Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 29: Nhịp tim của Tưởng Thiên

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:40:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

chỉ nửa giây , Thẩm Tích Nhược đẩy Phương Ứng Hứa , lực đẩy lớn đến mức Phương Ứng Hứa lảo đảo, suýt ngã.

Tầm mắt của Thẩm Tích Nhược vẫn luôn Tưởng Thiên, theo bản năng giải thích: "Cậu là bạn lúc nhỏ của chị, là con trai của bạn ba chị......"

Tưởng Thiên ngây , giơ tay ôm Thẩm Tích Nhược, mỉm : "Thật sự ngờ chị cũng đến."

nàng chỉ ôm một giây buông , để bước lên chào hỏi Thẩm Tích Nhược.

Phương Ứng Hứa bên cạnh, cảm thấy hổ, xoa đầu xin Thẩm Tích Nhược: "Haha, thực xin , thật sự lâu gặp, thấy, kích động, haha, kích động."

Thẩm Tích Nhược để ý đến , lịch sự chào hỏi những khác, đó xuống cạnh Tưởng Thiên, lúc mới lạnh lùng tiếp lời của đối phương: "Biết sai thì Thiên Thiên quét rác ."

Tưởng Thiên: "Hả?"

Phương Ứng Hứa sửng sốt, đó gật đầu: "Nữ vương lên tiếng, đương nhiên thành vấn đề, khi còn nhỏ, còn là kỵ sĩ của mà!"

Thẩm Tích Nhược lạnh lùng gật đầu.

Tổ tiết mục điên cuồng chụp.

Phương Ứng Hứa thêm gì, bước lên lầu dọn dẹp.

Tưởng Thiên ngơ ngác đó, kéo tay áo Thẩm Tích Nhược: "Chị thật sự để cho ?"

Thẩm Tích Nhược lạnh lùng : "Không đ.á.n.h tệ, quét dọn một chút ?"

Tưởng Thiên cảm thấy Thẩm Tích Nhược như đáng sợ, yên lặng rụt tay tránh xa.

Toàn bộ phòng dọn dẹp, cùng tìm phòng ở. Tưởng Thiên và Thẩm Tích Nhược ở lầu hai, phòng của hai ở cạnh .

Phương Ứng Hứa ở cạnh phòng Thẩm Tích Nhược, ba còn ở lầu một.

Đoàn quan sát yên lặng hồi lâu, em gái fans CP nhấp môi, chốc lát thì kích động, chốc lát thì trầm tĩnh, khi dọn dẹp xong, nàng cẩn thận : "Xem quan hệ của Thẩm Tích Nhược và Tưởng Thiên khá nhưng quan hệ của Phương Ứng Hứa và Thẩm Tích Nhược là gì, ai ?"

Đoàn quan sát yên lặng, bọn họ hầu hết là nhóm tinh của các ngành nghề, còn một vài đang phấn đấu, xa lạ với Thẩm Tích Nhược nhưng cũng quá hiểu về cô.

Thẩm Tích Nhược cũng là tổng tài, minh tinh giới giải trí, chuyện của cô cũng ít .

như hiểu rõ : "Nghe Phương Ứng Hứa là của thành phố A, tiền, là ấm của một xí nghiệp gia tộc. Do , khi còn nhỏ Thẩm Tích Nhược cũng thể."

"Oa, nổi thì về kế thừa gia nghiệp....."

Mọi tấm tắc cảm thán.

Hôm , đúng bảy giờ tổ tiết mục đến gõ cửa từng phòng, gọi rời giường.

Khi Tưởng Thiên xuống lầu, trong phòng chỉ một nhà vệ sinh còn xếp hàng......

Nàng hết cách, chỉ ngáp đầu bù tóc rối Uyển Duyệt.

Tổ tiết mục cũng cảnh xếp hàng vệ sinh cho các fans trong đoàn quan sát thấy:

"Ai, cục cưng T.ử Hi nhà thật đáng thương, nhiều vệ sinh đang đợi ......."

"Nhà cô mà đáng thương thì Duyệt Duyệt nhà còn đáng thương hơn, buổi sáng con gái cần nhiều thứ, thấy chị cũng nổi."

"Haha, vẫn là Tưởng Thiên buồn hơn, miệng ngáp lớn đến mức thể nhét một quả trứng gà, thật quá chân thật."

"Hơn nữa chú ý , Uyển Duyệt phủ phấn nền mới , Tưởng Thiên thì gì. làn da vẫn thật , da thịt còn mịn, da mặt trang điểm thế nào cũng thích hợp."

Trong đoàn quan sát một chuyên viên trang điểm, thấy Tưởng Thiên nhịn vén tay áo trang điểm cho nàng.

Tưởng Thiên nhanh ch.óng vệ sinh cá nhân, khi thấy Thẩm Tích Nhược bưng món ăn từ phòng bếp ngoài.

Tưởng Thiên kinh ngạc : "Trời ạ, chị dậy từ lúc nào ?"

Thẩm Tích Nhược: "Chị dậy lúc sáu giờ, ngoài chạy bộ sáng, cảnh xung quanh. Mau đến đây, sắp ăn cơm ."

Tưởng Thiên xuống thấy, bàn bánh bao nhỏ, cháo thịt nạc, sữa đậu nành và bánh quẩy, món nào cũng , còn trứng chiên và giăm bông.

Không quá phong phú nhưng trong thâm sơn cùng cốc thể mua nhiều món như , khẳng định dễ.

Lúc Uyển Duyệt cũng đến, thấy một bàn đầy món, "oa" lên: "Tuyệt lắm! Mọi mau đến đây ăn sáng! Tích Nhược, cô đỉnh thật, cô mua các món ?"

Thẩm Tích Nhược thoáng vòng tay của : "Ở quảng trường của trấn nhỏ cách đây năm km, bán nhiều bữa sáng."

Tưởng Thiên híp mắt, ăn bánh bao cô: "Năm km! Sáng sớm chị chạy năm km!"

Thẩm Tích Nhược gật đầu, với nàng: "Sáng mai chạy cùng chị ?"

Tưởng Thiên lắc đầu.

lúc , Phương Ứng Hứa ngáp bước xuống lầu, mặc quần áo gọn gàng, mặt lớp kem nền nhẹ.

Hắn thấy bữa sáng bàn thấy Thẩm Tích Nhược đeo tạp dề, đây là do Thẩm Tích Nhược mua về, nịnh nọt tiến đến cạnh cô: "Nhược Nhược, lâu gặp, chỉ hơn mà còn hiền huệ hơn nữa! Đây là bữa sáng riêng cho ? Nữ vương đại nhân vẫn đối với kỵ sĩ như lúc nhỏ!"

Hắn nháy mắt với Thẩm Tích Nhược.

Thẩm Tích Nhược : "Cậu ăn."

Phương Ứng Hứa: "..............Vì chứ!"

Thẩm Tích Nhược: "Cậu quá ồn."

Phương Ứng Hứa bĩu môi đáng thương xuống.

Những khác bàn ăn vô cùng náo nhiệt. Phương Ứng Hứa thật sự động chút nào, đáng thương Thẩm Tích Nhược.

Cuối cùng vẫn là Thành Việt đưa một phần bánh bao nhỏ và sữa đậu nành cho Phương Ứng Hứa : "Ăn chút , lát nữa xuống đất việc đó."

Phương Ứng Hứa trông mong Thẩm Tích Nhược.

Thẩm Tích Nhược nhướng mày, gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-29-nhip-tim-cua-tuong-thien.html.]

Được cô cho phép, Phương Ứng Hứa mới ăn.

Tưởng Thiên quan sát hành động của hai , khó hiểu chỉ cảm thấy Phương Ứng Hứa quan hệ đơn giản với Thẩm Tích Nhược.

Sau khi bữa sáng kết thúc, nhiệm vụ của tổ tiết mục chính thức bắt đầu.

Tổ đạo diễn đưa một đôi giày bùn, còn một bộ quần áo bảo hộ, lúc mới đưa cả nhóm đến đồng ruộng.

Tổ đạo diễn thông báo nhiệm vụ: "Nhiệm vụ chủ yếu hôm nay của là giúp các bác nông dân thu hoạch rau, dựa theo lượng thu hoạch mà tính điểm! Điểm càng cao thì chất lượng cơm trưa càng , còn quyền lựa chọn nhiệm vụ ngày mai!"

Cánh đồng chia thành nhiều khu bằng dây màu khác , bên trong trồng cải trắng, đây là cũng là nơi bọn họ nhiệm vụ thu hoạch rau.

Tưởng Thiên cảm thấy thú vị, theo các bác nông dân học cách .

Đôi tay của nàng nắm lấy gốc cải trắng to tròn, ôm n.g.ự.c, dùng sức kéo nó ngoài.

Ầm một tiếng, cả nàng đất, m.ô.n.g tiếp đất đến đau: "Ai da...... đau quá!"

Nhiếp ảnh gia ngừng chụp nàng, đoàn quan sát cũng lớn.

"Cải trắng thật lớn, cô gái, con chú ý một chút." Bác nông dân lớn , chuyện cũng dễ .

Mọi vang, Thẩm Tích Nhược đang ở cạnh trồng rau, nhanh ch.óng chạy đến, từ phía ôm lấy cánh tay của Tưởng Thiên dịu dàng đỡ nàng lên.

Còn vỗ đất nàng, dịu dàng hỏi: "Sao em, đụng vết thương cũ ?"

Tưởng Thiên lắc đầu : "Không , em chỉ đau chút thôi."

Thẩm Tích Nhược đầu với đạo diễn: "Đạo diễn, thể cùng một nhóm với em ?"

Đạo diễn từ chối: "Trước khi xuất phát chia nhóm, thể đổi. Cô thể chờ nhóm xong đến giúp khác."

Lời , Thẩm Tích Nhược buông Tưởng Thiên , xoay đến khu vực thu hoạch rau của và Thành Việt, cô như uống nước tăng lực mãnh liệt tấn công cải trắng.

Tổ đạo diễn hiệu: "Bắt đầu."

Người của các nhóm đều cong lưng, bắt đầu điên cuồng việc.

Tưởng Thiên để tâm chuyện , lớn tiếp tục gặt bắp cải, nàng nhớ động tác của bác nông dân, nhớ đến khi rút, bác vặn nó một chút, vì thế nàng cũng thử vặn theo.

Cảm nhận gốc của cải trắng lỏng hơn một chút, nàng dùng sức, nhanh rút bắp cải trắng thật lớn.

"Hahaha, cũng khó lắm!"

Đồng đội của Tưởng Thiên là Khương T.ử Hi, tuy diễn xuất của nam diễn viên nhưng sức lực lớn, gặt bao lâu ngừng th* d*c.

Tưởng Thiên giúp gặt vài , mẫu giải thích: "Anh xem, vặn một chút, kéo , thể bỏ lớp lá ngoài cùng phân bón....."

Khương T.ử Hi cúi đầu .

Ở góc của khác, hai như đang châu đầu ghé tai, dáng vẻ mật, góc của camera dễ khiến khác hiểu lầm.

Đoàn quan sát:

"Oa! Cảm giác đầy màu hồng nhạt!"

"Tuấn nam mỹ nữ thật quá hợp!"

Lúc màn ảnh bỗng đến Thẩm Tích Nhược ở ngoài ruộng phía xa.

Chỉ thấy mặt Thẩm Tích Nhược vô cùng đen, về phía , tay dùng sức rút cải trắng.

Đoàn quan sát sợ đến mức dám lên tiếng, chờ màn ảnh , mới nhỏ giọng : "Hình như thấy sát khí......"

Khương T.ử Hi dựa theo cách , rút bắp cải, Tưởng Thiên , vỗ vai như em: "Haha! Danh sư xuất cao đồ, quả nhiên nhanh nhạy, vi sư cảm thấy vui mừng!"

Kết quả chân Khương T.ử Hi lảo đảo, cái vỗ của Tưởng Thiên cả ngã xuống đất.

Mọi phá lên:

"Hahaha! Cô gái bạo lực của ơi!"

"Bên ngoài ngây thơ, ngờ bên trong là một hán t.ử!"

"Động tác thật lực, là đàn ông mà cũng , cao thủ, tại hạ thất kính, thất kính!"

Chỉ một hành động, Tưởng Thiên từ hình tượng ngây thơ biến thành cô nàng lực điền trong mắt quần chúng.

Chờ Tưởng Thiên luống cuống kéo Khương T.ử Hi lên, thấy bùn mặt và thì lấy một chiếc khăn ướt, nhịn đưa .

Thẩm Tích Nhược bỗng đây, lúc nào, cô hái bộ cải trắng cho tổ của , đến đây giúp nhóm của Tưởng Thiên.

Tưởng Thiên chỉ chú ý một chút, cải trắng chỗ Thẩm Tích Nhược nhổ sạch, nàng vọt đến đoạt lấy cái cuối cùng, nhổ: "Để em tạo một cái kết cho nó!"

Thẩm Tích Nhược ngẩng đầu, mặt đầy mồ hôi, Tưởng Thiên thấy vô cùng đau lòng.

Nàng đưa khăn ướt qua, Thẩm Tích Nhược giơ tay ý bảo còn mang bao tay.

Tưởng Thiên tự nhiên giơ tay, nhón chân, tự lau mồ hôi giúp Thẩm Tích Nhược.

nàng bùn, lảo đảo, Thẩm Tích Nhược vòng tay qua ôm nàng lòng, giúp nàng thẳng.

Thẩm Tích Nhược nhịn với Tưởng Thiên, Tưởng Thiên bỗng rung động, đáp , khăn ướt tay nhẹ cọ qua lông mày thật dài của cô, khẽ : "Chị lắm."

Hai mỹ nữ một cao một thấp cùng , mỉm lau mặt cho đối phương, hình ảnh quá , camera nhịn thật chậm.

Đoàn quan sát điên cuồng :

"Aaaaa! Hợp quá aaaaaa, đu cp !!!"

"CP Nhược Thiên hiểu một chút! Đường ngọt xỉu !"

"Mẹ ơi, con yêu ! Hai ngọt con c.h.ế.t!"

 

 

Loading...