Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 3: Giọng nói của Thẩm Tích Nhược
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:40:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba giờ chiều vốn là thời gian đến trong thang máy.
hiện tại, Tưởng Thiên mới phát hiện, nơi ngoài các nàng cũng ai dám đến.
Giày da đắt đỏ đạp đất phát tiếng đốc đốc, bá đạo tổng tài, nam chính bộ truyện Thẩm Tích Chu chậm rãi bước đến.
Tưởng Thiên theo bản năng trốn phía Thẩm Tích Nhược, lặng lẽ đưa mắt .
Thẩm Tích Chu quả nhiên như trong truyện , mặt Vline, ánh mắt lạnh nhạt, khí chất bá đạo.
Tưởng Thiên một cái, nhanh ch.óng Thẩm Tích Nhược nhiều .
Ừ, vẫn là mỹ nữ hơn.
Thẩm Tích Chu tựa hồ nữ hài thanh thuần mặc váy , liếc mắt nàng.
Thẩm Tích Nhược thấy thế, nghiền ngẫm : "Em trai, em cô ?"
Thẩm Tích Chu chị gái cùng cha khác của , ánh mắt bá đạo kiêu căng, chút tình : "Cô là bạn , , cô chọc đến chị?" .
========== Truyện thành ==========
1. Cô Gái Ngốc, Yêu Em
2. Ngài Ảnh Đế Đang Hot Và Cậu Nghệ Sĩ Hết Thời
3. Kẹo Sữa Bò
4. Đối Tượng Kết Hôn Của Lắm Mưu Nhiều Kế
=====================================
Thẩm Tích Nhược , ngón tay vuốt tóc mai, : "Chọc đến...... cũng đến mức nhưng cô nhất nên xin bạn của ."
Tưởng Thiên vốn đang mắt mũi mũi tim, thành khí, nhưng Thẩm Tích Nhược đầu , giơ tay chạm cánh tay nàng, với nàng: "Cô đúng ?"
Thẩm Tích Chu cũng theo.
Nội tâm Tưởng Thiên như bùng nổ: "Đừng , đừng , dựa theo cốt truyện nữ chính là nhất định sẽ thích, a trời ơi, thích thật sự t.h.ả.m, đừng mà!"
Khi nàng ngẩng đầu thấy Thẩm Tích Chu nghiêm túc , ánh mắt sáng lên. Được , càng sáng thì càng lạnh.
Tưởng Thiên cảm thấy lòng chút lạnh, vì vòng đến vòng lui tránh khỏi nam chính? Sớm nàng nên màng phận cất bước chạy .
Thẩm Tích Nhược Tưởng Thiên phát hiện mặt nàng đột nhiên đen , kỳ quái nhướng mày.
Dựa theo kinh nghiệm đời , cô , Tưởng Thiên gặp yêu em , rễ tình đ.â.m sâu, yêu đến thể kìm nén.
Dù hiện tại, Thẩm Tích Chu cứu Tưởng Thiên nhưng Tưởng Thiên vẫn nên hảo cảm với mới đúng, tuyệt biểu tình hiện tại..... Hiện tại nàng như gặp quỷ.
Khóe môi Thẩm Tích Nhược gợi lên.
Hiện tại Tưởng Thiên thích Thẩm Tích Chu, đây là chuyện .
" cảm thấy thôi bỏ , nếu gì, đây........"
Tưởng Thiên điều chỉnh cảm xúc một chút, lộ nụ chuyên nghiệp, với Thẩm Tích Nhược, nhấc chân chuẩn bỏ trốn.
Tưởng Thiên định ấn thang máy, chợt giọng nữ hài thanh thuần : "A? Vữa nãy đụng chị, thật sự cố ý, tuổi còn nhỏ, quá l* m*ng..... Nếu chị để ý như , đây trịnh trọng xin chị, chị, chị đừng tức giận, đều do cẩn thận, hại chị nhạo, thật sự xin chị."
Nghe nàng , Tưởng Thiên lập tức nổi trận lôi đình.
Lời âm dương quái khí còn cường điệu nàng nhỏ tuổi, trực tiếp nhận một tiếng chị ? Hống ai , tai chị đây còn điếc!
Nàng cảm giác đầu lúc tóc mà là lửa, còn đang bùng cháy.
Nữ hài thanh thuần chớp mắt, vẻ cẩn thận .
Tưởng Thiên dáng vẻ của nàng, thể nhịn nữa cũng cần nhịn, mặc kệ nam chính chị ở đây, lập tức lên tiếng.
"Chúng gặp qua ở studio nhỉ? Có cô còn tranh thủ vai nữ chính với đạo diễn ? Còn bản cố ý đụng , nhiều như , cô hỏi họ xem cô cố ý ? Còn nữa, cô nhỏ tuổi? ngó ngang ngó dọc đến lui cũng nha."
Nói một xong, Tưởng Thiên lập tức chuồn mất, đến thang máy xa nhất.
Miệng nữ hài thanh thuần mở to, sắc mặt vô cùng khó coi.
Tưởng Thiên đúng, nàng đến đây thử vai nữ phụ 3, vốn định tranh thủ vai nữ chính với đạo diễn, khi từ chối thì ghi hận trong lòng, thấy đạo diễn khen ngợi Tưởng Thiên mặt nên tùy tiện đụng một chút.
"Cô, cô thể ngoan độc như , xin , huhuhu...."
Nữ hài ôm mặt lên.
Tưởng Thiên lạnh một tiếng, cũng để ý, chăm chú con thang máy ngừng nhảy.
lúc , giọng nam chính Thẩm Tích Chu trầm thấp từ tính vang lên: "Cô tên gì?"
Tưởng Thiên cho rằng nam chính hỏi khác, tiếp tục thang máy, tâm trạng khá , mũi chân còn vẽ đường xoắn ốc đất.
Nữ hài dám tin Thẩm Tích Chu: "Thẩm Tích Chu! Anh mà....... sẽ cho Hương Tuyết!"
Thẩm Tích Chu cúi đầu nàng, trong giọng mang theo sự tức giận đè nén: "Lý Tranh, cô dám lấy Hương Tuyết uy h**p ?"
Nữ hài ấp úng dám lên tiếng.
Tầm mắt Thẩm Tích Chu Tưởng Thiên, bước vài bước về phía nàng, : "Cô gái, đang hỏi tên cô!"
Tưởng Thiên đầu, trọng điểm của nàng Thẩm Tích Chu mà là Hương Tuyết trong miệng nữ hài .
Nữ phụ độc ác của truyện, bạch nguyệt quang trong lòng nam chính, Tô Hương Tuyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-3-giong-noi-cua-tham-tich-nhuoc.html.]
Tên êm tai, lớn lên cũng giống tiên nữ, đáng tiếc tâm địa độc ác.
Lúc nàng nhớ , Lý Tranh hẳn là bạn của bạch nguyệt quang trong truyện, đoạt lấy vai nữ chính của nàng một đêm bạo hồng thành tiểu minh tinh.
Trách Tưởng Thiên cảm thấy khí chất Lý Tranh giống với , trong truyện bởi vì khí chất giống , đạo diễn vì rời mà đưa cơ hội cho Lý Tranh.
Cho nên ......... tất cả đều đầu đuôi!
Tưởng Thiên Lý Tranh, nhớ kỹ mặt nàng. Nàng sẽ ngừng xuất hiện, là đồng lõa của bạch nguyệt quang ngừng tra nữ chính cũng chính là .
Lúc , Thẩm Tích Chu đến cách Tưởng Thiên ba bước xa, đáng tiếc Tưởng Thiên , cũng chú ý .
"Tên cô liên quan đến ." Giọng lạnh nhạt vang lên, nháy mắt như lực thổi bay nóng nảy trong lòng Tưởng Thiên.
Giọng tựa như tuyết trắng bao lấy dòng nước đang chảy, chỉ cần thấy cũng khiến khác mê .
Tưởng Thiên Thẩm Tích Nhược, thấy đối phương từ bao giờ đến cạnh , nghiên che nàng.
Nàng khỏi cảm giác kỳ lạ.
Lúc ngủ xong thì chạy, tra ...... Hiện tại còn che chở mặt nam chính đáng sợ.
Này lấy ơn báo oán theo tiêu chuẩn đạo đức thời đại mới trong truyện cẩu huyết !
Thẩm Tích Chu mặt Thẩm Tích Nhược, híp mắt hai mặt.
Thẩm Tích Chu cao 1m87 mà Thẩm Tích Nhược chỉ cao 1m75, tuy là cao so với phái nữ nhưng mặt Thẩm Tích Chu vẫn thấp hơn một đầu.
Khi hai giằng co khí tràng đều phát , bắt đầu phân cao thấp, liếc mắt một cái cũng khí tràng ai mạnh hơn.
Tưởng Thiên cạnh hai , nhanh khí tràng của hai cho thở nổi.
Lý Tranh tiếp tục giả , trừng mắt hai chị em đang giằng co, ánh mắt phức tạp Tưởng Thiên: "Thì cô bắt Thẩm đại tiểu thư.........."
Tưởng Thiên hết đường chối cãi, ! Thật bắt mà là cô đến tra cô , ngủ xong bỏ chạy! mới là tâm địa xa!
Thẩm Tích Chu Thẩm Tích Nhược, gằn từng chữ: " chỉ tên, ý khác."
Thẩm Tích Nhược c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt: "Cách xa cô ."
Tưởng Thiên chút hiểu. Không chị gái là thần trợ công ? Không chị gái luôn đẩy lòng nam chính bá tổng ? Này , chị gái đại nhân cô đổi !
Cuối cùng thang máy cũng đến, tiếng "leng keng" nhỏ vang lên tựa như tiếng trời với Tưởng Thiên.
Nàng nhanh ch.óng trốn thang máy, giọng nhẹ nhàng, vẫy tay với : " đây, tạm biệt!"
Kết quả nàng còn vững thêm một bước thang máy. "Chúng cùng ."
Người tiến là Thẩm Tích Nhược, cô gật đầu với Tưởng Thiên, bấm nút đóng thang máy, thang máy nhanh ch.óng đóng .
Tưởng Thiên ngẩn , ngượng: "Haha."
Không khí vô cùng quỷ dị hổ.
Nàng dám Thẩm Tích Nhược, sợ chạm ánh mặt của đối phương.
nàng cảm nhận Thẩm Tích Nhược đang nàng, sườn mặt nàng, dường như dừng hồi lâu.
Nhìn đến mặt Tưởng Thiên đều đỏ.
Nàng né tránh, đến khi thang máy dừng ở lầu một mới nhẹ nhàng thở , lập tức ngoài: " tới , ...."
Hai chữ " " nàng nuốt xuống khi thấy Thẩm Tích Nhược theo sát .
Gương mặt xinh của Thẩm Tích Nhược cùng giọng nhàn nhạt mặt nàng: "Nói chuyện chút?"
Tưởng Thiên: "A........ Ở trường còn việc, hơn nữa giảng viên còn tìm ........"
Thẩm Tích Nhược nàng, lời nào.
Tưởng Thiên: "...........Đi chỗ nào ?"
Thẩm Tích Nhược tươi : "Cô đói bụng ?"
Chờ Tưởng Thiên bước xuống chiếc Lamborghini của Thẩm Tích Nhược, ba phục vụ mang đến nhà hàng kiểu Pháp hoa mỹ trang hoàng, cả cô đều bất .
Đây là ? Là hoàng cung Versailles ? Vì khắp nơi đều là thở tiền tài?
Dao nĩa khắc hoa, ánh sáng lấp lánh! Tưởng Thiên hiếu kỳ mặt phản chiếu d.a.o nĩa.
Thẩm Tích Nhược hảo tâm nhắc nhở: "Đều là vàng ròng."
Tưởng Thiên nhanh ch.óng bỏ d.a.o xuống, quy củ : "Ừ, thấy."
Nàng cũng hỏi bữa ăn chia đôi , bởi vì rõ, nàng bán cũng trả nổi, chỉ thể giả ngu......
Bữa ăn hoa lệ bưng lên từng món, Tưởng Thiên đồ ăn hấp dẫn, cũng hoảng loạn khi ăn.
Giọng Thẩm Tích Nhược truyền đến: "Cô thấy em thế nào?"
Tưởng Thiên nuốt thịt bò xuống, : "Không ý kiến, hứng thú, cái gì cũng ."
Thẩm Tích Nhược: "Hoàn hứng thú?"
Tưởng Thiên: "Còn hứng thú lớn bằng cô."
Thẩm Tích Nhược nhướng mày, nghiền ngẫm nàng.
Tưởng Thiên: Mẹ nó đem lời thật !