Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 19: Mùi hương của Thẩm Tích Nhược
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:40:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Tích Nhược chớp mắt như thể tin , tay chạm má.
cũng thật sự chạm , giữ cách một chút, sững sờ ở đó.
Tưởng Thiên cũng sửng sốt.
Nàng vì như , tựa như đang nũng với yêu.........
Trời Tưởng Thiên nàng thật sự chỉ xem Thẩm Tích Nhược là bạn, dù chỗ nào đó đúng lắm........
hiện tại, việc cấp bách là giải thích rõ với Thẩm Tích Nhược rằng thật sự ý .
Vừa bao dưỡng xong, kết quả lập tức chủ động hôn , thật sự thể nổi.
"Tích Nhược, em .......em ý , , chỉ là ngoài ý , haha, ngoài ý ."
Tưởng Thiên lấy mu bàn tay che mặt, vì gương mặt đỏ ửng nên cần mu bàn tay giúp nó hạ nhiệt.
Đồng thời nàng cũng dám biểu cảm lúc của Thẩm Tích Nhược.
Thẩm Tích Nhược thế , một lúc lâu vẫn trả lời, thời gian lâu đến mức Tưởng Thiên buông tay, trộm chị.
Đến khi nàng kìm nén , giọng Thẩm Tích Nhược vang lên: "Chuyện cũng lúc cố ý ?"
Tưởng Thiên hỏi cứng họng.
Nàng thật sự giải thích , chuyện ....... chuyện thật sự khẳng định là cố ý.
Nếu trong lòng nghĩ đến, thể theo bản năng như ?
Nàng gượng : "......Thật khi em đùa với bạn , cũng sẽ thường xuyên hôn một chút, xoa một chút."
Tưởng Thiên đang liều mạng dối, vì nàng là cong, nàng từng khác hôn mặt, nhưng đây là đầu tiên bản hôn mặt khác.
"Sao? Là bạn nào?" Thẩm Tích Nhược dịch nửa , nàng.
Đôi mắt ngăm đen tựa như ấp ủ gió lốc mang theo tình cảm mênh m.ô.n.g mãnh liệt.
Tưởng Thiên dám những tình cảm tên , chỉ cúi đầu, ngập ngừng : "Người bạn cũng ...... khi đó còn học, từng nọ......nhưng cũng quan trọng......"
Đột nhiên Thẩm Tích Nhược tắt máy, trong xe bỗng yên tĩnh .
Trực giác cho Tưởng Thiên tiếp theo sẽ xảy đại sự, nàng vội vàng theo bản năng thẳng lưng, thẳng.
Thẩm Tích Nhược trầm giọng hít thở, bên trong xe từ như ấp ủ một đợt gió lốc.
Tưởng Thiên lo lắng đề phòng sườn mặt cô, bất kỳ điều gì.
Thời khắc chờ tuyên án luôn là khoảnh khắc khó khăn nhất.
Trái tim Tưởng Thiên từ nãy đến giờ vẫn ngừng đập mạnh, bắt đầu xu hướng nhảy lên cổ họng, nàng dám động, tiếng tim đập dần chậm .
"Chị rõ ý em lắm. chị với em Thẩm Tích Nhược chị từng xem em là.......đối tượng bao dưỡng."
Tim Tưởng Thiên chợt thả lòng, nàng cảm giác lưng mồ hôi lạnh.
Lúc nãy, nàng thật sự sợ Thẩm Tích Nhược "chúng bạn".
Loại quan hệ chút vi diệu, dù tiến một bước lùi một bước đều vô cùng vi diệu.
Vì thế nàng liên tục gật đầu, : " đúng đúng, ý em là như . Em cảm thấy chúng là bạn, chị cần luôn tặng quà cho em đúng , giữa tình bạn cần tặng quà......."
Thẩm Tích Nhược ngắt lời nàng, khóe môi cong, trong mắt ý : " chị tặng quà cho em, vì em, mà là vì chị vui."
Tưởng Thiên sửng sốt: "Sao?"
Đáp án nàng thật sự nghĩ đến.
Ấn tượng của nàng về Thẩm Tích Nhược là nho nhã lễ độ, giống như bây giờ, đột nhiên trở nên bá đạo.
"Chị vui cái gì?" Tưởng Thiên vô cùng thắc mắc hỏi.
"Chị nhiều bạn, em là chị coi trọng, việc chị tặng quà cho bạn liên quan đến việc em thích . Chị đưa, em chỉ cần nhận là ."
Thẩm Tích Nhược xong, đó, đưa tay nắm tay Tưởng Thiên, nhẹ nhàng vuốt mu bàn tay nàng.
Tưởng Thiên cảm thấy lỗ chân lông của mu bàn tay đều đang run rẩy.
Đầu ngón tay của Thẩm Tích Nhược lướt qua mu bàn tay nàng, nàng mê mang ngước mắt, nữ nhẫn bỗng trở nên xa lạ .
Nữ nhân bá đạo cường thế, vô cùng quyền đến tận bây giờ vẫn luôn mang mặt nạ Tưởng Thiên. Cô một con mèo dịu ngoan, cô là mãnh thú. Cô vốn tính tạm thời buông tha cho Tưởng Thiên. cái hôn của nàng cô đổi chủ ý. Một Tưởng Thiên điềm mỹ ôn nhu như , cô nhất định !
Thẩm Tích Nhược ái sờ tay Tưởng Thiên, khóe môi cong lên, phong tình vạn chủng với Tưởng Thiên: "Đến nhà chị ngủ ."
Tưởng Thiên nụ của cô cho hoa mắt: "...........Sao? Không khách sạn ?"
Thẩm Tích Nhược : "Khách sạn nào thoải mái bằng nhà."
Vì thế khi Tưởng Thiên thể hiểu Thẩm Tích Nhược lái xe đưa đến Thẩm gia.
Nàng từng đến đây một , nó cũng ghi nhớ vân tay của nàng, vô cùng thông minh!
Nàng xung quanh, phát hiện trong nhà vẫn là bài trí nửa tháng , bật thốt hỏi: "Chị luôn ở đây ?"
Thẩm Tích Nhược thành thạo treo túi, áo khoác của Tưởng Thiên lên giá treo đồ, xoay : " ."
Tưởng Thiên hỏi: "Vậy bình thường chị ở ?"
Thẩm Tích Nhược: "Văn phòng trong công ty giường."
Tưởng Thiên đồng tình cô, thầm nghĩ đại lão cũng dễ dàng, sếp lớn càng dễ, mỗi ngày ngủ trong văn phòng, nhà thể về........
"Về nhà chỉ một cũng vui." Thẩm Tích Nhược .
Nội tâm Tưởng Thiên: Lời của chị, em thể tiếp.
Hai rửa mặt xong, Thẩm Tích Nhược cong môi, Tưởng Thiên: "Đêm nay còn ngủ phòng chính ?"
Trong lòng Tưởng Thiên chút động tâm, chút chờ mong khó hình dung, nhưng nghĩ đến tình cảnh trong xe tối nay, nàng thật sự dám nghĩ nhiều.
Nàng cảm giác tối nay Thẩm Tích Nhược đáng sợ.
Thẩm Tích Nhược thấy nàng trả lời, : "Em vẫn ngủ phòng ngủ chính , em ngủ thứ còn đổi, nhưng dì đến hút bụi ."
Tưởng Thiên rầu rĩ đáp: "Ừ."
Nàng xoay phòng ngủ chính, cảm thấy trong lòng vẫn kiên định.
Chờ đến khi phòng ngủ, nàng tắt đèn, nhẹ nhàng khép cửa , nàng cũng vì .
Khi trong chăn, trong đầu nàng ngàn vạn suy nghĩ, nghĩ đến biểu cảm cùng ngữ khí của Thẩm Tích Nhược.
Thẩm Tích Nhược khi nàng hôn, biểu cảm bỗng chút đáng sợ....
Có lẽ đây là bá tổng, tuy là nữ phụ nhưng vẫn là bá tổng.
Không bao lâu , Tưởng Thiên mang theo những suy nghĩ ngổn ngang chìm giấc ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-19-mui-huong-cua-tham-tich-nhuoc.html.]
Có lẽ vì tiêu hao nhiều tinh lực, sáng hôm , Tưởng Thiên ngủ đến 10 giờ mới duỗi eo lười tỉnh giấc.
Nghĩ đến phim đóng máy, hôm nay nàng cần , trong lòng lập tức vui vẻ, chỉ ngủ nướng chiếc giường mềm như bông thôi.
Chuyện đầu tiên khi tỉnh dậy cần chính là gì?
Chính là chơi điện thoại!
Tưởng Thiên cầm điện thoại lướt Weibo, thấy hình tuyên truyền đóng máy của đoàn phim.
Đăng ảnh hậu trường và ảnh ngoài lề. Bên ảnh ngoài lề, Tưởng Thiên ôm hoa bách hợp, tươi xán lạn.
Weibo của đoàn phim: "Nữ chính Tưởng Thiên nhận hoa và quà từ fans thần bí, vui vẻ, cũng cảm động."
Tưởng Thiên dùng Weibo của chuyển phát, suy nghĩ một chút, ghi: "Cảm ơn yêu thương, gặp ở Thân Mật Của Em là sự may mắn của ."
Nàng xong, cẩn thận kiểm tra chính tả, lúc mới đăng.
Weibo nàng đăng, lập tức vài bình luận, hài lòng các fans thảo luận một chút, nàng yên tâm chơi cái khác.
Không bao lâu , đại diện Lý Hồng, gửi một hình chụp cho nàng: "Em quen cô ?"
Ảnh chụp là nick của Tô Hương Tuyết chuyển phát Weibo Tưởng Thiên.
Tô Hương Tuyết V: "May mắn gặp qua Tưởng Thiên, Thiên Thiên là một mỹ. Mong chờ biểu hiện xuất sắc của em trong phim."
Tô Hương Tuyết là một đại hoa đán nổi danh trong giới giải trí, nhưng là trong mảng phim truyền hình, vẫn còn cách xa với mảng điện ảnh.
Nhìn như nàng đang khen Tưởng Thiên.
Tưởng Thiên cảm giác nên lời.
Nàng nhắn : "Mặc kệ cô , em cô ."
Lý Hồng nhắn về icon OK, cũng hỏi nhiều, chỉ gửi đến ba kịch bản: "Em chọn một cái ."
Tưởng Thiên ba kịch bản, bỗng một cái khiến nàng cảm thấy quen mắt.
Hình như là......một bộ phim kinh phí thấp, Tô Hương Tuyết nhờ phim mà nổi lên, trở thành chướng ngại lớn của nữ chính.
Sáng sớm gặp Tô Hương Tuyết, tâm trạng nàng lắm.....
Như hiện tại lúc thể cạnh tranh vị trí nữ chính với Tô Hương Tuyết.
Ai bảo Tô Hương Tuyết giả mù sa mưa chuyển phát Weibo của ? Ai mà , trong lòng Tô Hương Tuyết thầm mắng Tưởng Thiên bao nhiêu .
Chỉ bằng việc nam chính tự đưa hoa cho Tưởng Thiên, cũng đủ khiến Tô Hương Tuyết chua đến mười ngày, vị nữ phụ độc ác là dạng vô cùng ghen tị trong các tiểu thuyết.
Tưởng Thiên nhắn cho Lý Hồng: "Em chọn bộ Lang Hành Biển Cát."
Lý Hồng: "Điều kiện gian khổ, đến Tây Bắc đóng, em chịu ?"
Tưởng Thiên: "Chịu !"
Lý Hồng: "icon OK."
Người lợi hại luôn việc dứt khoát, lưu loát như !
Tưởng Thiên duỗi , tâm tình Tô Hương Tuyết phá hỏng cũng lên. Nàng , nàng tay cạnh tranh kịch bản nhất định sẽ lấy .
Nguyên nhân vì trong tiểu thuyết, đạo diễn phim ngỏ lời với Tưởng Thiên đầu tiên, khi nàng từ chối mới đến tìm phong cách tương tự là Tô Hương Tuyết.
Một khi như , còn chuyện nắm chắc ?
"Trời sáng ! Ôm mặt trời! Để bản tràn ngập ánh mặt trời!"
Tưởng Thiên tập một bài aerobics đơn giản trong phòng, nhỏ giọng cổ vũ bản .
Bỗng mở cửa phòng nàng.
Tưởng Thiên đang nhảy nhót giường sợ đến mức vững, trượt chân ngã xuống đất.
"A......đau quá đau quá!"
"Em ?"
Người ngoài cửa chạy đến, đưa tay s* s**ng xương Tưởng Thiên.
Tưởng Thiên cô sờ mất tự nhiên, vốn m.ô.n.g chỉ đau, cũng còn cảm thấy đau, chỉ còn thấy hổ.
Thẩm Tích Nhược sờ xong, lúc mới thở dài, kề tai nàng : "Chị đỡ em lên."
Không đợi Tưởng Thiên phản ứng, Thẩm Tích Nhược đưa tay vòng qua lưng và đầu gối của nàng, ôm nàng lên.
Tưởng Thiên bắt dán sát lòng Thẩm Tích Nhược, cảm nhận tiếng tim đập mãnh liệt của chị.
Đôi mắt Thẩm Tích Nhược đen như vực sâu, động tác cực kỳ ôn nhu.
Tiếng tim đập thình thịch từng chút từng chút an .
Tưởng Thiên , bỗng cảm giác an khó tả, giống như nước ấm chảy nàng.
Thẩm Tích Nhược ôm nàng đặt lên giường, thuận tay kéo chăn đắp cho nàng.
Tưởng Thiên cảm giác quanh mũi đều là mùi hương của Thẩm Tích Nhược, mùi lãnh hương như mùi gỗ dễ ngửi. Không cô dùng nước hoa hiệu nào, thật dễ ngửi. Về nên hỏi tên hiệu để cũng thử xem....
Đang suy nghĩ thì nàng giọng ôn nhu của Thẩm Tích Nhược hỏi: "Em thương ở ?"
Tưởng Thiên vẫn còn chìm trong suy nghĩ của , theo bản năng : "Mông......"
Nói xong lập tức giơ tay che miệng hoặc là che tai Thẩm Tích Nhược . dù thế nào thì lời thốt thể nuốt .....
Thẩm Tích Nhược thấy, trầm mặc thật lâu.
Tưởng Thiên cố gắng cứu vãn : "Không , em , chị cần xem......"
Thẩm Tích Nhược im lặng ở mép giường động như thấy lời nàng.
Mặt Tưởng Thiên dần hồng lên, lúc m.ô.n.g thật sự đang nóng vì đau nhưng nàng cảm thấy mặt còn nóng hơn.
Này là cái gì với cái gì ! Vì thương mà còn hổ như !
"Cởi ." Giọng thanh lãnh của Thẩm Tích Nhược truyền đến.
"Sao?" Tưởng Thiên cho rằng nhầm, hỏi .
"Chị , c** q**n , chị kiểm tra giúp em." Thẩm Tích Nhược chằm chằm m.ô.n.g nàng.
Mặt Tưởng Thiên đỏ ửng lên, nàng chậm rãi đưa tay cầm lưng quần, chậm chạp động.
Đến khi Thẩm Tích Nhược nhướng mày, tà ác : "Sao? Còn chị đến giúp ?"
Tưởng Thiên: "............" Thật giống ác bá cường đoạt dân nữ.
Sau đó thấy ác bá Thẩm Tích Nhược : "Vậy cũng , dù chỗ nào của em mà chị thấy."
Ngón tay mảnh khảnh của cô mềm mại, nhẹ nhàng duỗi đến.