi thăm nàng, nhờ nhân viên tổ chương trình đưa nàng nghỉ ngơi, uống gì đó.
"Việc của chị cứ giao cho ".
Tưởng Thiên bâng quơ với tổ tiết mục, xoay tiết tục phần việc giao, đó chạy chỗ việc của Uyển Duyệt, bất chấp hình tượng yếu đuối xây dựng.
Không ngờ đến khi nàng xổm xuống, Thẩm Tích Nhược ở đó.
Một đại tổng tài mặc đồ bảo hộ bẩn, cùng gương mặt và mái tóc ướt đẫm, dáng vẻ chật vật thế nhưng ánh mặt cô trong trẻo, kiên cường.
Tưởng Thiên yên lặng cạnh Thẩm Tích Nhược, cả hai cùng phân loại. Bàn tay mang bao tay đôi khi sẽ chạm .
Dù cách lớp bao tay nhưng vẫn thể cảm nhận dòng điện chảy giữa hai . Chỉ liếc nhưng ăn ý cùng tươi .
Vào lúc , trời bất ngờ đổ mưa.
Trời mưa ở vùng biển nhiệt đới là chuyện bình thường nhưng các khách mời hầu hết đều từng sống trong môi trường . Vì thế lo lắng, nắm c.h.ặ.t lấy đồ bên cạnh .
Mưa rơi khiến đoàn thuyền như phiến lá lắc lư giữa dòng biển, ngừng nhấp nhô, nước biển hòa với nước mưa văng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-43-cac-nang-trong-phong.html.]
Nhân viên công tác vội sắp xếp trong khoang thuyền.
Các khách mời lượt , đến lượt Tưởng Thiên , Thẩm Tích Nhược theo , hai nước mưa che kín mặt, thấy rõ đường.
"Ở bên ! Mau !"
Uyển Duyệt nôn nóng ở cửa khoang thuyền, hô to, gọi đến.
lúc , Phương Ứng Hứa bỗng khẽ cử động, lướt qua nàng tựa như đưa tay đỡ Tưởng Thiên.
Mưa lớn khiến con thuyền ngừng lắc lư, đường cũng cẩn thận từng bước, đừng đến là đỡ lấy ai đó.
Tưởng Thiên nhớ đến Thẩm Tích Nhược ở phía , khi đầu lúc bỏ lỡ Phương Ứng Hứa đang đưa tay đến.
Không là cố ý vô tình, thanh sắt chân Phương Ứng Hứa bất ngờ ngã về phía Tưởng Thiên.
"Cẩn thận!"
Giọng Thẩm Tích Nhược xuyên qua màn mưa truyền tai Tưởng Thiên.
Lúc nàng nên yên nên di chuyển, nàng mờ mịt đầu , màn mưa che khuất mắt.
Thẩm Tích Nhược nhấc chân đá thanh sắt đến mép thuyền, tức giận trừng Phương Ứng Hứa.
Ánh mắt thâm trầm, Thẩm Tích Nhược, khóe môi cong lên.
Tay Thẩm Tích Nhược giơ cao tát , nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống, chỉ bùng nổ kéo Tưởng Thiên vội vã trong khoang thuyền.
Rất nhanh, hai ướt đẫm bước .
Phương Ứng Hứa cũng theo .
Nhân viên công tác đóng cửa , Phương Ứng Hứa cợt nhả với : "Ai nha ai nha, ướt đẫm cả , cánh đàn ông chúng tránh sang một bên cho các chị em quần áo ?"
Uyển Duyệt chế nhạo : "Cậu thật sự xem là bạn của chị em phụ nữ , chúng yếu ớt ?"
Phương Ứng Hứa đáp: "Tại hạ thích danh xưng bạn của chị em phụ nữ."
Nói , đến một góc .
Tưởng Thiên nắm lấy tay Thẩm Tích Nhược, cảm nhận tay cô lạnh băng, lập tức dùng ấm của lòng bàn tay sưởi ấm tay cô, đó khẽ hỏi: "Có lạnh chị?"
Thẩm Tích Nhược đáp, cả cứng đờ.
Tưởng Thiên chăm chú mắt cô, cảm thấy sắc mặt của cô đúng, ánh mắt tràn ngập..... sự thù địch khó .
"Chị ? Vì gì?"
Tưởng Thiên hỏi nhưng Thẩm Tích Nhược vẫn trả lời. Trường hợp hiếm thấy giữa hai .
Thẩm Tích Nhược từng lơ câu hỏi của Tưởng Thiên. Đây là đầu tiên như khiến nàng , hai chỉ trú mưa biến thành như .
Nàng âm thầm nghĩ, thể là vì thuyền quá lắc lư khiến cô say tàu, khi nghỉ ngơi sẽ hơn nhưng mãi đến khi tiếp tục ghi hình buổi cơm chiều, Thẩm Tích Nhược vẫn giữ dáng vẻ cứng đờ, lạnh băng đó.
Cô để ý đến ai, đến trò chuyện cũng chỉ "ừ", ánh mắt d.a.o động.
Tưởng Thiên lo lắng, nhân viên công tác đều bỏ chạy, khi nghỉ ngơi, nàng cố ý chạy đến gõ cửa phòng Thẩm Tích Nhược.
"Tích Nhược, chị ngủ ?"
Thẩm Tích Nhược mở cửa. Nàng mặc áo ngủ dài, sắc mặt tài nhợt, đôi mắt ngâm đen, tóc rối xoã vai, thoạt dọa .
Tưởng Thiên giật , nay Thẩm Tích Nhược luôn chú ý đến vẻ ngoài, dù chỉ nghỉ ngơi trong nhà, cô cũng sẽ để trong trạng thái ma mữ như , chỉ cần gặp , cô đều sẽ chỉnh chu.
Hơn nữa, sắc mặt cô tái nhợt tựa như xảy việc gì đó nghiêm trọng.
Tưởng Thiên phòng, xuống mép giường, hỏi: "Có chị thấy khỏe ?"
Thẩm Tích Nhược cũng cạnh nàng, sắc mặt tái nhợt nàng, ánh mắt vốn lạnh lẽo chậm rãi đổi, đáy mắt lạnh nhạt cũng dần biến mất.
Thay đó là sự mềm mại bất đắc dĩ.
Cô vươn tay, vuốt lọn tóc rối tai giúp Tưởng Thiên.
Động tác dịu dàng, tràn ngập thương tiếc nhưng mang theo sự trịnh trọng khó hiểu.
"Chị . Chỉ là......."
Câu tiếp theo thành lời.
Tưởng Thiên thắc mắc cô: "Chỉ là cái gì? Hay chị say tàu?"
Nói , nàng đưa mu bàn tay lên trán Thẩm Tích Nhược, đặt lên trán , lẩm bẩm: "Không nóng mà......"
Thẩm Tích Nhược cảm nhận sự mềm mại của mu bàn tay lạnh khi nàng đặt lên trán .
Tựa như trong lòng cô sẽ luôn dịu dàng, tinh tế, sẽ luôn tươi ranhg rỡ tựa như ánh mắt trời.
Thẩm Tích Nhược vốn cho rằng, bản ở cạnh Tưởng Thiên thể sẽ bảo vệ nàng.
hiện tại cô dám chắc.
Cô tâm sự của nhưng cô nếu , nhất định sẽ hối hận, sẽ đau khổ.
Bên ngoài cô điềm tĩnh nhưng nội tâm dày vò như núi lửa phun trào.
"Em chỉ hỏi..... chị tham gia chương trình , là vì em ?"
Giọng Tưởng Thiên bỗng kéo cô về thực tại.