Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 15: Thú bông của Thẩm Tích Nhược

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:40:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Thẩm Bác đ.á.n.h giá Tưởng Thiên vài giây.

Phía là Thẩm phu nhân mặc váy đỏ rượu đang cùng khách mời, đầu với Thẩm Bác: "Chồng, đây xem, đây là con trai của Trương tổng...."

Thẩm Bác như gì gật đầu với Tưởng Thiên, tươi xin Thẩm Tích Nhược, đó đến bên Thẩm phu nhân.

Thẩm Tích Nhược nhíu mày, che giấu bất .

Tưởng Thiên, thấy vẻ mặt lo sợ thắc mắc của đối phương, dáng vẻ xảy chuyện gì. Thẩm Tích Nhược đến bên cạnh Tưởng Thiên, nhẹ giọng : "Chúng thôi."

Tưởng Thiên ngơ ngác hỏi: "Chị chủ trì tiệc tối ?"

Thẩm Tích Nhược : "Nếu chủ nhân bữa tiệc về , ngoài như chị......a, cần ở ."

Tưởng Thiên chị, trái tim bỗng trở nên mềm. Người lợi hại như , cũng mạnh mẽ như vẻ bề ngoài. Ngược , chị cũng lúc yếu đuối, cũng chuyện khổ sở, buồn bã.

Nghĩ ......

Tưởng Thiên kéo tay Thẩm Tích Nhược: "Chúng quần áo , em mang chị thư giãn!"

Thẩm Tích Nhược gật đầu, nhân lúc khác chú ý, cô cùng Tưởng Thiên lặng lẽ chuồn ngoài.

Hai trở về phòng của Thẩm Tích Nhược, quần áo, Tưởng Thiên mặc áo thun quần dài của , cảm thấy quần áo bao giờ thoải mái như lúc !

Thẩm Tích Nhược khoác áo lông bên ngoài, áo lông phác họa đường cong tuyệt mỹ cùng phụ trợ gương mặt xinh của cô, chỉ đó thôi cũng khiến khác khó dời mắt.

Hai xuống lầu, xe Thẩm Tích Nhược, tài xế của cô lái xe theo địa chỉ Tưởng Thiên đưa.

Đi xuống lầu, mắt là một trung tâm thương mại bình thường.

Thẩm Tích Nhược chút kinh ngạc: "Ở đây?"

Cô hầu như từng dạo trung tâm thương mại, quần áo đều định kỳ gửi đến nhà, ăn uống cũng chỉ nhà hàng cao cấp.

Tưởng Thiên hì hì kéo cô trong, : " ! Để chị chơi trò chơi của con gái bình thường cùng cảm nhận cuộc sống của bình thường!"

Kỳ thật lúc về đêm, trung tâm thương mại vẫn đông đúc như cũ, lúc cuối tuần, mặt mỗi đều tràn ngập niềm vui.

Không khí ấm áp, ánh đèn đầy màu lấp lánh, còn tiếng nhạc từ các cửa hàng ầm ĩ, cùng những máy gắp thú chuyển động chớp tắt.

Bầu khí khói bụi nhân gian là cảm giác mà luôn bận rộn công tác như Thẩm Tích Nhược ít khi cơ hội trải nghiệm.

Tưởng Thiên buồn biểu cảm của Thẩm Tích Nhược, chỉ cảm thấy cô gái thật đáng thương, rõ ràng chỉ mới 25, là độ tuổi ăn nhậu chơi bời, đem bản trói buộc thành những thương nhân thành công 40 tuổi.

Không uống sữa, ăn que nướng, chơi gắp thú, tuổi trẻ còn gì thú vị nữa!

Tưởng Thiên kéo Thẩm Nhược khu trò chơi điện t.ử, mua một trăm tệ, hào phóng vung tay : "Đi thôi! Hôm nay chúng đ.á.n.h hư đám máy móc thì về!"

Ban đầu, Thẩm Tích Nhược chỉ phía Tưởng Thiên chơi, Tưởng Thiên chơi giải thích cho cô, cô chơi.

Lúc Thẩm Tích Nhược thể hiện sự thông minh của , chỉ Tưởng Thiên chơi một , đó bản tự chơi còn giành điểm cực cao Tưởng Thiên phấn khích thôi, lớn tiếng cổ vũ.

Khu trò chơi điện t.ử ít khách hàng, phần lớn đều là các cặp đôi, ngoài còn học sinh.

Tưởng Thiên đang cùng Thẩm Tích Nhược chơi b.ắ.n s.ú.n.g, bỗng một sinh viên mặc áo sơmi đến, thẹn thùng với Tưởng Thiên: "Xin chào, thể cùng chơi ?"

Tưởng Thiên buông tay, còn lên tiếng, thấy Thẩm Tích Nhược lạnh giọng : "Đấu với , ai thắng thì đó chơi với em ."

Nam sinh , cạnh máy, tư thế chuẩn .

Tưởng Thiên kéo tay áo Thẩm Tích Nhược: "Hay là thôi , trò chị xem em chơi một , vẫn thử qua....."

Thẩm Tích Nhược nàng, ánh mắt sâu thẳm: "Không tin chị ?"

Tưởng Thiên: "Không ........."

Thẩm Tích Nhược mỉm : "Vậy thì chờ chiến thắng của chị ."

Tưởng Thiên:........

lời trẻ trâu?

Nam sinh hẳn là chung với bạn, lúc một nhóm thiếu nam thiếu nữ vây quanh ồn ào. Hai bắt đầu trò chơi, chọn hình thức đối chiến.

Thẩm Tích Nhược eo thon chân dài, tại chỗ kéo s.ú.n.g đồ chơi, khẩu s.ú.n.g gác lên vai tư thế vô cùng , quần chúng vây xem đều cô chỉ trỏ.

Tưởng Thiên trừng mắt những đó, ý bảo thành thật chút.

"Trò chơi bắt đầu!"

Máy game lệnh, nam sinh lập tức bắt đầu nỗ lực b.ắ.n.

"Oa! Cậu mau thắng , mỹ nữ đang đợi !"

"Haha em gái, em , bằng thì bỏ s.ú.n.g xuống nhận thua !"

"Em gái vốn chơi! Nhanh nhận thua !"

Ngay từ đầu Thẩm Tích Nhược đuổi kịp tiết tấu, xung quanh ồn ào huyên náo.

Tưởng Thiên bên cạnh chút lo lắng, bản mang tổng tài đây chơi, kết quả khiến tổng tài thua, chuyện chút khôi hài.

nhanh nàng phát hiện, bản lo lắng vô ích.

"Bằng bằng bằng......."

Thẩm Tích Nhược mỗi khi đến lượt, đối thủ màn hình đều cô, từng phát nhắm thẳng đầu b.ắ.n, mỗi đều điểm tối đa, màn hình ngừng hiện chữ "PERFECT" màu vàng.

Quần chúng ồn ào vây xem lập tức cứng họng, chằm chằm điểm ngừng tăng lên của cô, tất cả đều nên lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-15-thu-bong-cua-tham-tich-nhuoc.html.]

Tưởng Thiên đắc ý, lập tức múa may nắm tay, lớn tiếng kêu: "Cố lên cố lên cố lên! Tích Nhược giỏi nhất, Tích Nhược cố lên, Tích Nhược giỏi nhất, Tích Nhược mạnh nhất! Tích Nhược tất thắng!"

Rất nhanh, kết thúc một ván, Thẩm Tích Nhược chút trì hoãn chiến thắng, còn thắng hơn đối phương mấy vạn điểm.

Trên trán nam sinh đều mồ hôi, kết quả, bất đắc dĩ , mở WeChat, đưa điện thoại cho Thẩm Tích Nhược, : "Trình độ của chị , thêm bạn bè , về cùng chơi."

Quần chúng vây xem: "Oh........"

Thẩm Tích Nhược nhàn nhạt đáp: "Không cần."

Nói xong, kéo tay Tưởng Thiên đến máy khác.

Quần chúng bỗng bật , hình ảnh hai mỹ nữ bạn thật sự quá , đều chằm chằm.

Tưởng Thiên cẩn thận mặt , về phía Thẩm Tích Nhược, thấy mặt chị hồng, đôi mắt tỏa sáng, khóe miệng mang ý , dáng vẻ vui.

Tưởng Thiên thở hắt : "Chị giận ?"

Thẩm Tích Nhược khó hiểu hỏi: "Vì giận?"

Tưởng Thiên lè lưỡi : "Chị đường đường là đại tổng tài, ở nơi thi đấu với khác......."

Thẩm Tích Nhược : "Này là gì, chị cảm thấy vui. Hơn nữa, chị còn thu hoạch lớn nha."

Tưởng Thiên: "Thu hoạch gì?"

Thẩm Tích Nhược: "Chị thắng em."

Tưởng Thiên: "............."

Nàng cảm thấy chỗ nào đó đúng nhưng là chỗ nào.

Người gần đây chuyện chút kỳ lạ.

Hai chơi hết thẻ ở khu trò chơi, chạy ngoài, theo ý Tưởng Thiên, mua hai ly sữa lớn.

"Trà sữa đậu đỏ, full đường, nhiều đậu đỏ cùng pudding!"

Hai ly sữa ấm trong tay, hai ghế cao trong tiệm, mỉm đối phương.

Thẩm Tích Nhược uống sữa, nhíu mày : "Cái ngọt quá."

Tưởng Thiên , : "Em thích uống như , mỗi vui thì sẽ uống một ly lớn."

Thẩm Tích Nhược nhạy bén nàng: "Bây giờ em đang vui ?"

Tưởng Thiên : "Sao thể? Em vui c.h.ế.t! Tổng tài chơi trò chơi với em, còn gắp thú cho em!"

Nàng , Châu Âu Thẩm Tích Nhược gắp thú tuyệt đối là giỏi nhất, quả nhiên Thẩm Tích Nhược đơn thương độc mã gắp cho nàng vài con thú bông.

Vịt con, thỏ con, hổ con gì đó, nàng đều cho bao nilon.

Nhìn Thẩm Tích Nhược cau mày, cẩn thận hút sữa, Tưởng Thiên bỗng chút cảm khái.

Dưới ánh đèn vàng ấm , Thẩm Tích Nhược như tinh linh giữa mặt trời lặn, xinh mang theo chút cách.

Cũng dưỡng thành tính cách , lẽ, ngày thường chị nhất định ít khi thư giãn như .......

Hơn nữa ánh mắt chị ba , Tưởng Thiên thể đoán gia đình chị hẳn hạnh phúc.

Về Thẩm Tích Nhược, trong truyện đề cập nhiều, chỉ đây là một nữ phụ trợ công. hiện tại, Thẩm Tích Nhược là một sống sờ sờ mặt Tưởng Thiên, là một mỹ nhân chân thật, là bạn đầu tiên của Tưởng Thiên ở thế giới .

Nàng vẫn luôn hy vọng Thẩm Tích Nhược thể nhiều cơ hội thư giãn, vui vẻ.

Tưởng Thiên trầm tư một lúc, lấy một con thú bông trong túi .

Là một con thú màu trắng sừng, sừng là màu cầu vồng, là những ngôi nhỏ đủ màu sắc. Nó nhắm mắt , tư thế như thiếu nữ đang nguyện cầu.

Tưởng Thiên đưa thú một sừng cho Thẩm Tích Nhược, : "Cái tặng cho chị!"

Thẩm Tích Nhược ngẩng đầu bỗng gương mặt tươi xán lạn của Tưởng Thiên chiếm cứ cả tầm mắt, một cảm giác ấm áp truyền tim, còn ấm hơn cả ly sữa cô uống.

Cô cầm thú bông, nhẹ nhàng v**t v* nó, kinh ngạc : "Vì đưa chị cái ?"

Tưởng Thiên chống cằm, chớp mắt : "Thú một sừng đại diện cho may mắn, tặng cho chị, hy vọng mỗi ngày về của chị đều may mắn, những chuyện xung quanh chị đều biến mất!"

Nàng giơ tay, tư thế bơi lội xung quanh Thẩm Tích Nhược như đang xua những chuyện , đó : "Tựa như nè, tan biến! Tan biến! Tan biến!"

Thẩm Tích Nhược mỉm , ôm thú một sừng lòng, nghiêm túc gật đầu: "Ừ, chị sẽ quý trọng nó."

Nó là may mắn, là bảo bối mà Tưởng Thiên đưa.

Hai uống xong sữa, tiệm sữa đóng cửa, trung tâm thương mại bắt đầu phát thông báo sắp đóng cửa, nhắc nhở khách hàng rời .

Tưởng Thiên đồng hồ, kinh ngạc: "Trời ạ, 11 giờ rưỡi! Ký túc xá của em chuẩn đóng cửa !"

Thẩm Tích Nhược thôi, đến bãi đậu xe, mới kéo tay áo của Tưởng Thiên.

Tưởng Thiên đầu nôn nóng, thắc mắc cô.

Thẩm Tích Nhược : "Chị nhà gần đây, chỉ một chị ở."

Tưởng Thiên cảm giác bầu khí dần quỷ dị.

Đôi mắt Thẩm Tích Nhược đen bóng, kéo tay nàng, giống như thiếu nữ nhẹ lắc: "Đêm nay ở chỗ chị, ?"

Thấy Tưởng Thiên phát ngốc, Thẩm Tích Nhược bổ sung : "Chị sẽ chuyện ."

Tưởng Thiên: Mẹ nó, đây là đang dụ dỗ thiếu nữ ! Này ai mà chịu ! Aaaa c.h.ế.t mất!

"Được! Vì ! Đi , lập tức !"

 

 

Loading...