Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 20: (1)
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:40:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Khoan !"
Tưởng Thiên nghĩa chính từ nghiêm vươn tay .
Sau đó, nàng nhấp môi, kéo quần xuống.
Phong cảnh bên trong lộ .
Ừm............ Cảm thấy nơi đó, nó lành lạnh.
Nội tâm của Tưởng Thiên rơi trạng thái kỳ diệu, khi c.h.ế.t lặng thì nàng thành một thiếu nữ hệ Phật.
Nhìn thì , dù cũng thấy qua, gì , cứ xem như mặc Bikini là .
Không cả, tất cả đều . Chỉ cần chị xem vui vẻ, xem hài lòng là .
Nội tâm của Tưởng Thiên ngừng tự nhủ, nàng xoay , cứng nhắc ghé giường.
Thẹn quá nhưng lúc tâm đau vì nó c.h.ế.t lặng .
Không Thẩm Tích Nhược đang gì nhỉ, lâu mà bước tiếp theo?
Chờ thật lâu, Tưởng Thiên cảm thấy chỗ bất , cau mày xoay sang hướng khác hỏi: "Chị đang gì ? Em lạnh quá ."
Sau đó nàng thấy tiếng Thẩm Tích Nhược bật vì nhịn .
Thẩm Tích Nhược tựa như ấn nút mở, thật lâu ngừng: "Hahaha......hahaha....."
Đầu Tưởng Thiên đầy dấu chấm hỏi.
Khi nàng đang lộ m.ô.n.g bò thì thấy tiếng Thẩm Tích Nhược ngừng với .
Đây là hình ảnh thật kỳ dị, nghĩ thôi quỷ dị!
Tưởng Thiên phẫn nộ cố gắng đầu, hô to: "Chị cái gì mà !"
Thẩm Tích Nhược nước mắt, lúc tuy hình tượng nhưng giống một cô gái bình thường.
Tưởng Thiên thấy ngẩn ngơ.
Tuy Thẩm Tích Nhược lẽ đang nhưng thấy chị thư giãn như , nàng cảm thấy....... cũng .
Tưởng Thiên đầu, đè lên gối đầu, vờ bản chờ mát xa, trong miệng lẩm bẩm: "Được , thì , thể chọc chị xem như là công của em."
Thẩm Tích Nhược dần ngưng , đó giọng mang ý : "Chỗ ...... chỗ u lên lớn lắm, chị lấy t.h.u.ố.c mỡ thoa cho em."
Tưởng Thiên ghé lên giường, cảm giác mất năng lực phản ứng tựa như chuột bạch mặc xâu xé.
Nàng vô lực : "Được ."
Thẩm Tích Nhược đắp chăn cho nàng, bước ngoài, chốc lát .
Tưởng Thiên cảm giác khí trong phòng lạnh. Thành phố A đang chuẩn bước sang mùa thu, trong phòng mở máy sưởi nên lạnh.
"Chị thoa giúp em." Thẩm Tích Nhược bình tĩnh .
Tuy Tưởng Thiên sớm đoán sẽ như nhưng hiện tại vẫn chút hồi hộp, giãy giụa: "Em thể tự thoa ?"
Thẩm Tích Nhược bình tĩnh hỏi: "Em tự thoa? Chị lấy gương để em thoa?"
Hình ảnh đó.......nàng dám tưởng tượng.
Tưởng Thiên chỉ đành chôn đầu gối: "Được , chị thoa ."
Nói xong, lòng nàng tự mắng , cái gì đấy?
Thấm Tích Nhược cho t.h.u.ố.c mỡ lòng bàn tay thoa lên chỗ sưng.
Quá trình nhanh, cũng khó chịu chỉ cảm thấy đau.
khí trong phòng bỗng khác ban nãy.
Chỉ chạm vài cái, Tưởng Thiên phản ứng.
Nàng nên gì, đành chôn mặt thật sâu gối, sợ đối phương phát hiện bất .
Cảm giác còn kỳ lạ hơn lúc bỏ t.h.u.ố.c.....
Vì lúc phận của đối phương.
hiện tại, hai là bạn của , cảm giác bỗng chốc khó hơn.
Không Thẩm Tích Nhược đang nghĩ gì.....
Có cũng giống nhớ đến đêm đó ?
Động tác của Thẩm Tích Nhược nhanh, thoa t.h.u.ố.c mỡ xong, kiên nhẫn đợi tan t.h.u.ố.c cầm khăn giấy cẩn thận lau t.h.u.ố.c còn , lúc mới đắp chăn cho Tưởng Thiên.
Cô bước ngoài, tiếng thì lẽ là đến nhà vệ sinh.
Tưởng Thiên giường, cảm giác bản lúc mới thả lỏng.
Những rung động lẽ chỉ là ảo tưởng của nàng. Nằm trong chăn thoải mái, khi bàn tay mềm mại của Thẩm Tích Nhược sờ cũng thoải mái.......
Không khi nào, Tưởng Thiên rơi mộng .
Mơ thấy một mỹ nữ rõ mặt đang đè .
"Thiên Thiên, tỉnh dậy."
Trong mộng đó đang , khi Tưởng Thiên tỉnh , ngẩn ngơ gương mặt mặt, trong lòng nhất thời đây là thực mơ.
Đều là mỹ nữ, ở góc cũng giống như đang đè lên .
Nàng nhịn ngẩng đầu hôn.
Vừa ngẩng đầu, cảm giác m.ô.n.g đau đớn thôi.
A! Xấu hổ quá! Đây là thực! Là Thẩm Tích Nhược! Không mỹ nữ trong mơ!
Tưởng Thiên lập tức xuống, nhắm hai mắt , cầu nguyện hành động dẩu môi ngốc ngếch ban nãy Thẩm Tích Nhược thấy.
Thẩm Tích Nhược thầm cong môi, giọng như gì vẫn quan tâm, ôn hòa hỏi: "Em thế nào ?"
Tưởng Thiên mở mắt, thử giật giật giường, tươi: "Em đỡ hơn ."
Thẩm Tích Nhược gật đầu, vươn tay .
Tưởng Thiên cho rằng chị giúp rời giường, vội nâng nửa , chuẩn rời giường.
ai , Thẩm Tích Nhược đột nhiên luồn cánh tay nàng, vòng qua lưng, ôm lấy bả vai nàng, tay khác thì đặt đầu gối.
Tưởng Thiên buồn bực, vô thức bật thốt: "Hửm?"
Thẩm Tích Nhược tủm tỉm, bế nàng lên, kề tai nàng : "Sợ em nên chị đành ôm em."
Tưởng Thiên: "..............."
Thẩm Tích Nhược : "Ôm cổ chị , bằng ngã xuống, chị nhặt em ."
Tưởng Thiên: ".............."
Trong lòng muôn vàn lời nhưng chỉ biến thành hai tay ngoan ngoãn ôm lấy cổ Thẩm Tích Nhược.
Thẩm Tích Nhược bế nàng lên, đầu tiên đến phòng vệ sinh, nhẹ nhàng đặt nàng xuống đất bỗng khiến Tưởng Thiên nghĩ đến khẩu hiệu của chuyển phát nhanh: "Nhẹ thôi, nhẹ thôi, hàng dễ vỡ......"
Sau đó, một tay Thẩm Tích Nhược ôm lấy eo nàng để nàng dựa , tay còn lấy bàn chải đưa cho nàng.
Tưởng Thiên đùa: "Chị phục vụ thật chu đáo nha."
Thẩm Tích Nhược thuận miệng đáp: "Còn thể chu đáo."
Tưởng Thiên: "Sao?"
Thẩm Tích Nhược: "Không em trải nghiệm phục vụ của chị , hài lòng ?"
Tưởng Thiên: "Xin , chị xem như em gì ."
Nàng nhận bàn chải nhanh ch.óng đ.á.n.h răng, rửa mặt.
Vì Thẩm Tích Nhược ở bên cạnh chớp mắt, Tưởng Thiên chuyện nhanh nhưng việc nàng thể chậm .
Mặt nàng hồng như tôm luộc, giữ c.h.ặ.t ống tay áo của Thẩm Tích Nhược: "Ừm, chị ngoài chút ...."
Thẩm Tích Nhược nàng.
Tưởng Thiên về phía bồn cầu.
Thẩm Tích Nhược bừng tỉnh, : "Tự em ?"
Tưởng Thiên liên tục gật đầu.
Thẩm Tích Nhược ngoài, để một câu: "Có bất cứ chuyện gì thì gọi chị, chị ở ngoài giữ cửa."
Nội tâm Tưởng Thiên hỏng mất, hô to: "Em chỉ ngã đau m.ô.n.g chứ ngã gãy chân! Không cần cẩn thận như !"
Ngoài cửa tiếng khẽ, Thẩm Tích Nhược : "Ừm, chị đây, em xong thì đến phòng ăn nhé."
Tưởng Thiên thở phào, nhanh ch.óng giải quyết vấn đề cá nhân, bỗng nghĩ thông suốt: "Mẹ ơi, thì Thẩm Tích Nhược cũng đùa!"
Chị bảo xong thì đến phòng ăn nghĩa là chị thể , vì còn bế đến nhà vệ sinh chứ!
Aaa! Cái tà ác ! Chẳng lẽ là chiếm tiện nghi ?
nghĩ , Tưởng Thiên vẫn bỏ qua suy nghĩ .
Mình còn ít chiếm tiện nghi chị .
Nói tóm , nội tâm hiểm ác, thể suy đoán theo lẽ thường! Nhất định cẩn thận mới !
Tưởng Thiên nắm c.h.ặ.t t.a.y, tự cổ vũ , khập khiễng khỏi nhà vệ sinh, đến nhà ăn.
Trên khăn trải bàn màu xanh là từng món ăn tinh xảo.
Thẩm Tích Nhược đang bài trí món cuối cùng đặt nước chanh cùng đồ uống bọt lên bàn.
Khăn trải bàn màu xanh nhạt, miếng lót màu trắng, đĩa sứ trắng cùng các món ăn bắt mắt và bình hoa nhỏ ở góc bàn cắm hoa bách hợp đêm qua mang về, tất cả màu sắc vô cùng , quả thật thể tuyên truyền cho tiết mục "Cuộc Sống Hạnh Phúc".
Còn hoa hồng đỏ do Thẩm Tích Chu mang đến...... thật ném thùng rác ở khách sạn .
Tưởng Thiên kinh ngạc, cảm thán "oa" đó trong lòng ấm áp.
Tuy âm hiểm nhưng đối với ...... ..... nhiều món như , chắc chắn chuẩn thật lâu, đều là chuẩn cho .....
Có cảm giác hạnh phúc khó miêu tả khi vì chuẩn mỹ thực.
Tưởng Thiên xuống, ngửi hương thơm từ các món ăn, cảm xúc ngổn ngang, khóe mắt ướt.
Nàng : "Em tưởng chị chỉ bữa sáng."
Lại nghĩ đến, chị nhiều như , tay nghề còn , hơn nữa hề giấu mà bộc lộ hết cho em xem.
Cảm động quá.
Thẩm Tích Nhược : "Mau ăn , sáng xong, hiện tại vài món lạnh để lò vi ba, hương vị thể sẽ ngon nữa, em nếm thử xem."
Trên bàn gồm bốn món một canh, cũng chỉ các món Trung Quốc bình thường Tưởng Thiên ăn mà là sự kết hợp giữa Trung Quốc và phương Tây.
Chẳng hạn, món súp kem kiểu Tây thơm nồng, bên cạnh là món bò bít tết ngào ngạt hương vị.
Tưởng Thiên thì hiểu, trong nguyên tác , Thẩm Tích Nhược từng học ở Anh Quốc, hẳn là học lúc đó.
"Ăn ngon quá."
Nàng gắp thịt bò cho miệng, híp mắt, vô cùng thỏa mãn tán thưởng.
Đối với tham ăn như nàng thì điều hạnh phúc nhất gì hơn việc sáng sớm ăn miếng thịt thơm ngon!
Đương nhiên, tuy giờ qua hai từ sáng sớm thật lâu..... Bụng nàng cũng đói xẹp.
"Uống canh . Trước chị học nó ở Anh, thường xuyên tập , hiện tại tay nghề lùi ." Thẩm Tích Nhược , múc canh cho nàng.
Tưởng Thiên uống canh súp kem lập tức cảm thấy ấm áp, sảng khoái từ thực quản đến dày, cuối cùng cả đầu ngón tay cũng ấm áp lên.
"Uống ngon quá !"
Nàng thỏa mãn híp mắt, miệng nhỏ uống thêm vài ngụm, những chuyện phiền não ban sáng đều biến mất.
Cả m.ô.n.g cũng đau nữa! Nàng híp mắt nghĩ thầm.
Ăn xong mỹ vị, Tưởng Thiên định lên thu dọn nhưng động, m.ô.n.g lập tức đau, thể liệt sô pha, mở TV xem.
Thẩm Tích Nhược ở phòng bếp bận việc, cầm chén đũa cho máy rửa chén, đó rửa tay, cạnh Tưởng Thiên, hỏi nàng: "Em tính toán tiếp theo gì ?"
Tưởng Thiên nhớ đến lịch trình của , dù mới xuất đạo vẫn chính thức nhận việc, cũng việc gì .
Nàng đầu hỏi Thẩm Tích Nhược: "Hình như gì, chị?"
Thẩm Tích Nhược nhấp môi, mỉm , vẻ mặt do dự, đó hạ quyết tâm : "Gần đây chị kỳ nghỉ, biển, em cùng ?"
Chương 20-2: (2)
Thẩm Tích Nhược cong mắt, mỉm chút chắc, thoạt khiến trìu mến.
Băng sơn mỹ nữ nũng cần bất kỳ hành động gì chỉ cần một ánh mắt, một biểu cảm cũng khiến bảo vệ.
Ít nhất khi Tưởng Thiên thấy bỗng l**m môi.
Nàng chịu nổi nữa! Nếu chị cứ quyến rũ như đừng biển, lên trời, Tưởng Thiên nàng nhất định cũng sẽ cùng chị!
Tưởng Thiên nghĩ : "Vậy thôi, thời gian sớm chút cũng , chị quyết , em đưa tiền cho chị."
Nhớ đến việc tối qua, nàng vội bổ sung: "Không cho em tiêu tiền, cho em tiêu sẽ ! Mà , chị đừng đặt khách sạn đắt quá, em nhiều tiền!"
Nàng cất lời ngăn chặn câu "chị mời em" của Thẩm Tích Nhược.
Thẩm Tích Nhược nên lời, đảo mắt, : "Vậy mấy ngày , em ngoan ngoãn ở nhà dưỡng thương, chờ em khỏe , chúng chơi."
Không chờ Tưởng Thiên từ chối, Thẩm Tích Nhược nhanh tay lẹ mắt, đặt ngón trỏ lên môi Tưởng Thiên: "Không , em thể dưỡng thương ở ký túc xá nên ở chỗ của chị ."
Từ hôm đó Tưởng Thiên luôn ở trong nhà Thẩm Tích Nhược, mỗi ngày trôi qua cực kỳ sảng khoái.
Ban ngày, Thẩm Tích Nhược , khi sẽ bữa sáng cho nàng. Tưởng Thiên ngủ đến trưa mới dậy, ăn cơm trưa sô pha xem show.
Đến giữa trưa, Thẩm Tích Nhược sẽ gọi cơm hộp cho nàng, đúng giờ đưa đến cửa.
Ăn xong cơm hộp cao cấp của Thẩm Tích Nhược, Tưởng Thiên tiếp tục đến chiều, chờ Thẩm Tích Nhược tan trở về, hai cùng ăn cơm chiều, cùng xem show.
Đến 10 giờ hơn, Thẩm Tích Nhược sẽ thúc giục Tưởng Thiên ngủ, mỗi ngày trôi qua như bác gái tập dưỡng sinh ở quảng trường.
đương nhiên Tưởng Thiên cũng ngủ thật, đến 11, 12 giờ, Thẩm Tích Nhược sẽ trộm phòng kiểm tra xem nàng đang chơi điện thoại .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-20-1.html.]
Ban đầu, Thẩm Tích Nhược nhắn tin cho nàng xem nàng nhắn . Tưởng Thiên thấy tin nhắn thì nhắn , vài , Tưởng Thiên quyết nhắn nữa, đó Thẩm Tích Nhược bắt đầu trộm mở cửa kiểm tra.
Tối nọ, Tưởng Thiên Thẩm Tích Nhược bắt: "Aaa, chị là giám thị ! Sao luôn bắt em cho em chơi điện thoại , đáng sợ quá !"
Thẩm Tích Nhược mỉm , cướp lấy điện thoại của nàng, đặt ở nơi nàng với đến: "Dưỡng thương thì nên an phận chút, vì cho thể của em, thức khuya."
Tưởng Thiên đang bùng nổ thì Thẩm Tích Nhược trầm giọng : "Chị chỉ là em sớm khỏe lên để cùng chị du lịch thôi."
Tưởng Thiên lập tức im lặng.
Hai mắt Thẩm Tích Nhược rưng rưng, nhu nhược, đáng thương tựa như đóa bạch liên hoa ở Thiên Sơn khiến đành lòng từ chối yêu cầu của cô.
Tưởng Thiên đành đắp chăn che m.ô.n.g: "Được , em ngủ, chơi điện thoại nữa, hứa luôn."
Thẩm Tích Nhược xoa đầu Tưởng Thiên, nhẹ giọng : "Ngủ ngon, mơ ."
Tưởng Thiên cảm thấy tay chị thật mềm, vô cùng thoải mái, cơn buồn ngủ kéo đến, nhanh rơi mộng .
Nàng khi chìm giấc mộng, Thẩm Tích Nhược vẫn luôn ở cạnh nàng, mỉm nàng ngủ lặng lẽ tắt đèn.
Tưởng Thiên ngây trong nhà Thẩm Tích Nhược vài ngày, thời gian dự tính gì, nàng cảm thấy những ngày như đang mơ, vô cùng tiêu d.a.o.
Cuộc sống thần tiên lẽ chỉ ....... Hiện tại nàng quá , bảo nàng đổi với hoàng đế, nàng cũng sẽ đổi!
Tuy hoàng đế thứ nhưng mỹ nữ Thẩm Tích Nhược mỗi ngày vì chuẩn bữa ăn ? Đương nhiên !
Nàng chỉ cần đó, mỹ nữ sẽ đến bên nàng, cuộc sống quá sung sướng.
Tưởng Thiên hình chữ X sô pha, cầm lon Coca uống, chợt thấy chuông cửa vang lên.
Nàng vội vàng sửa quần áo, dậy về hướng cửa, hỏi: "Ai đó?"
Ngoài cửa truyền đến giọng nam trầm thấp: "Là ."
Tưởng Thiên dừng bước, thầm nghĩ tên ôn thần một truyện đến đây?
Nàng nên mở cửa ? Trách một hai hỏi chi, hiện tại , đến cửa, còn trong nhà mà cũng thể mở cửa.
Tưởng Thiên cảm thấy thật đen đủi, : "Chờ chút."
Xoay phòng đổi quần áo, nàng mặc kệ Thẩm Tích Chu đợi ngoài cửa bao lâu, buộc tóc mới mở cửa.
Thẩm Tích Chu ngoài cửa, tâm trạng phức tạp, chờ khi thấy tiếng đáp thứ hai, vô cùng phẫn nộ.
Xem , việc Tô Hương Tuyết là thật!
Tô Hương Tuyết với , Tưởng Thiên và chị đang bên , tin, dù từng gặp qua đồng tính nữ, luôn cho rằng thứ đồ vật cho phụ nữ trở nên lập dị.
ai , hôm nay nhân lúc Thẩm Tích Nhược ở nhà, tự chứng thực thật sự thấy giọng của Tưởng Thiên!
Thẩm Tích Chu căn hộ là Thẩm Tích Nhược tên, cũng Thẩm Tích Nhược thường về đây, nhưng căn cứ theo của bên công ty chị báo, mấy ngày nay chị mỗi ngày đều về đây!
Này nghĩa, mỗi ngày Thẩm Tích Nhược đều về đây để hẹn hò với Tưởng Thiên!
Hai phụ nữ dám mí mắt của mỗi ngày chuyện đồi bại.......
Thẩm Tích Chu suýt tức ngã ngửa nhưng cố giữ chút lý trí, quyết định khi Tưởng Thiên mở cửa sẽ chất vấn nàng.
đợi ngoài cửa, từng phút trôi qua, vẫn ai mở cửa.
Hắn càng bực bội, ngừng đồng hồ.
Năm phút trôi qua...... mười phút trôi qua.....
Thẩm Tích Chu cảm thấy chân mỏi, trong lòng cũng bắt đầu nổi lửa.
Đến mười lăm phút , mở cửa .
Khi Thẩm Tích Chu , cảm thấy ngọn lửa đang hừng hực trong lòng bỗng chốc tàn rụi.
Tưởng Thiên mặt, dáng mảnh khảnh, vóc dáng thấp bé, dung mạo thanh thuần, mái tóc suôn dài buộc đuổi ngựa, mặc áo thun và quần dài rộng, thoạt nhu nhược cần bảo vệ.
Dung mạo của nàng vốn là thứ Thẩm Tích Chu thích nhất.
Mà hiện tại, Thẩm Tích Chu nàng trong đầu hiện dáng vẻ của Tô Hương Tuyết.
Tô Hương Tuyết...... Dù cũng là phụ nữ từng ly hôn, thể nào dáng vẻ thanh thuần như thời sinh viên trong trí nhớ của , gần đây và Tô Hương Tuyết giữ mối quan hệ bạn bè nhưng thực tế trong lòng mỗi ngày đều thầm thất vọng.
Tô Hương Tuyết già .
Tưởng Thiên còn trẻ.
Rất giống với hình mẫu lý tưởng của .
Thẩm Tích Chu Tưởng Thiên đáng thương, nhu nhược mặt, chăm chú trong chốc lát, cố tình hạ giọng: "Sao bây giờ mới mở cửa? đợi em thật lâu."
Hắn , phụ nữ nào thể kháng cự giọng từ tính của .
"Anh việc gì , tiểu Thẩm, việc cứ thẳng."
Tưởng Thiên d.a.o động, thậm chí đáy mắt còn chán ghét.
Thẩm Tích Chu chịu nổi nhất là ánh mắt ghét bỏ của Tưởng Thiên, biểu cảm như khiến cảm giác tính khiêu chiến, xúc động nàng.
Hắn nhướng mày, bá đạo với Tưởng Thiên: "Tránh , nhà."
Thân thể nhỏ bé của Tưởng Thiên chặn ở cửa, ngẩng đầu, chút sợ hãi thẳng : "Đây là nhà của chị , sự cho phép của chị , thể cho , mời về cho."
Thẩm Tích Chu c.ắ.n khớp hàm , lộ đường cong bức : "Nhà của chị , em thể , thể? Tránh cho !"
Hắn cường ngạnh, trực tiếp bắt lấy tay Tưởng Thiên.
Tưởng Thiên lạnh, dứt loát đóng cửa.
"A!"
Ngón tay của Thẩm Tích Chu kẹp ở cửa, đau đớn hô nhỏ, suýt nhảy dựng lên.
Cửa vì kẹp mà thể trực tiếp đóng .
Tưởng Thiên cách khe hở thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết của , bình tĩnh : "Anh về , nơi nguy hiểm, lúc nào thì chị sẽ về đây."
Thẩm Tích Chu c.ắ.n c.h.ặ.t răng, cho hô lên, chỉ chằm chằm Tưởng Thiên đang nắm lấy cửa, trong mắt phẫn hận, : "Cô dám đối với như , cô con nhỏ ..... Cô là phụ nữ đầu tiên dám với !"
Tưởng Thiên bật : "Bá tổng các đều chuyên môn học theo tiểu thuyết ? Lời ít nhất 800 trong tiểu thuyết . Được , xem cũng , đóng cửa đây, tự xuống lầu thoa t.h.u.ố.c , chào nha."
Tưởng Thiên nhẹ nhàng xong, nhanh ch.óng đóng cửa , ngăn Thẩm Tích Chu ở ngoài.
Thẩm Tích Chu suýt tức đến ngất, ngón tay càng đau hơn.
Hắn đè ngón tay thương , đang rống giận vài câu với cửa, bỗng thấy bên cạnh .
Hắn vội cắm răng, giữ vẻ bình tĩnh sang, chỉ thấy là một bác gái mua đồ đang ở hàng hiên, kinh ngạc .
Bác gái mua đồ theo bản năng hỏi: "Này, đang gì đó?"
Thẩm Tích Chu ánh mắt chăm chú của bác gái cho hổ thẹn, bác gái thấy bao nhiêu, biểu cảm của bác gái ..... một lời khó hết.
Bác gái: Thằng nhóc xông nhà , thế nào cũng giống tên trộm trộm đồ, nên báo cảnh sát ?
Thẩm Tích Chu ánh mắt khác thường của bác gái , cách nào tiếp tục mở cửa đe dọa Tưởng Thiên, đành che ngón tay , loạng choạng chạy .
Bác gái xách giỏ rau, càng chắc chắn suy đoán của : "Không sai, thằng nhóc nhất định là trộm!
Nhìn hung dữ như , phá cửa, thật đáng sợ, cần đến phòng bảo an để về việc nâng cao an cho tiểu khu!
Tưởng Thiên vốn cho rằng khi đóng cửa sẽ thấy tiếng phá cửa cuồng nộ của Thẩm Tích Chu, nàng chuẩn tâm lý, cầu nguyện cửa nhà Thẩm Tích Nhược chắc chắn, nghĩ xem nên nhắn tin báo cho Thẩm Tích Nhược .
nàng đợi trong chốc lát, thấy động tĩnh gì. Vì thế buông điện thoại, cảm thấy chút chuyện nên phiền toái Thẩm Tích Nhược nên nhắn tin cho chị.
Chương 20-3: (3)
Đến tối, Thẩm Tích Nhược theo thường lệ mang bữa tối về nhà.
Tưởng Thiên đang ở phòng khách xem TV, thấy tiếng mở cửa, lập tức lên, vui vẻ nghênh đón Thẩm Tích Nhược.
Hiện tại nàng đường còn đau nữa, vô cùng thuận lợi, trực tiếp đến cửa nhà, mang bữa tối Thẩm Tích Nhược mua phòng bếp, hỏi thăm chị: "Hôm nay chị về trễ nha, vì tăng ca ? Thật em cảm thấy chị nên thả lòng một chút, một vài việc nhỏ thể giao cho cấp tin tưởng xử lý....."
Nàng lải nhải như thường lệ, bỗng nhiên thấy Thẩm Tích Nhược cầm một tờ giấy.
Giọng Tưởng Thiên dần nhỏ : "Sao...... chị em như ?"
Thẩm Tích Nhược đáng giá nàng hồi lâu, lúc biểu cảm mới nhẹ nhàng: "Không gì, chị sợ em chuyện, hôm nay em trai chị đến đây."
Tưởng Thiên: ".........Sao chị , chẳng lẽ trong nhà camera?"
Thẩm Tích Nhược lắc đầu, đưa tờ giấy cho nàng xem.
Tưởng Thiên nhận giấy , suýt bò.
Tờ giấy thủ công, bên là ảnh chụp rõ ràng từ camera hàng hiên, trong ảnh là Thẩm Tích Chu, còn thể thấy rõ gương mặt "hổ báo" vặn vẹo thôi của , thoạt nhiên tà ác.
Phía là một đoạn in đậm :
"Mời các chủ nhà trong tiểu khu chú ý! Ngày hôm nay tiểu khu ở lầu X phòng X để cạy cửa, khi bất thành thì đào tẩu, dáng vẻ khả nghi, thể là một tên trộm, mong đề cao cảnh giác!
Nếu ai gặp , cần lập tức liên hệ với phòng bảo vệ, đừng dây dưa với đối tượng! Ngày thường hãy khóa cửa sổ cẩn thận, đừng tiết lộ thông tin cá nhân của , phòng cháy phòng trộm!"
Tưởng Thiên , xác nhận trong ảnh là Thẩm Tích Chu, cảm thấy nên nên .
"Hahaha..... Đây là ai , em thật sự gửi nghìn cái like cho đó! Hahaha, khó trách sáng nay Thẩm Tích Chu gõ cửa chạy ......"
Tưởng Thiên nghiêm túc kể chuyện sáng nay, chút sai sót.
Thẩm Tích Nhược luôn quan sát biểu cảm của nàng, thấy nàng thật sự để tâm, lúc mới dò hỏi: "Em để cho nó nhà?"
Tưởng Thiên gật đầu, : " , một cô gái nhỏ bé, yếu đuối như em thể cho một bá đạo tổng tài nhà , như chẳng là dẫn sói nhà , em cũng ngốc đến ."
Thẩm Tích Nhược Tưởng Thiên trong chốc lát: "Em .........ghét nó ?"
Tưởng Thiên liên tục gật đầu: "Này còn hỏi ? Anh mới đến thôi mà nhiều việc khiến em chán ghét , em hẳn đủ lý do để ghét ."
Thẩm Tích Nhược nhấp môi, tờ đơn: "Vậy nếu nó việc em thích thì ? Em sẽ còn ghét nó ?"
Thẩm Tích Nhược dò hỏi đến cùng, vì sâu trong lòng cô vẫn tin lắm, Tưởng Thiên của hiện tại khác so với khắc sâu trong ký ức của cô ở kiếp .
Tưởng Thiên của kiếp tình cảm sâu đậm với Thẩm Tích Chu, dù nhiều Thẩm Tích Chu vứt bỏ, ngược đãi, thậm chí vì Thẩm Tích Chu sinh non nhiều , nàng vẫn cảm thấy, Thẩm Tích Chu yêu , chỉ là thể hiện thôi. Kiếp , mỗi Tưởng Thiên sinh non, đều là Thẩm Tích Nhược ở bệnh viện chăm sóc nàng, bạn với nàng, nàng kể những thâm tình và bao dung của dành cho Thẩm Tích Chu.
Thẩm Tích Nhược , bạn duy nhất của nhất kiến chung tình với em trai.
Tưởng Thiên của hiện tại hề cảm giác nhất kiến chung tình với Thẩm Tích Chu, thậm chí còn chán ghét......
Thẩm Tích Nhược sợ Tưởng Thiên dối nhưng cô thể nghiệm chứng, chỉ thể cố gắng áp xuống lòng bất an và buồn bã.
Huống hồ, dù ban đầu ghét đối phương nhưng đến cuối cùng khó đảm bảo sẽ từ hận thành yêu.
Thẩm Tích Nhược dò hỏi nhưng chờ mong đáp án của Tưởng Thiên. Cô sợ Tưởng Thiên sẽ lời ba hoặc dấu hiệu d.a.o động.
Tưởng Thiên mở to mắt, liên tục lắc đầu: "Sao thể? Đừng thể việc em thích, dù cho cũng liên quan gì đến em. Em thể thích , gì cũng liên quan đến em, trong lòng em, tên đó chỉ đơn giản là một tra nam đáng ghét."
Thẩm Tích Nhược kinh ngạc mắt Tưởng Thiên, phát hiện nàng đang thật.
Ánh mắt , sự chân thành thể nào giả .
Thẩm Tích Nhược cảm giác đáy lòng lung lay sắp đổ của nháy mắt yên , tảng đá cũng rơi xuống, kiên định hơn.
"Em sai, nó là một thằng tra nam." Thẩm Tích Nhược gật đầu, rộ lên, lên với Tưởng Thiên: "Tối nay ăn canh nghêu sò ?"
Tưởng Thiên ngoan ngoãn gật đầu, vui vẻ, theo Thẩm Tích Nhược bếp: "Để em giúp chị nha!"
Thẩm Tích Nhược đẩy nàng : "Em đừng đến đây, trong bếp loạn lắm, em còn thương......"
Tưởng Thiên đến, một hai cạnh Thẩm Tích Nhược, cởi tạp dề xuống : "Em khỏe ! Hơn nữa em cả ngày cũng nên hoạt động một chút như vết thương mới mau lên!"
Thẩm Tích Nhược bất đắc dĩ , thấy Tưởng Thiên cầm tạp dề tới cạnh , ngẩn , mới hiểu đối phương mang tạp dề cho .
Tưởng Thiên đeo tạp dề cần cổ mảnh khảnh của Thẩm Tích Nhược, bảo chị sang hướng khác.
"Xoay , em sẽ thắt cho chị......ừm, , em thắt cho chị một con bướm thật !"
Nàng đắc ý , nhịn cách áo sờ eo thon dài của Thẩm Tích Nhược.
Sờ thoải mái quá...... Về nên đeo tạp dề như thêm vài mới lớn , haha.
Thẩm Tích Nhược chuẩn nguyên liệu, Tưởng Thiên thì rửa rau. Thật nàng cũng giúp gì chỉ theo Thẩm Tích Nhược ngừng chuyện.
Nàng nhịn cả ngày, ai chuyện, nàng ở đây bạn, cũng chỉ thể đợi đến tối trò chuyện cùng Thẩm Tích Nhược mà thôi.
"Em gần đây Tô Thành đưa sản phẩm từ hoa quế, nhiều mỹ thực đặc sắc từ hoa quế, chúng nên đổi kế hoạch Tô Thành ?"
" , hiện tại em cũng weibo của fan club , Lý Hồng bàn bạc với fans, sẽ một hoạt động nhỏ kèm với việc tuyên truyền của phim. còn đang lên kế hoạch, sẽ là hoạt động gì."
"Tích Nhược Tích Nhược, chị lời nào ? Có em những chuyện vặt vãnh chán ?"
Thẩm Tích Nhược đang xắt rau, đầu thấy Tưởng Thiên chớp mắt, gương mặt cách gần.
Gần đến mức cô thể thấy làn da trẻ tuổi của Tưởng Thiên.
Đôi mắt to đáng yêu vĩnh viễn chứa đầy mật ngọt, càng gần càng thấy , thể thấy đáy mắt nàng như ánh , vô cùng xinh .
Cảm giác xinh đ.á.n.h thẳng tâm cô.
Thẩm Tích Nhược thấy ngây , chợt thấy đau tay.
"A! Chị chảy m.á.u kìa!"
Tưởng Thiên lập tức đẩy d.a.o , nâng tay Thẩm Tích Nhược lên, gấp gáp như kiến bò lên chảo nóng: "Ai nha, cắt trúng tay! Chảy m.á.u , chảy m.á.u , bây giờ, thật là đều do em, em nhiều ảnh hưởng đến chị..... Đầu tiên rửa sạch sát khuẩn đó thì dán miệng vết thương , đúng ?"
Thật Thẩm Tích Nhược cảm thấy đau nhưng cô thấy dáng vẻ lo lắng của Tưởng Thiên, trong lòng ấm áp.
Tưởng Thiên để ý cô thật nhiều.
Nói chừng, thật sự thể giữ em cả đời.
Tưởng Thiên nôn nóng, kéo tay Thẩm Tích Nhược nước rửa nhớ đến miệng vết thương gặp nước lẽ sẽ đau.
Dưới tình thế cấp bách, nàng bỗng nhớ đến khi còn nhỏ, cắt tay, dì nhất chăm sóc cho tay miệng dì, xoa đầu nàng an ủi.
Tưởng Thiên theo bản năng, cho ngón tay trắng nõn, non mịn đang chảy m.á.u của Thẩm Tích Nhược miệng.
Miệng nàng lập tức đầy mùi sắt rỉ, đó là vị huyết tương của Thẩm Tích Nhược.
Thẩm Tích Nhược mở to mắt, kinh ngạc với hành động của nàng, cô rút tay .
Tưởng Thiên giữ tay chị, cho rời , một tay khác xoa đầu chị.
"Bảo bảo ngoan, đau, đau."
Tưởng Thiên theo trí nhớ, những lời .
Thẩm Tích Nhược ngây .