Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 30: Sức lực của Tưởng Thiên
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:40:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Uyển Duyệt cùng đội với Phương Ứng Hứa, vì hiệu suất của Phương Ứng Hứa thật sự quá chậm, sự trợ giúp của nhóm Tưởng Thiên mới thu hoạch xong.
Mọi cùng giúp đỡ bác nông dân thu hoạch cải trắng, tất cả đều mang lên xe, lúc mới xem là thành nhiệm vụ thứ nhất.
Tổ đạo diễn: "Nhiệm vụ đơn giản ? Này chỉ là nóng , tiếp theo sẽ nhiệm vụ thú vị hơn!"
Ăn cơm trưa xong, tổ Thẩm Tích Nhược ăn ở một tiệm mỹ thực đặc sắc gồm bốn món một canh. Tưởng Thiên cũng mỗi thứ một chút, Uyển Duyệt và Phương Ứng Hứa chỉ thể ăn bánh bao trắng.
Tuy đạo diễn thể ăn món của đội khác nhưng tuân theo, nhân lúc máy , sẽ gắp món của .
Máy chuyển đến, đúng lúc bắt gặp Thẩm Tích Nhược đang đút thịt bò cho Tưởng Thiên.
Đũa của Thẩm Tích Nhược vẫn kịp rút về, miệng Tưởng Thiên thì đang căng phồng, cả hai về ống kính.
Hình ảnh tổ tiết mục thêm hiệu ứng và âm điệu "ố là la", đỉnh đầu hình ảnh quạ đen, tỏ vẻ hai đang hổ.
Đoàn quan sát thấy đều rộ:
"Haha, bữa cơm thật ngọt, , đường thật ngọt!"
Sau khi nghỉ ngơi, di chuyển đến địa điểm của nhiệm vụ thứ hai, cả nhóm đều im lặng, thầm lý với tổ đạo diễn.
Nhiệm vụ của bọn họ là dọn trại chăn nuôi chuột tre!
Chuột tre là động vật đầu trong những năm gần đây, là loài động vật đang hot. Chuột tre nuôi trong một trại chăn lớn, các khách mời sẽ đảm nhiệm phần ăn uống tiểu tiêu của chúng, nhiệm vụ thành đến điểm sẽ tính đến đó.
Tuy chuột tre trông dễ thương nhưng mang theo mùi hương đặc trưng của trang trại cùng với các thức ăn ôi thiu và mùi phân hợp khiến các khách mời ở góc khuất của máy đều buồn nôn.
Cũng ở đây là mấy ngày quét dọn, quả thực đáng sợ.
Mọi chia hai đội, một đội quét dọn trang trại, một đội lên núi c.h.ặ.t cây trúc thức ăn cho chuột.
Lần Thẩm Tích Nhược thế nào cũng cùng đội với Tưởng Thiên, tổ đạo diễn bỗng ý , cho hai cùng đội với Phương Ứng Hứa.
Ai cũng thấy, quan hệ giữa Phương Ứng Hứa và Thẩm Tích Nhược, Thẩm Tích Nhược và Tưởng Thiên chút gì đó kỳ lạ, khẳng định là điểm thúc đẩy độ hot của tiết mục.
Tổ của các nàng vì hai nữ sắp xếp công việc quét dọn. Thật công việc cũng dễ tạo hiệu quả của show, tỉ lệ lên sóng lẽ sẽ giảm.
Tưởng Thiên mang bao tay, dùng dụng cụ chuyên môn đào các vật bên chuột tre với Thẩm Tích Nhược qua lớp khẩu trang: "Tích Nhược, chị mệt , nếu chị để đó , lát nữa em đến giúp chị nha?"
Thẩm Tích Nhược chỉ cầm chổi quét ngoài sân và lối , công việc nhẹ nhàng hơn Tưởng Thiên nhiều.
Khi ba chia nhiệm vụ, Tưởng Thiên dẫn đầu nhận nhiệm vụ đào phân giải quyết phần khó khăn nhất.
Phương Ứng Hứa cũng nhanh ch.óng chọn quét dọn sân . Vì thế, công việc nhẹ nhàng còn giao cho Thẩm Tích Nhược.
Tưởng Thiên vẫn cảm thấy, Thẩm Tích Nhược là sống trong nhung lụa, ngẫu nhiên xuống bếp xem như chút tô chút màu sắc cho cuộc sống nhưng lên show cầm chổi quét dọn khiến khác khó chấp nhận.
Nàng cũng nỡ, Thẩm tổng như vì nhất định đến tiết mục , quét dọn trang trại chuột tre cùng ?
Khi nàng đang nghĩ ngợi, Thẩm Tích Nhược lên tiếng: "Không , chị mệt chút nào, chờ chị quét xong sẽ đến giúp em."
Tưởng Thiên thấy một con chuột tre đang rác thì chịu nổi, đưa tay lấy , chuột tre hung tàn mở miệng rộng như c.ắ.n nàng.
Tưởng Thiên sợ đến mức rút tay về, suýt nữa dụng cụ mang theo ngã, thất thanh kêu lên: "Aaaaa, nó c.ắ.n em!"
Thẩm Tích Nhược bỗng xuất hiện nàng: "Em ?"
Tưởng Thiên dọa thấy là Thẩm Tích Nhược, theo thói quen chạy lòng cô: "Lúc nãy em suýt c.ắ.n, lỡ như c.ắ.n em thể sẽ c.h.ế.t ? Nghe răng chuột nhiều vi khuẩn gây bệnh lắm!"
Thẩm Tích Nhược khẽ vô lưng nàng, đáp nhưng gương mặt dịu dàng.
Camera liên tục về phía các nàng.
Đoàn quan sát cũng ngừng cảm thán:
"A! Tình bạn giữa các cô gái thật !"
"Hai cô ngọt ngoan...... Ở bên thật hợp."
" thể hai cổ cả ngày!"
Thẩm Tích Nhược đang ôm, an ủi Tưởng Thiên, chợt thấy tiếng hô phía : "Ai nha! cũng suýt c.ắ.n!"
Tưởng Thiên: "............"
Người cứ chép .
Nàng thẳng đến sân , quả nhiên thấy Phương Ứng Hứa đó la to, giơ ngón tay nhảy nhót: "Aaaaa, suýt nữa c.ắ.n, sợ quá, huhuhu!"
Thảm Tích Nhược quan tâm, chỉ Tưởng Thiên đến xem.
Phương Ứng Hứa thấy chỉ nàng, đang la đột nhiên im lặng, lệ với Tưởng Thiên: " , chúng tiếp thôi."
Tưởng Thiên về, đó xem quét dọn, một lúc lâu mới : "Anh Phương, nhất nên im lặng việc, Tích Nhược thích đàn ông ồn ào ."
Phương Ứng Hứa ngẩng đầu, mắt Tưởng Thiên bỗng thấy chút lạnh sống lưng.
Có camera ở đây, cũng chỉ thể ngây ngô, giữ gìn dáng vẻ ngốc bạch ngọt của : "Haha, , tiểu công chúa."
Tưởng Thiên tiếp tục về quét dọn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-30-suc-luc-cua-tuong-thien.html.]
Đoàn quan sát fans CP: "Có ai chú ý đến xưng hô của Phương Ứng Hứa ? Đại nữ vương và tiểu công chúa, cp !"
Chỉ chốc lát, Tưởng Thiên quét xong phân và cỏ dại, đó dùng xẻng xúc phân lên xe, cho nơi xử lý.
Phương Ứng Hứa vẫn chậm chạp, việc chậm ngốc, trông cậy , Thẩm Tích Nhược hỗ trợ nhưng vì từng những việc , nhiều rơi đất.
Tưởng Thiên thấy đẩy Thẩm Tích Nhược : "Chị nghỉ ngơi !"
Sau đó can đảm giơ chiếc xẻng còn cao hơn , hai chân thủ thế tại chỗ, dùng sức xúc phân.
Từng chút từng chút một, nhanh , Thẩm Tích Nhược bên cạnh thấy, hai mắt mở to.
Màn ảnh cận cảnh vẻ mặt của cô, chỉ thấy mắt cô mở to, đôi môi khẽ nhếch, kinh ngạc phần đáng yêu giống ngày thường.
Chờ Tưởng Thiên hăng hái cho tất cả lên xe đẩy, Thẩm Tích Nhược mới lên từ ghế nhỏ, vỗ tay với Tưởng Thiên, khen nàng: "Giỏi quá! Em giỏi quá !"
Tưởng Thiên lau mồ hôi trán, với Thẩm Tích Nhược: "Cảm ơn chị khen, haha, em ngầu ?"
Thẩm Tích Nhược nghiêm túc gật đầu: "Siêu ngầu!"
Tưởng Thiên: "Vậy tiểu nương t.ử, em theo bổn đại hiệp về áp trại phu nhân của ?"
Vừa dứt lời, nàng thầm nghĩ , lời show? Quá dễ gây hiểu lầm về quan hệ của và Thẩm tổng.
Đáng tiếc lời , màn ảnh cũng , thể cắt .
Tưởng Thiên thè lưỡi, bày vẻ đáng yêu, "em đùa thôi" để bổ sung.
Thẩm Tích Nhược bỗng : "Em đồng ý."
Tưởng Thiên sững sờ.
Vẻ mặt của Thẩm Tích Nhược dịu dàng, biểu cảm nghiêm túc, môi mím cảm thấy cô thật sự nghĩ .
Đoàn quan sát:
"!!!!"
"C.h.ế.t mất thôi."
"Kết hôn mời hai vị lập tức động phòng!"
Không khí nhất thời ngưng đọng.
Tuy đây nơi lãng mạn, xung quanh còn mùi chuột tre và một xe phân thật lớn, còn dính mồ hôi.
Tưởng Thiên vẫn cảm thấy, sâu trong tim thứ gì đó đang ngừng chảy xuôi, dòng điện theo đó lan khiến tinh thần nàng chấn động.
Người đáng yêu thật.
Sao đáng yêu đến ?
May mắn lúc giọng của Phương Ứng Hứa truyền đến giải vây cho hai : "Này , hai đang gì ? Sao ngây ở đó?"
Hắn đến, Thẩm Tích Nhược Tưởng Thiên, khó hiểu quơ tay: "Hè lố ô? Có đây ?"
Tưởng Thiên như tỉnh mộng, lập tức xoay chạy đến cạnh xe đẩy.
Có lẽ vì trong lòng kích động, tay nàng dùng chút lực đẩy chiếc xe lớn, chiếc xe kh*ng b* cứ nàng ngừng thúc đẩy!
Hơn nữa một khi đẩy sẽ dừng , Tưởng Thiên xe dẫn , bất đắc dĩ đẩy xe đến đường lớn.
Trên đường vài ông bà lão đang vây xem, thấy Tưởng Thiên đẩy xe đều giơ ngón cái với nàng:
"Haha, sức của đứa nhỏ thật lớn! Còn lớn hơn cả thanh niên trai tráng!"
Màn ảnh gương mặt tươi hiền dịu của các ông bà lão, khi về bóng dáng của Tưởng Thiên thì cố ý thêm chữ: "Sức còn lớn hơn thanh niên trai tráng..........."
Cảnh khiến đoàn quan sát bật .
"Haha, xem sức của tiểu Thiên Thiên lớn, xe lớn mà nàng cũng thể đẩy."
"Sức lớn thì , Tích Nhược của chúng cứ thích sức lớn đó!"
Cuối cùng Tưởng Thiên cũng đẩy xe đến bãi rác, khi đổ rác, cả mất sức, nàng như dựa xe ngủ một giấc.
thấy bên trong thật bẩn khiến nàng cố gắng lên, đến vài bước, dựa cây nhỏ ven đường, chậm rãi xuống.
lúc, vài từ trong rừng bên cạnh , một ôm bó cỏ thật lớn, một kéo cây trúc đến chính là Uyển Duyệt, Thành Việt và Khương T.ử Hi.
Uyển Duyệt thấy Tưởng Thiên, vẫy tay với nàng.
Thanh Việt hỏi: "Bên nhóm cô xong việc ?"
Tưởng Thiên lên, vỗ đất , chợt tiếng kẽo kẹt phía .
Khi nàng đầu , cây nhỏ nàng dựa, cây nứt một lớn, bên trong rỗng ruột như sớm đục rỗng, hiện tại thì đổ...... đổ..... đổ!
Khương T.ử Hi buồn bực : "Cô đổ cây? Cô nặng đến ? Không mà, cân nặng của các cô gái là một điều bí ẩn."
Tưởng Thiên: "............"
, cây rỗng ruột! Cây ăn vạ đến ?