Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 31: Tưởng Thiên nghe trộm

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:40:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Haha, c.h.ế.t ! Tưởng mạnh mẽ còn đủ, hiện tại còn thêm Tưởng mập mạp!"

"Thật thấy cây khe nhưng..... biểu cảm của Tưởng Thiên và các vị khách mời thật sự khiến nhịn !"

"Chúng đều là dân chuyên nghiệp, thể dễ dàng trong tiết mục trừ phi thật sự nhịn !"

"Không là show ruộng , thành show hài hước ? Vốn tưởng đây là một cô gái thanh thuần, mềm mại ngờ cô nàng lực điền, hahaha!"

Đoàn quan sát rộ lên.

Tưởng Thiên cây trầm tư, đó gọi nhân viên chụp đến.

"Phiền đến đây một chút, cẩn thận bên trong cây, cây rỗng ruột, thật sự do đổ!"

Nhân viên cây, những khách mời khác cũng đến, gương mặt vốn mệt mỏi cũng vì mà vui hơn.

"Thiên Thiên , thật thể ngờ...... hahaha!"

Uyển Duyệt đến với Tưởng Thiên, trong tay nàng ôm một bó cỏ lớn, mặt và đầu đều dính cỏ, rõ ràng nhiệm vụ cũng thoải mái.

Tưởng Thiên chăm sóc tiền bối, đưa tay: "Chị Uyển, để em giúp chị......."

Toàn bộ cỏ trong tay Uyển Duyệt đều Tưởng Thiên ôm lòng, Tưởng Thiên ban đầu cũng ôm .

Uyển Duyệt nhẹ nhàng tủm tỉm: "Cảm ơn em! Chị thật sự mệt xỉu, sức em lớn hẳn sẽ mệt?"

Tưởng Thiên sức lớn, hổ : "Ừm, em mệt......"

Khương T.ử Hi kéo vài cây trúc lớn, vẻ mặt hâm mộ, thậm chí lên tiếng hỏi xem Tưởng Thiên thể giúp một chút , dù Tưởng Thiên thoạt khỏe......

Tưởng Thiên phát hiện ý đồ của , khi lên tiếng, nàng ôm cỏ nhanh ch.óng chạy .

Nhóm của Khương T.ử Hi bóng nàng chạy , cùng , một lúc lâu cảm thán:

"Sức của cô thật lớn, ôm cả bó cỏ lớn mà cũng thể chạy nhanh như !"

"Không thể trông mặt mà bắt hình dong, tiềm năng của các cô gái trẻ thật đúng là vô hạn!"

"Thật sự lợi hại, hiện tại trẻ tuổi đều khỏe ?"

Đoàn quan sát cũng nghiêng ngả:

"Mẹ ơi, hahaha, ngoài thật sự gì, như biến thành máy ."

" tuyên bố Tưởng mạnh mẽ chính là nữ thần của , bây giờ ngày nào cũng theo chân cô liệu thể luyện cơ bụng bắp tay !"

"Muốn cơ bụng 11 của cô , chắc chắn , hy vọng tổ tiết mục thể trợ giúp!"

Tưởng Thiên ôm bó cỏ về, hội hợp với Thẩm Tích Nhược và Phương Ứng Hứa, nghỉ ngơi một chút chờ nhóm Khương T.ử Hi về.

Mọi cùng chia đồ ăn, đút cho đám chuột tre kêu chít chít, nhiệm vụ mới xem như thành. . truyen bac chien

Biểu hiện của ở nhiệm vụ , mỗi đều nhận nhiều điểm, trong đó Tưởng Thiên điểm cao nhất.

Tổ đạo diễn giải thích: "Tưởng Thiên thành nhiệm vụ khá, biểu hiện xông pha nên cô đạt nhiều điểm nhất, hẳn ý kiến gì?"

Nhóm của Uyển Duyệt đồng thanh hô to: "Không ý kiến!"

Nói xong vỗ tay với Tưởng Thiên, nháy mắt, huýt sáo với nàng.

Tưởng Thiên chỉ thể hổ.

Thẩm Tích Nhược tất cả khách mời, chút hoang mang Tưởng Thiên.

Tưởng Thiên nhanh ch.óng như thiên sứ, đáp. Hiện tại điều may mắn duy nhất nàng cảm thấy lúc chính là Thẩm Tích Nhược tạm thời hình tượng Tưởng mạnh mẽ của và việc ngã cây.

Bằng nàng giấu mặt .

Cuối cùng cũng thể nghỉ ngơi một chút buổi tối, cùng nấu cơm, cùng ăn cơm.

Uyển Duyệt, Thẩm Tích Nhược và Khương T.ử Hi đều nấu ăn, ba mỗi hai món đủ sáu ăn, vì điều kiện hạn, các món đều mang hương vị dân dã nhưng ngon, ăn ngừng.

Thẩm Tích Nhược gắp thịt heo xào tỏi chén của Tưởng Thiên.

Tưởng Thiên cô.

Thẩm Tích Nhược khẽ mỉm , với nàng: "Hôm nay em vất vả ."

Tưởng Thiên chột , chị gì đó ?

Thẩm Tích Nhược dứt lời, Uyển Duyệt cạnh cũng gắp bò kho chén của Tưởng Thiên, mỉm : "Thật sự, hôm nay Thiên Thiên vất vả, em nên ăn nhiều một chút."

Khương T.ử Hi thấy thế, cũng gắp cho Tưởng Thiên: "Tưởng nữ hiệp, hôm nay cô lợi hại nên ăn thêm bồi bổ cơ thể!"

Thành Việt xa cũng phát huy ưu thế tay dài, lên, lấy canh cho Tưởng Thiên: "Cô uống thêm chút canh ."

Phương Ứng Hứa trái khó hiểu, đầu đầy dấu chấm hỏi vì đột nhiên cưng Tưởng Thiên?

Tưởng Thiên đồ ăn xếp thành núi nhỏ trong chén: ".........."

Nàng còn thể gì, chỉ thể rưng rưng gật đầu: "Cảm ơn ."

Uyển Duyệt trìu mền vỗ vai nàng: "Ai da, , cảm động ?"

Tưởng Thiên: "............"

Không cảm động, cảm động chút nào.

Ăn cơm xong, những cơm chủ động rửa chén, Tưởng Thiên vốn cũng ấn xuống ghế, cho nàng , : "Hôm nay cô vất vả , nên nghỉ ngơi nhiều , ngày mai còn trông cậy cô!"

Tưởng Thiên ghế, chỉ đừng hy vọng , còn trông cậy ai, chỉ là một nữ diễn viên mới yếu đuối bất lực, chút mạnh mẽ như vẫn tưởng !

Nàng sô pha, Thẩm Tích Nhược bên cạnh. Lúc cameraman bếp , Tưởng Thiên thấy ai, quyết định trò chuyện riêng với Thẩm Tích Nhược: "Sao chị đến tiết mục ? Không chị bao giờ tham gia show ?"

"Tiết mục do công ty chị đầu tư, chị thể đến?"

Thẩm Tích Nhược nhạt, đôi mắt xinh như ánh .

"Vậy, chị thấy vất vả ? Hôm nay quét dọn ở chỗ đó, chị mệt ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-31-tuong-thien-nghe-trom.html.]

"Không mệt, chị thấy thú vị, cảm giác em minh tinh cũng dễ."

"Cũng , khổ chút, mệt chút thì tiết mục mới thể ."

" chị để em mệt."

Thẩm Tích Nhược mắt Tưởng Thiên , giọng dịu dàng như thể hòa gió bay .

Tưởng Thiên thấy rõ ràng, cũng thấy sự dịu dàng như nước trong mắt Thẩm Tích Nhược.

Lòng nàng lộp bộp, nhanh ch.óng dời mắt, vờ quan tâm phòng bếp, lẩm bẩm: "Sao bọn họ còn rửa xong, em qua đó xem thử!"

Nàng chạy như trốn.

Thẩm Tích Nhược bóng lưng của nàng, khẽ cong môi.

Buổi tối.

Cả ngày mệt mỏi nhưng buổi tối Tưởng Thiên ngủ , nửa đêm lăn lộn, chợt thấy tiếng động nhỏ bên ngoài.

Nàng đồng hồ một giờ sáng, của tổ tiết mục sớm rời , lẽ nào là trộm?

Tưởng Thiên mang dép , khẽ bước xuống giường, đến cửa, tai dán khe cửa, tiếng động bên ngoài.

Nàng thấy tiếng bước chân đó là tiếng mở cửa.

Có lẽ là ai đó vệ sinh....... Tưởng Thiên đang về giường, bỗng tiếng chuyện: "Vì đến đây?"

Giọng là của Thẩm Tích Nhược.

Cô đang hỏi ai? Trên lầu bốn phòng ngủ, ngoài và Uyển Duyệt thì còn Phương Ứng Hứa.......

Quả nhiên giọng Phương Ứng Hứa mang theo ý vang lên: "Vậy đến đây?"

Tưởng Thiên: "!!!!"

Giọng lúc của Phương Ứng Hứa còn vẻ ngu ngơ khi , nếu chất giọng đặc biệt của , nàng gần như thể nghĩ rằng là cùng một .

Xem Phương Ứng Hứa đang giả vờ trong tiết mục! giả ngu?

Giọng Thẩm Tích Nhược vang lên: "Người là ai?"

Trong lòng Tưởng Thiên đổ mồ hôi lạnh. Người ? Quả nhiên bối cảnh của Phương Ứng Hứa đơn giản! Quan hệ của và Thẩm Tích Nhược chỉ dừng ở mức bạn thơ ấu? Còn đại diện cho lợi ích của tập đoàn, Thẩm Tích Nhược đang hào môn tranh đấu ?

Đáng tiếc nhân vật Phương Ứng Hứa tác giả đề cập trong truyện! Tác giả ít về chuyện của Thẩm Tích Nhược, tuy Tưởng Thiên xuyên thư nhưng đầu mối nào.

Phương Ứng Hứa lạnh, tiếng âm trầm, lạnh rét khiếp vía, mặc cho ai cũng thể tưởng tượng một kẻ luôn giả tiết mục điệu của vai ác như .

Tiếng của khiến da đầu của Tưởng Thiên tê dại.

Cười xong trầm giọng : "Cậu mục đích đó phái đến."

Giọng của Thẩm Tích Nhược trầm tĩnh: "Người đó nhược điểm của ."

Phương Ứng Hứa lạnh: "Haha..... lẽ ."

Thẩm Tích Nhược đáp : "Cậu về với nọ, đừng gây bất lợi cho cô . Nếu , mạng của ."

Cô như c.ắ.n răng những chữ cuối.

Phương Ứng Hứa bình tĩnh : "Đây là việc thể khống chế. chỉ là truyền tin thôi."

Sau đó là tiếng bước chân của Phương Ứng Hứa và tiếng đóng cửa.

Lại lát , Thẩm Tích Nhược cũng đóng cửa.

Tưởng Thiên dán bên khe cửa, bộ chuyện, chân run rẩy.

Sao nàng thể...... quên mất đây là thế giới trong truyện hào môn cẩu huyết?

Thế giới vốn tồn tại logic, thể vì Thẩm Tích Nhược bình thường mà cảm thấy đám hào môn xung quanh cô cũng bình thường.

Ngược đám hào môn mới là kẻ điên!

Cũng phía Phương Ứng Hứa là Thẩm Tích Chu là thế lực khác, tóm thôi thấy sợ, hơn nữa còn khả năng uy h**p đến Thẩm Tích Nhược.

Mà cô trong lời của Thẩm Tích Nhược là ai?

Tưởng Thiên thấp thỏm bất an chìm giấc,

Ngày hôm , nàng tỉnh dậy khi Thẩm Tích Nhược vẫn rời giường.

Nàng xuống lầu thấy ai, đến gõ cửa phòng Thẩm Tích Nhược, nhân lúc còn sớm của tổ tiết mục đến, hỏi cô về chuyện tối qua.

Thẩm Tích Nhược mở cửa, quầng thâm mắt dày nhưng tóc và quần áo chỉnh tề, thấy Tưởng Thiên, cô hỏi: "Sao em? Muốn cùng chị chạy bộ sáng hửm?"

Tưởng Thiên lắc đầu, đang hỏi chuyện hôm qua thì thấy giọng nhiệt tình: "Ai nha, nữ vương đại nhân của , tiểu công chúa của , đêm qua ngủ ngon ? Một ngày mới lên, nào chúng cùng ôm mặt trời!"

Phương Ứng Hứa đến, nháy mắt với Tưởng Thiên, biểu hiện của vẫn ngốc bạch ngọt như cũ.

Tưởng Thiên bỗng thấy sợ, nổi cả da gà.

lúc Thẩm Tích Nhược bình tĩnh : "Cậu tránh ."

Phương Ứng Hứa bày dáng vẻ thái giám : "Tuân lệnh! Nương nương, nô tài cáo lui!"

Tưởng Thiên: ".............."

Sao Phương Ứng Hứa thể hai mặt đến ! Vừa còn nữ vương phương Tây hiện tại biến thành nương nương trong cung đình, diễn đỉnh tiểu thuyết luôn !

Phương Ứng Hứa , Thẩm Tích Nhược xoa tay nàng: "Mình xuống lầu thôi em."

Tưởng Thiên thôi, thấy lầu đang gọi , cũng hết cách, nghĩ xong tiết mục hỏi cũng muộn, theo Thẩm Tích Nhược xuống lầu.

Khương T.ử Hi thấy nàng, vẫy tay: "Chào buổi sáng, Tưởng mạnh mẽ!"

Tưởng Thiên: "...................Trời đất ơi, từ khi nào biệt danh ! Đây là bôi nhọ! Sức nào lớn!"

Mọi đều lộ biểu cảm "bọn hiểu mà cô cần ", đó nháy mắt với Tưởng Thiên.

Tưởng Thiên: Sống còn gì luyến tiếc.jpg

 

 

Loading...