Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 17: Bữa sáng của Thẩm Tích Nhược

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:40:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Ăn cơm thôi. Đã lâu cơm, chị còn lạ tay, em đừng để ý nha."

Hai tay Thẩm Tích Nhược bưng món đến, cẩm thận đặt bàn cơm.

Cô ngẩng đầu mỉm với Tưởng Thiên.

Giờ khắc cô như chị gái nhà bên, ánh nắng ấm áp xuyên qua màn cửa chiếu lên mặt cô khắc hoạt từng đường nét gương mặt.

Tưởng Thiên thấy ngẩn , đó mới phản ứng, phụ cô dọn cơm, : "Hiếm lắm mới bữa sáng cho em, em thể để ý !"

Thẩm Tích Nhược mỉm , xoay bưng canh đến.

Một mâm cơm mang theo phong cách Bắc Âu gồm món sandwich, trứng chiên, thịt xông khói cùng chà bông nướng.

Cắn một miếng, Tưởng Thiên nheo mắt, : "Oa, thật sự ngon quá!"

Nguyên liệu nấu ăn tươi mới nấu lên khác với bên ngoài bán, ăn vô cùng ngon.

Thẩm Tích Nhược dùng muỗng múc chén canh cho Tưởng Thiên: "Em thử cái xem."

Tưởng Thiên ăn vài miếng hết nửa sandwich, cầm lấy muỗng nhỏ ăn canh bò hầm.

Nước canh tràn ngập mùi cà chua hầm, thịt bò nạm ninh mềm, bên trong còn khoai tây, cà rốt cùng với hành tây, rau thơm. Múc một muỗng thịt bò cùng nước canh, vị bò ấm áp, thư thái tràn miệng, thể và dày đều chìm trong nước canh thơm vị bò.

Cả Tưởng Thiên ấm áp, uống từng ngụm canh đến hết nửa chén, lúc mới ngẩng đầu, giơ ngón cái với Thẩm Tích Nhược, vô cùng chân thành : "Uống siêu ngon, thật sự, em dối , thật sự ngon lắm, em ăn vô cùng thỏa mãn, siêu hạnh phúc luôn! Về nếu chị thấy công ty quá chán, thật sự thể đầu bếp, đến lúc đó mỗi ngày em đều sẽ đến ăn, bao nhiêu tiền cũng !"

Thẩm Tích Nhược thấy nàng ăn vui vẻ, bản cũng tươi . Cô khẽ đáp: "Em ăn gì thì với chị, chị cho em."

Tưởng Thiên thấy trong lòng ấm áp.

Khi ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt thâm trầm của Thẩm Tích Nhược, trong mắt chứa sự phức tạp.

Tưởng Thiên bất ngờ hỏi: "Thẩm tổng, vì chị là đối với em?"

Thẩm Tích Nhược hỏi sửng sốt.

Sau đó, dời mắt, về phía khăn trải bàn như trả lời.

Trên bàn cơm, khí dần trầm xuống.

"Chị từng một bạn, cô trong lòng chị, cô xem chị là bạn nhất, kể cho chị bí mật của cô nhưng chị một chuyện sai lầm, chịu đựng nhiều đau khổ, cuối cùng khi đạt thứ , cô còn là cô của ngày xưa..... Vì chuyện , chị vẫn luôn buồn."

Thẩm Tích Nhược đột nhiên lên tiếng, hơn nữa còn một đoạn thật dài.

Tưởng Thiên cầm muỗng sững sờ, ngạc nhiên cô. Không nàng đa nghi nhưng lời của Thẩm Tích Nhược khiến nàng nghĩ đến vài thứ.

Trong nguyên tác từng đề cập, nguyên chủ thật sự từng trong lòng đại tiểu thư của Thẩm gia Thẩm Tích Nhược, còn xem Thẩm Tích Nhược là bạn nhất.

theo lý, hiện tại Thẩm Tích Nhược vốn nên ký ức mới đúng chứ?!

Tưởng Thiển thử dò hỏi: "Người bạn mà chị ..... hiện tại cô ?"

Nàng sợ thấy Thẩm Tích Nhược : "Đang đối diện chị." Hay những câu đại loại như .

mà Thẩm Tích Nhược chỉ thoáng nàng, : "Cô mất , mất từ lâu."

Tưởng Thiên bỗng yên lòng, tự giễu đa tâm. Thẩm Tích Nhược rõ ràng là bạn thơ ấu, khẳng định là một nhân vật trong truyện, thể liên quan đến !

Làm nên tự luyến!

Tưởng Thiên nghiêm túc tự nhủ tủm tỉm với Thẩm Tích Nhược: "Vậy cô trời linh thiêng thấy chị của hiện tại hẳn vui."

Thẩm Tích Nhược Tưởng Thiên, , giọng càng nhẹ hơn như sợ đ.á.n.h thức điều gì đó: "Cô dạy chị đối với bạn bè, trợ giúp hết !"

Tưởng Thiên gật đầu.

Thẩm Tích Nhược nàng thật lâu, nhỏ giọng : "Em cũng là bạn của chị, là..... bạn chị quý trọng."

Tưởng Thiên chút thụ sủng nhược kinh, trái tim như nai con chạy loạn.

Chị thật sự...... .

Ăn sáng xong, Thẩm Tích Nhược lái xe đến ngoài đoàn phim Tưởng Thiên, hai tạm biệt .

Ngoài cửa đoàn phim, Trịnh Dương thấy nàng, lập tức chạy đến bắt tay nàng hỏi: "Sao hiện tại mới đến? Đạo diễn đang tìm giảng diễn đó!"

Tưởng Thiên hổ : "À, tối qua chút việc đành ngủ ở nhà khác nên mới đến trễ chút."

Trịnh Dương nàng, thở dài: "Cậu ngốc như đừng để lừa."

Tưởng Thiên: "Sao? Mình ngốc, biệt danh của là gì , là Tưởng thông minh!"

Trịnh Dương bật , kéo nàng : "Được cô Tưởng thông minh, mau việc thôi."

Tưởng Thiên nhanh ch.óng đến bồi tội cùng đạo diễn, chú ý đến ánh mắt khác thường của Trịnh Dương khi nàng.

Thời gian ở đoàn phim trôi qua nhanh, bao lâu đóng máy.

Trong tiệc đóng máy, tất cả của đoàn phim đều sẽ tề tựu, Thẩm Tích Nhược cũng đến.

Tưởng Thiên đến chậm, khi đến, chỉ còn dư một chỗ chính là đối diện Thẩm Tích Nhược.

Mọi trong đoàn phim vốn quan hệ của hai ..... Hơn nữa , Thẩm Tích Nhược còn cố ý dặn dò nàng, cần để lộ quan hệ của hai , đây cũng là vì cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-17-bua-sang-cua-tham-tich-nhuoc.html.]

Tưởng Thiên nghĩ , khi xuống mắt thẳng, chỉ dám lặng lẽ Thẩm Tích Nhược.

Đối phương quả nhiên nàng, cô đang nghiêm túc đạo diễn Chúc Ngư chuyện với như chú ý đến nàng.

Tưởng Thiên thở phào, , kính rượu xong, nàng thể bắt đầu ăn.

Cuối cùng cũng cần vì vai diễn mà ăn kiêng! Mỗi ngày ăn salad ức gà với trứng gà luộc khiến nàng ăn đến cả xanh xao, lúc đôi mắt nàng chằm chằm thịt kho tàu bàn.

Đạo diễn Chúc Ngư nâng ly, vài lời khách sáo, cường điệu khen ngợi tinh thần chuyên nghiệp của bộ diễn viên, càng càng xúc động khiến đều rưng rưng.

"..........Chúng bỏ nhiều tâm sức bộ phim , điều cần , cũng rõ như ban ngày. , ngoài những nhân viên chủ chốt, cảm thấy cần cảm ơn nhà đầu tư! Cũng chính là Thẩm tổng cạnh , nếu sự ủng hộ của Thẩm tổng, bao nhiêu đưa bấy nhiêu thì bộ phim của chúng sẽ thể như ! Mọi vỗ tay!"

Cả phòng vang lên tiếng vỗ tay, Tưởng Thiên cũng theo đó vỗ tay, quang minh chính đại Thẩm Tích Nhược.

Chúc Ngư cầm ly rượu, xa : "Nhân đây, xin hỏi Thẩm tổng một chút, cô thấy thế nào về tình cảm sâu đậm trong phim của chúng và vì ? Là vì chuyện đặc biệt ?"

Tưởng Thiên:! Có đạo diễn gì đó ?

Nàng cảm giác , Thẩm Tích Nhược thoáng .

Thẩm đại tiểu thư chị chị chị, chị gì! Chẳng lẽ công khai ! Dù cũng tự hỏi hẳn quyết định!

Tưởng Thiên khẩn trương thôi, thẳng lưng dám Thẩm Tích Nhược.

Trong phòng yên lặng, tất cả đều hóng hớt chủ đề ái , vẻ mặt chờ mong Thẩm Tích Nhược.

Thẩm Tích Nhược lãnh đạm : "Lúc từng xem qua nguyên tác, thấy thích, mới hy vọng bộ phim thật . Hiện tại lòng với thành quả của ."

Đạo diễn Chúc Ngư lập tức vỗ tay: "Hay!"

Nhân viên công tác cũng vỗ tay theo. Tưởng Thiên thở phào, vô cùng vui vẻ vỗ tay.

Lại thấy Thẩm Tích Nhược đưa tay bảo yên lặng, chờ yên lặng mới : "Đương nhiên, trong đoàn phim của chúng cũng một đặc biệt."

Tưởng Thiên: Aaaa c.h.ế.t!

Thẩm Tích Nhược lướt qua nàng, cong môi, ánh mắt đầy cảm xúc.

Tưởng Thiên cảm thấy cứ như tim sẽ chịu nổi, che n.g.ự.c hiệu với Thẩm Tích Nhược, bảo chị đừng .

Thẩm Tích Nhược khẽ nàng, hề phản ứng tựa như đang những khác, đó Chúc Ngư.

Chúc Ngư: "Thẩm tổng, cô gì?"

Thẩm Tích Nhược: "Người đặc biệt đó chính là cô."

Chúc Ngư: "............."

Tưởng Thiên: "........phù."

Nàng cẩn thận thở phào.

Thẩm Tích Nhược thong thả : "Hai chúng là bạn nhiều năm, tin năng lực của cô, trong phim tất cả những việc lớn nhỏ đều là cô chủ, cảm ơn cô, Chúc Ngư, ly kính cô."

Cô cầm ly rượu vang đỏ mỉm với Chúc Ngư.

Chúc Ngư cũng cảm động, uống xong, cảm ơn Thẩm Tích Nhược, tay vung lên : "Khai tiệc!"

Mọi bàn ồn ào, vui đùa, Tưởng Thiên lập tức đưa đũa đến mục tiêu thịt kho tàu của .

Miếng thịt kho thơm tho chỉ vài miếng, nàng xuống tay chậm, miếng thịt ngon nhất khác gắp.

Nàng tiếc hận đũa của đối phương, thấy đôi đũa gắp thịt kho tàu đưa dĩa của .

Quay đầu, Trịnh Dương bên cạnh thẹn thùng : "Mình thấy món thật lâu nên giúp gắp."

Tưởng Thiên tươi : "Cảm ơn, thì khách khí!"

Trịnh Dương gật đầu, : "Muốn uống canh gì, lấy giúp ."

Tưởng Thiên chỉ món canh khoai nấu đậu Hà Lan, Trịnh Dương lập tức lấy cho nàng.

Bình thường ở đoàn phim, Trịnh Dương cũng đối xử với Tưởng Thiên như , cho nên lúc Tưởng Thiên cảm thấy bất nhưng ngẩng đầu chạm ánh mắt của Thẩm Tích Nhược.

Ánh mắt sâu thẳm của chị đang Trịnh Dương và nàng.

Tưởng Thiên lập tức yếu thế, kéo tay áo Trịnh Dương, nhỏ giọng : "À..... tự lấy cho , để tự cho."

Trịnh Dương bỏ chén canh lấy xuống, ánh mắt ảm đạm rút tay: "Vậy lấy , chén lấy xong, ăn ."

Tưởng Thiên chút chột , nhận canh, mắt Thẩm Tích Nhược.

Thấy Thẩm Tích Nhược dời mắt, về phía khác như chú ý bên .

Sao thịt kho tàu còn ngon nữa..... Tưởng Thiên ăn thịt, thầm mắng.

Ăn trong chốc lát bỗng phục vụ mở cửa bước , cung kính với trong phòng: "Có tặng hoa đến, là đưa cho cô Tưởng Thiên."

Tưởng Thiên ngạc nhiên ngẩng đầu.

Nhân viên tiệm hoa phục vụ, ôm một bó hoa hồng đỏ, tay còn cầm hộp quà, ân cần với Tưởng Thiên: "Chào cô, cô Tưởng, đây là quá đóng máy của Thẩm Tích Chu đưa cô!"

Tưởng Thiên: Mẹ ơi! Hiện tại đ.á.n.h tên đó còn kịp !

 

 

Loading...