Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 32: Năng lực của Tưởng Thiên
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:40:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Tích Nhược từ cầu thang bước xuống bỗng dừng Tưởng Thiên.
Tưởng Thiên cũng đầu về phía cô, thấy cô thì khẽ sửng sốt, đó thì rộ lên cảm giác thỏa mãn.
Nàng vươn tay ưu nhã về phía Thẩm Tích Nhược: "Tích Nhược, như , chị cũng sức em nhỏ lắm, mở bình nước cũng nhờ chị giúp mà!"
Thẩm Tích Nhược cố ý thở dài: "Ai, xem chị em lừa quá t.h.ả.m !"
Tưởng Thiên vô cùng căm lặng, khách mời và nhân viên công tác xung quanh đều bật .
Đoàn quan sát cũng khá hơn, :
"Thẩm Tích Nhược cô bồi thường tổn thất tinh thần cho !"
"Hahaha, Thẩm Tích Nhược lãng phí bao nhiêu sức để mở nắp chai, Thẩm Tích Nhược thật đáng thương!"
"Không ai cảm thấy đây là đường , cho nên Tưởng Thiên luôn để Thẩm Tích Nhược mở nắp chai giúp , ngọt quá , vẫn chịu !"
Trêu đùa thì trêu đùa nhưng thích tính cách của Tưởng Thiên, nàng hoạt bát vô cùng đáng yêu. Khi ăn sáng, Uyển Duyệt còn cố ý gắp trứng chiên cho Tưởng Thiên: "Này , em ăn nhiều một chút, trứng gà bổ sung nhiều năng lượng, nhiệm vụ lát nữa của đều nhờ em đó!"
Tưởng Thiên gắp trứng gà, ăn cũng mà ăn cũng , yếu ớt Thẩm Tích Nhược: "Tích Nhược, chị......."
Thẩm Tích Nhược gắp bánh bao cho nàng: "Em ăn nhiều , trông cậy cả em đó."
Tưởng Thiên: "..........Phốc!"
Thẩm Tích Nhược luôn lạnh lùng thích chuyện bỗng bắt đầu khôi hài cùng với biểu cảm chơi và đáng yêu , thật sự thú vị.
Nhìn biểu cảm buồn của đối phương, Tưởng Thiên nhịn bật .
Các khách mời khác thấy biểu cảm của Thẩm Tích Nhược cũng lập tức theo, bữa sáng bàn tràn ngập tiếng .
Nhân viên công tác liên tục chụp hình, chụp , cảm thấy tiết mục thú vị.
Ăn sáng vui vẻ xong, tập trung ở phòng khách, nghênh đón nhiệm vụ ma quỷ mà tổ đạo diễn đưa .
Nhiệm vụ hôm nay là thu hoạch rau dưa trong nhà kính, bán hết tất cả, tiền lời sẽ dùng cho việc mua nguyên liệu nấu bữa chiều, kiếm bao nhiêu tiền sẽ mua bấy nhiêu nguyên liệu nấu ăn.
Uyển Duyệt hỏi: "Đạo diễn, rau dưa chúng tự thu hoạch, chúng thể lấy chúng ăn ?"
Đạo diễn: "Không thể, các bác nông dân vất vả nuôi trồng cả năm, thể tùy tiện ăn ."
Các khách mời: "............"
Cho nên tùy tiện bán thì ? Tin mấy mới là lạ!
Các khách mời dựa theo lời của các bác nông dân, vui vẻ thu hoạch rau dưa.
Nhà kính hiện tại phát triển với công nghệ cao, bên trong các ống dẫn rỗng, cây trồng cần đất, thể tưới nước tự động, khi trồng xong cây rau nào cũng tươi , vô cùng bắt mắt.
Còn một ít loại cây leo, chúng quấn quanh ống dẫn riêng cho .
Mọi bắt đầu chia tổ, thành viên của mỗi tổ sẽ thu hoạch, lúc đến tổ của Tưởng Thiên và Phương Ứng Hứa.
Hai phụ trách giàn rau diếp.
Phương Ứng Hứa tươi với Tưởng Thiên: "Tiểu Thiên Thiên, chúng cùng cố gắng!"
Tưởng Thiên dám đáp lời , càng dám im lặng, vì thế bảo: "Được, đàn đúng, cùng cố gắng."
Phương Ứng Hứa bỗng dừng , híp mắt: "Sao cô bỗng nhiên gọi là đàn ? Bộ già lắm ! Con trai thể gọi là đàn , như dễ nếp nhăn!"
Tưởng Thiên: "..............Được , gọi là Phương đại soái ca."
Lúc Phương Ứng Hứa mới hài lòng giơ tay hoa lan.
Hắn đưa tay hoa lan, khi thì lo lắng dơ quần áo, khi thì sợ dẫm bùn đất, thật lâu mới lặt vài cây rau diếp.
Hắn cầm cây rau lặt, vô cùng hài lòng : "Ai nha, trai như , đồ ăn lặt y như ."
Hắn ôm rau diếp bước đến rổ xanh mà tổ chương trình quy định, đặt rau cho mắt.
Bỗng thấy rổ màu xanh chứa đầy rau diếp, tất cả đều chồng chất lên .
Phương Ứng Hứa với chủ nhà kính tổ chương trình mời đến hướng dẫn: "Đám rau là giúp chúng ? Thật nha!"
Chủ nhà kính lắc tay đáp: "Không , là cô gái trong tổ các gặt. Cô nhanh nhẹn, việc nhanh gọn, thật mời cô đến giúp đỡ chúng !"
Phương Ứng Hứa: "..............Đáng giận! Không ngờ rau của tiểu Thiên Thiên còn hơn, nhưng soái ca so với mỹ nữ, sẽ tha thứ cho cô ."
Tưởng Thiên ôm vài cây rau diếp đến, thấy ở rổ rau lầm bầm, nàng dùng khuỷu chạm : "Anh nhường đường một chút, Phương soái ca."
Phương Ứng Hứa nhường đường, nàng ôm rau, tay chân lanh lẹ chồng từng cây rau lên.
Sau đó nàng lên, vỗ tay : "Đạo diễn, nhiệm vụ của tổ chúng xong ."
Phương Ứng Hứa đầu , quả nhiên những cây rau diếp xanh um, tươi cắt mất phần đầu.
Phương Ứng Hứa k** r*n: "Này! còn cảm nhận thú vui khi thu hoạch mà!"
Tổ đạo diễn Tưởng Thiên: "Nếu tổ thành, thể lựa chọn nghỉ ngơi hoặc đến giúp tổ khác, thu hoạch nhiều điểm hơn."
Phương Ứng Hứa đặt m.ô.n.g xuống đất nghỉ ngơi, hiển nhiên với màn ảnh: "Tuy thú vui thu hoạch quan trọng nhưng nghỉ ngơi càng quan trọng hơn!"
Tưởng Thiên xung quanh, đó chạy đến giúp tổ của Thẩm Tích Nhược.
Đồng đội của Thẩm Tích Nhược là Khương T.ử Hi, tuổi hai đều lớn nhưng tính cách trầm , vô cùng tinh tế chia nhiệm vụ, đó bắt đầu thu hoạch rau.
Nhóm của hai thu hoạch cà chua, thoạt đơn giản nhưng khó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-32-nang-luc-cua-tuong-thien.html.]
Cà chua trồng ở nơi quá cao cũng quá thấp, cà chua của nhà kính trồng loại vỏ dày mà là loại cà chua vỏ mỏng của địa phương, chỉ bất cẩn thể hỏng chúng.
Đặc biệt là lực tay lớn như Khương T.ử Hi, tuy cẩn thận nhưng vẫn hỏng vài quả.
Lúc , thấy Tưởng Thiên chạy đến, trong lòng lập tức căng thẳng.
Hôm qua chứng kiến sức của Tưởng Thiên lớn đến , hình ảnh nàng ôm một bó cỏ chạy như bay vẫn còn in sâu trong đầu .
Không cần nghĩ cũng , Tưởng Thiên thoạt nhỏ nhắn nhưng lực tay lớn, chắc chắn còn lớn hơn ! Bằng thể chỉ dựa ngã cây.
"Tưởng Thiên! Không cần cô giúp, chúng , cô xem sắp xong ....."
Khương T.ử Hi hận thể xông đến giữ c.h.ặ.t Tưởng Thiên nhưng ngăn , Tưởng Thiên chạy đến cạnh Thẩm Tích Nhược, ngọt ngào với Thẩm Tích Nhược: "Em giúp chị nhé!"
Thẩm Tích Nhược cũng với nàng, đưa dây cà chua của cho nàng.
Đoàn quan sát thấy cảnh , lo lắng hỏi:
"Tưởng Thiên hái cà chua ? Ban nãy thấy Thẩm Tích Nhược hỏng một quả, lực tay của Tưởng Thiên lớn, lẽ sẽ hỏng hết bộ cà chua quá!"
"Hahaha, thật thấy cảnh cô hỏng bộ cà chua!"
"Phải đó, nghĩ đến cảnh đó thôi mà thấy thú vị . Đáng tiếc là lẽ tổ của Thẩm Tích Nhược sẽ liên lụy, cà chua càng hỏng, điểm càng thấp."
"Hahaha, biểu cảm của Khương T.ử Hi xem! Anh như , cũng sợ bàn tay mạnh mẽ của Tưởng Thiên sẽ hỏng cà chua!"
Khương T.ử Hi hận thể lay bả vai của Thẩm Tích Nhược, rống: "Cô tỉnh ! Người đó là Tưởng mạnh mẽ đó!"
Sau đó thấy tay của Tưởng Thiên cầm lấy quả tròn tròn hồng hồng, rõ ràng là cà chua chín........
Hắn đành lòng , chỉ cảm thấy giây tiếp theo quả cà chua chín mọng đó sẽ vỡ .
mà cảnh "máu me" nước cà chua b.ắ.n khắp nơi như nghĩ.
Ngón tay mảnh khảnh của Tưởng Thiên nhẹ nhàng nâng quả cà chua, một tay khác cẩn thận, nhẹ nhàng hái cà chua từ cây xuống.
Sau đó, nàng đặt cà chua rổ màu đỏ, động tác dịu dàng, quả cà chua chín mọng vỡ.
Đoàn quan sát: "Oh! Không vỡ! Vậy là mấy thua nha!"
Khương T.ử Hi: "Không, tin, đây chỉ là trùng hợp thôi!"
Hắn việc mà đến gần quan sát Tưởng Thiên thu hoạch cà chua.
Lại thấy Tưởng Thiên liên tiếp hái mười quả cà chua, tất cả đều đỏ thẫm, hỏng vỡ .
Mỗi một quả cà chua trong tay nàng hảo như trong quảng cáo, mọng nước, xinh .
Khương T.ử Hi ngơ ngác lẩm bẩm: "Rốt, rốt cuộc là chuyện gì ?"
Tưởng Thiên đầu với : " , là Tưởng mạnh mẽ mà."
Nàng dịu dàng hái cà chua ở mặt Khương T.ử Hi là để thoát khỏi tội danh Tưởng mạnh mẽ của !
Hiện tại thấy biểu cảm kinh ngạc của khiến nàng bỗng cảm thấy vui sướng.
Khương T.ử Hi nhíu mày một lúc, biểu cảm càng thêm kinh ngạc đáp: "Không ngờ đến, cô năng lực đó Tưởng Thiên. Không chỉ sức lớn mà còn cách dùng lực, nghĩ cô hợp với ngành thể d.ụ.c đó!"
Tưởng Thiên: Gì trời........
Anh hai, mạch não của chạy kiểu , ?
Thẩm Tích Nhược ở bên cạnh đến run rẩy.
Tưởng Thiên tuyệt vọng cô, hỏi: "Buồn , hửm?"
Thẩm Tích Nhược gật đầu, nàng, càng rộ hơn, hiện tại cô thấy Tưởng Thiên như hạt dẻ , chỉ cần nàng là .
Tâm trạng cô cũng vui vẻ hơn.
Tưởng Thiên uy h**p cô: "Còn nữa là em sẽ bỏ , giúp khác."
Thẩm Tích Nhược lập tức ngưng , vô cùng đắn : "Gì? Ai cơ, chị, chị ."
Tưởng Thiên: "......................"
Này bạn học Thẩm Tích Nhược bạn lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng ?
Nàng chấp nhận phận, tiếp tục hái cà chua. .
||||| Truyện đề cử: Sư Phụ Mời Ra Tù, Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi! |||||
Thẩm Tích Nhược cạnh nàng, thấy biểu cảm của nàng lạ như đang giận, cô xung quanh, bỗng thấy trong rổ một quả cà chua hỏng một chút.
Cô cẩn thận dùng ống tay áo của lau sạch cà chua, đó đưa đến bên miệng Tưởng Thiên.
Xúc cảm lạnh lẽo kề bên miệng khiến Tưởng Thiên ngốc.
Thẩm Tích Nhược : "Quả chị hái, hỏng chút, cho em ăn đó."
Tưởng Thiên cô, thấy cô vẫn dịu dàng, chần chờ mở miệng c.ắ.n.
Cà chua đặc sản hương vị thơm ngọt, khi miệng, cả thoải mái, tươi mát.
Nàng đang cảm ơn Thẩm Tích Nhược thì thấy Thẩm Tích Nhược cong mắt, : "Em ăn nhiều để sức cống hiến cho ngành thể d.ụ.c của nước nhà."
Tưởng Thiên: "................."
Này, Thẩm tổng, chị đang OOC đó, chị ?