Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 18: Quà tặng của Thẩm Tích Nhược

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:40:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Không chờ Tưởng Thiên gì, nhân viên công tác xung quanh sôi nổi bàn luận.

" mà..... quả nhiên đến."

"Lúc từng thấy, tường đông gì đó, bá đạo!"

" ở đoàn phim cũng thể hiện gì....."

"Hiện tại chuyện cũng nhiều, nữ minh tinh nào mà kim chủ.... cạnh tranh khốc liệt...."

Sắc mặt Tưởng Thiên lạnh xuống, tại chỗ mắng , ném bó hoa nhưng nàng hành động ngốc.

nếu nhận chứng minh giữa nàng và Thẩm Tích Chu là quan hệ đó ?

Nên bây giờ! Thẩm Tích Chu c.h.ế.t tiệt, thấy , đồ c.h.ế.t tiệt!

lúc , một giọng truyền tai Tưởng Thiên: "Cậu vì chúc mừng đoàn phim đóng máy mà tâm như , đồ đặt bên ."

Thẩm Tích Nhược lên, cong môi như .

Nhân viên tiệm hoa vốn vài câu vì Thẩm Tích Chu bảo trực tiếp đưa cho Tưởng Thiên.

khi Thẩm Tích Nhược, lập tức sợ đến run , đưa hoa và quà đến cho cô, xoay chạy như bay.

Thẩm Tích Nhược đặt hoa lên bàn, với : "Gần đây, và em vài chuyện, đưa hoa đến chúc mừng cho hạng mục của trực tiếp tên , thật sự chút ngạo kiều."

Tất cả nhân viên công tác đều im lặng, ai dám lên tiếng, chỉ đành mỉm .

Nếu Thẩm tổng thì chính là việc nhà của Thẩm gia, thật sự phủi sạch quan hệ với Tưởng Thiên.

Thẩm Tích Nhược , : "Giải trí Khuynh Thành chúng đối xử với các nhân viên trung tâm , nhưng nếu thích tiêu chí của chúng , thì thể rời ."

Lời là uy h**p rõ ràng, những nhân viên còn lắm miệng bàn luận, lập tức sợ hãi cúi đầu, vờ tồn tại, cũng dám lung tung.

Thấy yên lặng, Thẩm Tích Nhược đưa mắt hiệu với Chúc Ngư.

Chúc Ngư cầm ly, bắt đầu kính rượu để khuấy động bầu khí.

Thẩm Tích Nhược lên, gật đầu với Chúc Ngư: " vệ sinh chút."

thẳng, Tưởng Thiên, lướt qua nàng.

Tưởng Thiên trông mong dáng yểu điệu của cô rời khỏi phòng, đối phương ý gì.

Nàng nên theo hỏi ?

hiệu để theo.....

Hơn nữa lúc cũng chẳng giấu đầu lòi đuôi .....

Rối rắm mãi, Thẩm Tích Nhược cũng trở , tốc độ nhanh ch.óng, Tưởng Thiên đưa mắt hiệu với Thẩm Tích Nhược nhưng mắt nàng giật gân, Thẩm Tích Nhược vẫn về phía nàng, biểu hiện tựa như bạn bè bình thường.

Mọi lo lắng tiếp tục ăn.

Tưởng Thiên mê mang, ăn thật nhiều thịt, bụng của nàng cũng phồng lên.

Khi gần hết tiệc, phục vụ mở cửa, biểu cảm kinh ngạc cảm thán : "Lại đưa hoa đến cho cô Tưởng Thiên!"

Tưởng Thiên:..........Chị gái , vẻ mặt hóng hớt của chị quá rõ ràng !

Phía là một nam nhân trẻ tuổi mặc tây trang, tay ôm một bó hoa trắng thật lớn, bên còn túi quà của nhãn hiệu cao cấp của Châu Âu.

"Oa! Trong một đêm hai đến đưa hoa!"

"Tưởng Thiên thật lợi hại!"

Mọi cũng dám nghị luận điều gì, vỗ tay thôi.

Tưởng Thiên hoa, trầm tư.

Đây là hoa bách hợp ?

Nhìn bó bách hợp trong tay Tưởng Thiên, hoa hồng đỏ bên cạnh Thẩm Tích Nhược, đều cảm thấy hoa hồng đỏ diễm tục khó thể đập mắt.

"Mở xem quà bên trong là gì !"

"Hiệu từng thấy tạp chí, nữ hoàng Anh cũng dùng!"

"Nhìn cao cấp thật, hộp thôi cũng thấy ...."

Tưởng Thiên mở hộp quà , bên trong là một kim cài áo hình thú một sừng.

Ánh sáng lóa mắt, nàng ngạc nhiên ngẩng đầu Thẩm Tích Nhược.

Cách một đám đông, ánh mắt hai chạm , đều thấy cảm xúc trong mắt đối phương.

Của Tưởng Thiên là cảm ơn và vui vẻ, của Thẩm Tích Nhược là trân trọng và thương tiếc.

"Đây là kim cài áo phiên bản giới hạn ? Nghe nhà thiết kế cho yêu của , phát hành bản quốc tế, trong nước vốn mua ...."

"Vậy khẳng định nước ngoài mua mang về đây! Quà tặng như cũng thật tâm!"

"Cũng tặng quà chuẩn bao lâu, so với cái , món quà cũng thú vị."

" , nếu so sánh thì cái tâm ý hơn cái ."

Quà Thẩm Tích Chu đưa đến cũng Thẩm Tích Nhược hủy , chỉ là một bộ mỹ phẩm dưỡng da của nhãn hiệu cao cấp, tuy rằng đắt nhưng cũng khó mua.

Mọi bàn luận trộm Thẩm Tích Nhược, thấy cô gì, càng nghị luận vui vẻ hơn.

Con gái vốn thích những thứ , đến tận lúc tàn tiệc, các nàng vẫn còn bàn luận về chuyện kim cài áo, chẳng hạn như nữ tinh minh nào mua kim cài áo đến tham dự tiệc tối, những tin tức liên quan.

Tưởng Thiên thấy cũng ngượng ngùng, những thể so hạng tép riu như với các đại minh tinh?

"Thiên Thiên, cô đừng tin, về , cô nhất định cũng sẽ là đại minh tinh! Chờ khi cô phát đạt , nhất định đừng quên chúng !"

Tưởng Thiên hổ gật đầu.

Cơm nước xong, Tưởng Thiên cùng ngoài, trò chuyện vài câu với đạo diễn Chúc Ngư, đó thì tiễn .

Trịnh Dương cạnh Tưởng Thiên, nhỏ giọng hỏi: "Chúng cùng bắt xe về nha?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-18-qua-tang-cua-tham-tich-nhuoc.html.]

Tưởng Thiên : "Không , còn việc, về ."

Trịnh Dương thoáng thất vọng, gì, xoay bắt xe rời .

Chờ khi thấy bóng Trịnh Dương, Tưởng Thiên khách sạn, xuống bãi đỗ xe.

Thẩm Tích Nhược đang ở đó chờ nàng.

Vừa Tưởng Thiên nhắn tin cho Thẩm Tích Nhược, bảo chị chờ một chút, chuyện .

Lúc , Thẩm Tích Nhược mặc váy dài đỏ rượu, tựa chiếc Maserati màu trắng của , dáng yểu điệu, gương mặt minh diễm.

Đậm chất mỹ nhân.

Tưởng Thiên hít sâu một , ôm lấy bó bách hợp lớn , tay cầm quà, đến mặt Thẩm Tích Nhược, hổ .

Thẩm Tích Nhược mở cửa xe, cho hoa xe, với Tưởng Thiên: "Lên xe , chị đưa em về ký túc xá."

Tưởng Thiên từ chối, xe, ánh mắt phức tạp: "Em vài lời với chị."

Thẩm Tích Nhược đóng cửa xe, nổ máy: "Em ."

Xe chạy khỏi bãi đỗ xe, đèn đường sáng lập lòe chiếu lên gương mặt kiều diễm của Thẩm Tích Nhược.

Tưởng Thiên mặt cô, nên thế nào.

Một lúc lâu, nàng hít sâu một : "Hoa và quà là chị đưa ?"

Thẩm Tích Nhược gật đầu: " ."

Tưởng Thiên lấy đủ dũng khí hỏi: "Vậy....chị ý gì?"

Thẩm Tích Nhược cong môi, mắt vẫn : "Muốn em vui."

Tưởng Thiên yên lặng tay Thẩm Tích Nhược lái xe.

Đôi tay cong cong dài dài thật .

Nàng nhớ đến ở khách sạn từng thấy đôi tay .

Khi đó, đôi tay cũng quen thuộc như hiện tại mà là một đôi tay xa lạ.

Cũng từ khi nào, , đôi tay thành hình ảnh nàng thường xuyên thấy.

Luôn là ở cạnh , luôn thầm lặng chăm sóc , bảo vệ .

Tưởng Thiên mê mang, nàng cũng nên gì, đành im lặng vươn tay kéo tay Thẩm Tích Nhược.

Nàng kéo tay Thẩm Tích Nhược, quơ quơ: "Chị đối với em như , em áp lực, chị đưa kim cài áo cho em, em thể nhận ?"

Thẩm Tích Nhược kinh ngạc nàng, giảm tốc , ôn nhu hỏi: "Vì nhận? Không thích ?"

Tưởng Thiên cảm thấy lời khó nhưng hiện tại nàng , về thể sẽ thể .

Nàng mở to mắt, : "Em cảm thấy như giống bao dưỡng, em như !"

Xe đột nhiên dừng ven đường.

Tưởng Thiên sợ đến mức ôm lấy Thẩm Tích Nhược, như koala bám chị.

Nàng dám Thẩm Tích Nhược nhưng dựa thể, nàng thể cảm nhận uy thế đối phương tỏa .

Thẩm Tích Nhược nhất định vui.... Lời với Thẩm Tích Nhược đều nhất định sẽ gây tổn thương.

đây thật sự là những lời nàng .

Nàng thể tự an ủi rằng Thẩm Tích Nhược đưa lễ vật cho liên quan đến đêm .

Nàng cũng thể vì Thẩm Tích Nhược và Thẩm Tích Chu khác mà cho rằng thể thoải mái nhận quà của Thẩm Tích Nhược.

Nàng thể tiếp thu , tuy rằng ngày thường nàng thường trêu đùa, thậm chí nghĩ nếu xảy chuyện như đêm đó cũng .

trong lòng nàng loại giao dịch , chỉ cần là giao dịch nàng sẽ , nàng cảm thấy dùng thể để giao dịch.

Nàng cũng cho rằng, Thẩm Tích Nhược là như .

Cho nên, nàng rõ, Thẩm Tích Nhược hiểu ý .

"Thẩm tổng.........." Tưởng Thiên yếu ớt dậy, về chỗ của , Thẩm Tích Nhược.

"Gọi tên chị." Thẩm Tích Nhược trầm giọng , giọng trầm thấp khiến Tưởng Thiên kinh ngạc.

"Tích Nhược, chị đừng giận mà....." Tưởng Thiên rụt rè .

"Chị hiểu ý em, về chị sẽ chú ý." Thẩm Tích Nhược .

Tưởng Thiên cả chợt lạnh.

Nàng từng Thẩm Tích Nhược bằng giọng như , giọng lạnh băng đầy xa cách và đạm mạc.

Tựa như đang với hợp tác.

Đột nhiên, quan hệ của hai xa đến mức chỉ là bạn bè bình thường, thậm chí chỉ ở mức xã giao.

Thẩm Tích Nhược xe, hít sâu vài cái, mở máy: "Chị đưa em về ký túc xá."

Tưởng Thiên thoáng điện thoại, ngạc nhiên : "Trễ thế , ký túc xá đóng cửa ....."

Thẩm Tích Nhược dừng một chút, chân đạp lên chân ga, đạp xuống.

Sau một lúc lâu, cô : "Vậy chị giúp em đặt phòng khách sạn."

Tưởng Thiên ngây .

"Em trả tiền phòng."

Tưởng Thiên giọng lạnh băng của chị là cả run lên.

Thẩm Tích Nhược chuẩn lái xe.

Tưởng Thiên bỗng bắt lấy tay chị, đột nhiên nhướng , hôn lên má chị một cái: "Đừng giận mà, em thật sự ý đó."

Nụ hôn mềm mại, ẩm ướt dừng má tựa như cánh bướm nhẹ nhàng phất qua.

 

 

Loading...