Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 41: Ngọn hải đăng của các nàng
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:41:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Tích Nhược nhiều lời nhưng thể nào thành lời vì những điều đó đều việc Tưởng Thiên cần .
Lời uy h**p của Thẩm Tích Chu lúc và sự xuất hiện của Phương Ứng Hứa đều khiến Thẩm Tích Nhược cảm giác nguy cơ trầm trọng. Nghĩ đến những điều , cô trêu Tưởng Thiên.
cô vẫn chắc rằng nàng an , vì thế, tiếc bỏ dỡ công việc, đến nơi bản quen, còn tự đến đưa Tưởng Thiên về.
Vất vả là thế nhưng lòng cô kiên định.
Hôm nay Trịnh Dương và Tưởng Thiên trò chuyện mật, cô thấy những cảm xúc chút che giấu trong mắt của Trịnh Dương, cơn ghen tuông kiềm khiến cô hành sử khác ngày thường.
Cô vì ghen mà đuổi Trịnh Dương xuống xe, thể sẽ Tưởng Thiên phát hiện.
May mắn, thần kinh thô như Tưởng Thiên nghĩ đến, chỉ cảm thấy sắc mặt cô là vì công việc.
Điều khiến Thẩm Tích Nhược khẽ thở phào nhưng trong lòng thoáng buồn.
Tưởng Thiên lẽ vẫn phát hiện tình cảm của cô đối với em.
Như khi cho đôi bên.
Thẩm Tích Nhược đưa Tưởng Thiên về nhà, hôm nay hiếm khi cô rảnh rỗi cơm.
Sức ăn của cả hai lớn, chỉ 3 món 1 canh, bát đũa nho nhỏ đầy sự ấm áp, thoải mái.
Tưởng Thiên gắp đậu hủ cá nướng cho miệng, : "Dạo chị bận quá nên mệt mỏi dẫn đến tâm trạng . Cho nên, chị giữ gìn sức khỏe đó."
Thẩm Tích Nhược cong môi , đáp, chỉ gắp thức ăn cho Tưởng Thiên.
Tưởng Thiên nghĩ hỏi: "Chị em giải sầu với chị?"
Thẩm Tích Nhược dừng đũa, đáp: "Không cần , dạo chị cũng bận."
Tưởng Thiên cảm nhận sự kháng cự vi diệu trong giọng của đối phương, khó hiểu, miếng thịt trong miệng cũng ngon.
Hai ngày , Tưởng Thiên lúc sự kiện ở gần công ty Thẩm Tích Nhược, nàng chỉ cần đến đó hát một bài trong yến hội.
Hoạt động nhanh ch.óng kết thúc, hôm nay nàng lịch trình khác, nghĩ đến công ty gặp Thẩm Tích Nhược, đưa vài món cho luyện hát ở công ty chị.
Nàng thật sự hát, công ty của Thẩm Tích Nhược là công ty giải trí chắc chắn phòng thu.
Vì thế nàng mua bánh mousse ở gần đó, cầm áo khoác, bảo tài xế đưa đến công ty giải trí Khuynh Thành.
Tiếp tân sảnh thấy nàng, hỏi: "Chị hẳn là chị Tưởng? Chào chị, em là fan của chị."
Tưởng Thiên thấy nàng khách sáo, lẽ xem phim nàng đóng.
Nàng tủm tỉm hỏi tiếp tân: "Chào em, chị đến tìm Thẩm tổng Thẩm Tích Nhược."
Tiếp tân hỏi: "Chị hẹn ?"
Tưởng Thiên lắc đầu.
Tiếp tân : "Vậy mời chị đợi ở phòng khách một chút."
Tưởng Thiên cũng là nhân vật công chúng, thể trực tiếp công ty tìm , mang kính râm phòng khách.
Tiếp tân đưa tách cà phê cho nàng, xin : "Thẩm tổng của bọn em đang việc, lẽ muộn chút mới thể gặp chị."
Chờ tiếp tân rời , Tưởng Thiên ở cửa phòng khách, nghĩ: "Ở đây thật nhiều con sen....."
Trước khi từng công ăn lương, Tưởng Thiên vẫn cảm thấy gì nhưng nàng nhiều bạn công ăn lương, luôn " như con sen."
Nàng mãi vẫn thấy ai quan tâm , vùi đầu máy tính việc, vì thế lặng lẽ ngoài đến phòng chủ tịch.
Bên trong là một cô gái trẻ tuổi xa lạ, khí phách, hăng hái đầu với Thẩm Tích Nhược: "Gặp !"
Tưởng Thiên suýt va nàng, cô gái đỡ nàng, cong môi , đó tiêu sái rời .
Tưởng Thiên hoang mang bóng lưng nọ, trong đầu bỗng hiện lên một suy nghĩ.
Giọng Thẩm Tích Nhược trong phòng truyền đến: "Thiên Thiên? Sao em đến đây, mau đây."
Tưởng Thiên phòng chủ tịch, Thẩm Tích Nhược thấy nàng, ánh mắt sáng lên, hỏi: "Thiên Thiên, em đến xem chị ?"
Tưởng Thiên đưa bánh kem cho Thẩm Tích Nhược, trong lòng vẫn nghĩ đến cô gái .
Dáng và khí chất khác thường. Nàng hỏi Thẩm Tích Nhược: "Vừa là ai chị?"
Thẩm Tích Nhược đáp: "Cậu là Lâm Hoán, là bạn của chị, việc gì ?"
Quả nhiên là .
Tưởng Thiên chậm rãi thở , ngờ hiện tại khác xa cốt truyện nhưng nhân vật quan trọng vẫn thiếu một ai.
Cô nàng Lâm Hoán là thần kì trong truyện. Trong truyện, cô nàng ngừng ngáng chân nam nữ chính, cũng là khiến nữ chính sinh non.
khi Thẩm Tích Chu hỏi cô nàng thích , Lâm Hoán bảo .
Tưởng Thiên còn nhớ nguyên văn lời nàng: " chỉ chút chuyện , nếu , cuộc sống chẳng sẽ nhàm chán ?"
Tác giả miêu tả nhiều về Lâm Hoán, chỉ lúc thì nàng giúp nữ chính, lúc hại nữ chính, thái độ khó hiểu, dù khi chuyện cũng mang đến cảm giác trêu chọc.
Ai cũng rõ lập trường của cô nàng, cũng thấy nàng tình cảm với ai, suất diễn nhiều nhưng gây ấn tượng mạnh với độc giả.
Tưởng Thiên tò mò về cô gái .
Không lúc đây, yêu Thẩm Tích Chu, Lâm Hoán sẽ thế nào, vẫn sẽ là đại sứ ngáng chân ?
"Thiên Thiên, em đang nghĩ gì ?"
Giọng Thẩm Tích Nhược vang lên khiến Tưởng Thiên nhận thất thần, vội vàng hổ .
"Em đến đây là vì mượn phòng tập của bên chị, hoạt động hôm nay là ca hát, em phát hiện bản thật sự hát, hát thế nào cũng khó ." Tưởng Thiên tự giễu .
"Không thành vấn đề, em cứ theo chị." Thẩm Tích Nhược đưa nàng rời .
Các nhân viên còn to nhỏ trò chuyện, thấy tiếng mở cửa lập tức về vị trí, bắt đầu vùi đầu " việc".
Chỉ là, các nhân viên ngừng thắc mắc.
"Đó là nữ chính trong phim lúc của công ty , tên gì nhỉ, hình như là Tưởng Thiên?"
"Phải! Là cô ! Vì cô đến đây?"
"Mẹ ơi, thấy gì , Thẩm tổng dịu dàng với cô đấy....."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-41-ngon-hai-dang-cua-cac-nang.html.]
"Thật , chỉ là, hơn nửa năm , khi Tưởng Thiên nghiệp đến công ty chúng nhưng cô nghệ sĩ của bên ."
"Hơn nữa, khi đó, Thẩm tổng như cô , quan tâm cô , còn vì cô mà trừ tiền thưởng của ! Nên nhớ rõ lắm."
"Cái gì, thể nào, Thẩm tổng là ai, là núi băng nghìn năm tan, chỉ một nữ minh tinh nhỏ nhoi thể thế , thể nào, thể nào."
"................... Được , đến lén cửa phòng thu, ôi ánh mắt của Thẩm tổng khiến c.h.ế.t chìm trong mật ngọt."
Trong phòng thu, Tưởng Thiên bước , "alo, alo" mic.
Trong phòng nhân viên vì nhu cầu thu âm nên cần nhân viên. Thẩm Tích Nhược dàn thiết , mang tai .
Tưởng Thiên động tác của cô, lập tức im lặng, ngượng.
Cách một mảnh kính pha lê, Thẩm Tích Nhược giơ ngón cái, ý bảo Tưởng Thiên tiếp tục.
Tưởng Thiên cẩn thận lên tiếng, trong lúc nhất thời vì hồi hộp nên hát gì, đành hát bài hát ở yến hội đêm nay:
"Em chút thích chị...."
Sau khi hát một câu, nàng lập tức ngừng .
Vì Thẩm Tích Nhược ở bên , mang tai , nàng, lộ nụ thần bí. Tưởng Thiên sợ đến mức vội vàng đổi bài:
"Có ai từng với chị rằng em yêu....."
Lại ngừng.
Nụ môi của Thẩm Tích Nhược càng xán lạn, cô chớp mắt Tưởng Thiên.
Người chắc chắn cố ý!
Chắn chắn luôn!
Tưởng Thiên tự hỏi, cuối cùng nghĩ đến một bài hát gây hiểu lầm:
"Không bắt tình yêu , vẫn luôn trơ mắt cô trốn ...........
................
Tìm một yêu sâu đậm để thể tạm biệt độc ......"
Tưởng Thiên hát đến đây, tai : "Xin , quấy rầy ."
Không thể hát nổi nữa!
Cái chị , cứ mãi thần bí như thế!
Mà vì hát nên lời mặt Thẩm Tích Nhược.
Tuy nó là tình ca nhưng hiện tại các ca khúc phổ biến đều là tình ca cơ mà!
Tưởng Thiên khó xử cầm mic, cảm giác chiếc mic như nhiệt độ khiến nàng cảm thấy chỉ cầm lên tiếng chắc chắn sẽ hổ.
Giống như tâm tư nào đó ca từ chọc trúng.
Thẩm Tích Nhược thấy nàng hát, dùng tai với nàng: "Sao em? Em hát lắm, tiếp tục ."
Tưởng Thiên đó nhún vai, tỏ vẻ hát tiếp. "Em hát , chị ở đây khiến em cảm thấy hổ."
Thẩm Tích Nhược ngẩng , đó bật .
Tưởng Thiên sô pha, ca thán: "Trời ạ! Ca hát khó quá mất, em quả nhiên vẫn hợp đóng phim nhất."
Nàng đó, chợt Thẩm Tích Nhược : "Đến cũng đến , em thể lãng phí cơ hội."
Tưởng Thiên che mặt, lăn lộn sô pha: "Không , , em hát nữa, nghỉ ngơi, nghỉ ngơi cơ."
Bỗng, trong phòng thu truyền đến tiếng hát mát lạnh, dịu dàng:
"Please, don't see
Just a girl caught up in dreams and fantasies
Please, see me
Reaching out for someone I can't see
....................."
Thì , khi Thẩm Tích Nhược hát là như .
Tưởng Thiên dậy, xuyên qua mặt kính về đang hát.
Dáng vẻ mảnh khảnh cùng đôi mắt khép hờ, một tay cầm mic .
Cảnh tượng khó diễn tả thành lời.
Tựa như một ánh trời, long lanh, xinh .
Tưởng Thiên lên, chậm rãi bước đến chỗ Thẩm Tích Nhược.
"We're searching for meaning
But are we all lost stars
Trying to light up the dark?"
Tiếng hát dịu dàng vang vọng khắp phòng.
Ánh mắt Thẩm Tích Nhược xuyên qua mặt kính chạm ánh mắt Tưởng Thiên.
Tầm mắt hai giao .
Lúc , Tưởng Thiên bỗng cảm nhận ý nghĩa trong câu hát.
"To light up the dark."
Trong thế giới cô độc , Thẩm Tích Nhược thắp sáng bóng tối.
Ánh mắt của chị là tọa độ của cô.
Vì đối phương, chúng mới thể tìm kiếm hướng trong bóng tối.
Từ đến nay, Tưởng Thiên luôn chắc nhưng ngay lúc , nàng thắp sáng, bỗng nhận .
Cuộc gặp gỡ tuyệt bao.