Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 13: Cái nắm tay của Thẩm Tích Nhược

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:40:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tưởng Thiên Tô Hương Tuyết, khi khổ, chỉ còn vẻ đạm mạc.

Kết cục của Tô Hương Tuyết cũng , cuối cùng nam chính phát hiện chỉ chấp niệm nàng, đó từ chối nàng, cùng nữ chính tổn thương lẫn , sự nghiệp của Tô Hương Tuyết tụt dốc phanh, cuối cùng rời khỏi giới giải trí, biến mất .

Hiện tại thoạt Tô Hương Tuyết thần khí nhưng Tưởng Thiên , nàng ly hôn lâu, hôm nay đến là tìm tình nhân cũ, cuộc sống của nàng đang chật vật đảo lộn, cũng ngăn nắp như những gì nàng thể hiện.

Tưởng Thiên nhàn nhạt học theo ngữ khí thường dùng của Thẩm Tích Nhược: " cần giải thích chuyện nhỏ với cô, dù cô cũng chỉ là một khách mời."

Nói xong, nàng dứt khoát xoay rời .

Giả ngầu xong chạy, thật quá k*ch th*ch!

Nếu Tô Hương Tuyết chất vấn nàng, đến đây, tổn thương ! Xem ai tổn thương ai hơn!

Tưởng Thiên cố gắng sắc mặt của Tô Hương Tuyết, tránh , thuận tay cầm ly rượu bên cạnh, đến ban công.

Ánh mắt đuổi theo bóng dáng của nàng, đều khe khẽ dò hỏi phận của nàng, dù đây cũng là phụ nữ duy nhất bước từ phòng chính của Thẩm gia.

Tô Hương Tuyết tại chỗ, ngón tay bóp c.h.ặ.t ly rượu, lực mạnh đến độ sắp nát ly. Nàng chằm chằm bóng dáng Tưởng Thiên, bên tai vang lên tiếng nghị luận:

"Nữ sinh là ai? Thật xinh , cô hình như mặc váy chỉ triển lãm một của hãng G!"

"Thật , váy chỉ một bộ thế giới! Trẻ tuổi như chẳng lẽ là phú nhị đại của hào môn nào đó ?"

"Hào môn của chúng nay thấy cô , nhưng cô thật sự ."

Một soái ca phú nhị đại quen với Tô Hương Tuyết đến, mỉm với nàng.

Tô Hương Tuyết soái ca theo đuổi , đều phục tùng váy nên cho rằng đối phương đến gần , tâm tình Tưởng Thiên phá hỏng cũng trở nên hơn chút.

Vị soái ca đến, trò chuyện vài câu với Tô Hương Tuyết, đột nhiên hỏi: "Mỹ nữ mặc váy trắng trò chuyện với em, em ? Có thể cho điện thoại của cô ?"

Tô Hương Tuyết suýt nữa phun rượu uống: "..........Anh coi trọng cô ?"

Soái ca ngượng ngùng : "Ừ, cô là nữ sinh nhất ở đây."

Tô Hương Tuyết giận đến ném ly rượu, kìm nén bản , miễn cưỡng với soái ca: "Đáng tiếc, tới chậm . Nữ sinh là đồ chơi mới của A Chu."

Soái ca cùng xung quanh lén đều kinh ngạc, đó như bừng tỉnh ngộ nghị luận:

"Cũng ....... Rất xứng đôi với A Chu, hơn nữa A Chu còn nghiêm túc như , dẫn cô đến yến hội , là giới thiệu với trong nhà ?"

" hôm nay A Chu đến? Cậu tới bảo hộ ?"

Tô Hương Tuyết hừ lạnh, mặc kệ nghị luận.

Hôm nay A Chu chậm chạp xuất hiện, nhất định là đến đang chuẩn tâm lý. Lúc , nhất định sẽ nắm c.h.ặ.t A Chu trong tay, khiến cho chia tay với Tưởng Thiên!

Tưởng Thiên ngoài ban công ăn điểm tâm kiểu Pháp, uống nước ngọt, xem khung cảnh ngoài cửa sổ, bỗng hắt xì một cái.

Ha.... Chắc đang nhắc .

Là Thẩm Tích Nhược ?

Sao Thẩm Tích Nhược còn xuống, một ở đây thật chán.

Tiệc tối khác với cốt truyện, nàng tiếp theo sẽ xảy chuyện gì, hoảng loạn. khiến nàng thả lỏng chính là hôm nay gặp Thẩm Tích Chu, cũng gặp những khác của Thẩm gia, thật , cần gặp những gia trưởng kinh khủng .

Tưởng Thiên chờ đợi ngáp một cái.

Bỗng giọng nữ phía truyền đến: "Thiên Thiên."

Nghe giọng , trong lòng Tưởng Thiên động, ngón tay tự chủ siết c.h.ặ.t. Nàng xoay thấy Thẩm Tích Nhược mặc váy đen, cạnh , mỉm với .

Thẩm Tích Nhược luôn nhàn nhạt, gương mặt tuyệt mỹ, khóe môi cong, khóe mắt chứa ý . Không tươi tỏa nắng nhưng .

"Chị bận xong ?" Tưởng Thiên tươi thật lớn cô.

Nàng vui vẻ khi thấy Thẩm Tích Nhược, dù đây cũng là mỹ nhân còn mặc lễ phục tôn vẻ của cô lên nữa.

"Ừ, em ăn cơm chiều ? Qua bên ăn cùng chị ." Thẩm Tích Nhược ôn hòa , vươn tay .

"Thật em ăn , nhưng ăn thêm nữa cũng !" Tưởng Thiên chút do dự nắm lấy tay cô.

Lòng bàn tay Thẩm Tích Nhược ấm áp tựa như con cô, ấm áp nhẹ nhàng, thể ấm lòng .

Đi qua ban công, phòng, ánh mắt đều hai . Trong nháy mắt, đều hóa đá!

"Này , thấy gì ? lầm ?"

"Đó là Thẩm Tích Nhược ? Không bao giờ tiếp xúc mật với bất kỳ ai ? Hiện tại nắm tay em gái ?"

"Trời ạ, quen mười năm, nay từng thấy cô dắt tay ai! Quá kinh , chụp kỷ niệm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-13-cai-nam-tay-cua-tham-tich-nhuoc.html.]

Không ít lấy điện thoại chụp trộm, dám trắng trợn chụp ảnh, nhưng vẫn lưu khoảnh khắc mang tính lịch sử .

Đó là ai? Là đại tiểu thư Thẩm gia, Thẩm Tích Nhược cao quý lãnh diễm 25 năm!

Thanh danh Thẩm Tích Nhược lan xa trong giới quý tộc, nổi tiếng nhất là cô vô cùng chán ghét tiếp xúc mật, cũng bắt tay với ai, vì mà Trương tổng nào đó của một hạng mục trăm triệu mất mặt thể nhân viên công ty.

Mà hiện tại?

Thẩm Tích Nhược đang nắm tay một !

Một cả tên cũng , bối cảnh trong giới, chỉ là một nữ sinh, thể nắm tay Thẩm Tích Nhược!

Thẩm Tích Nhược đổi tính ? Hay vì nữ sinh điểm đặc biệt nào đó? Nàng rốt cuộc là ai?

"Nghe đó là bạn gái mới của A Chu......"

" quan hệ của Thẩm Tích Chu cùng Thẩm Tích Nhược tệ, vì đối với bạn gái em ?"

"Mau hai ở bàn ăn ! Đây là thế nào? Trời ạ, Thẩm Tích Nhược tự cầm khay!"

"Aaa, Thẩm Tích Nhược mà tự đút dâu tây cho cô gái ! ghen tị quá!"

Thẩm Tích Nhược cầm khay đồ ăn nhỏ, chọn chút điểm tâm, đặt lên bàn, đưa đến mặt Tưởng Thiên.

Trùng hợp là Tưởng Thiên cũng cầm khay đồ ăn, đặt lên bàn.

Thấy Thẩm Tích Nhược đưa khay đồ ăn cho , Tưởng Thiên sửng sốt, , đưa khay thức ăn cho Thẩm Tích Nhược.

"A, trùng hợp em cũng lấy cho chị, qua ."

Thẩm Tích Nhược nhận khay, cúi đầu . Bên trong đều là món thích. Thẩm Tích Nhược kinh ngạc, hỏi: "Khi nào thì em nhớ kỹ món chị thích?"

Tưởng Thiên haha đáp: "Này gì khó, chúng ăn chung với vài , chị xem, chị cũng chọn món em thích ."

Thẩm Tích Nhược nhíu mày: "Này giống......"

Vì Tưởng Thiên thích nhiều món, mà món Thẩm Tích Nhược thích ăn ít. Mình thể chọn món Tưởng Thiên thích là chuyện bình thường. Tưởng Thiên thể món thích, quá trịnh trọng dụng tâm. Làm lòng Thẩm Tích Nhược chấn động cực mạnh. Từ nhỏ đến lớn, từng ai cẩn thận đối xử với cô như , cả ông nội thương cô nhất cũng từng. Ăn uống ngủ nghỉ chơi đùa đều trong nhà . Thẩm Tích Nhược cũng từng chú ý đến khẩu vị của , mà Tưởng Thiên chú ý đến. Đôi mắt của Thẩm Tích Nhược sâu thẳm chăm chú Tưởng Thiên hồi lâu.

Tưởng Thiên cho điểm tâm miệng, ăn như hamster, đó như đóa hoa: "Oa, món ăn ngon quá!"

Thẩm Tích Nhược khẽ gật đầu, buộc bản rời mắt, cầm một phần điểm tâm ăn. Thật sự ăn ngon, siêu cấp ngọt. Thấy Tưởng Thiên ăn vui vẻ, Thẩm Tích Nhược bỗng chút thỏa mãn. Cô dùng nĩa ghim một quả dâu tây bọc đường, đưa đến mặt Tưởng Thiên. "Nếm thử."

Tưởng Thiên mở miệng, ngoan ngoãn ăn dâu tây, tươi : "Ừ, ăn ngon lắm!"

Thẩm Tích Nhược vẫn Tưởng Thiên, bản hầu như ăn gì.

Chờ hai ăn xong, tiếng nhỏ cùng ánh mắt nóng rực của xung quanh mới dừng .

Thẩm Tích Nhược dẫn Tưởng Thiên xuống sô pha.

Một soái ca mặc tây trang giày da đến, là một nhị đại từng theo đuổi Thẩm Tích Nhược. Hắn vươn tay với Thẩm Tích Nhược: "Đã lâu gặp, Tích Nhược."

Thẩm Tích Nhược mặt , gật đầu : "Ừ."

Sau đó lãnh đạm mặt với Tưởng Thiên.

Tưởng Thiên thấy soái ca thất vọng rời , lúc ngơ ngác hỏi: "Sao chị bắt tay với ?"

Thẩm Tích Nhược nhàn nhạt đáp: "Chị bắt tay với khác."

Tưởng Thiên tay , nghĩ đến nắm tay Thẩm Tích Nhược qua đại sảnh, qua tầm mắt , ăn xong, Thẩm Tích Nhược nắm, xuống sô pha .

Nàng tay , nhất thời gì. Lẽ nào mà là tiên nữ? Sao chị nắm tay quen như ? Mọi trong sảnh đều chị bắt tay ai, nhưng thấy hai nắm tay? Đây là thế nào!

Mặt Tưởng Thiên đột nhiên đỏ lên, hiểu đều , nàng còn nghĩ rằng công lao là do váy tạo nên.

Thẩm Tích Nhược rốt cuộc che dấu bao nhiêu thứ? Những hành động của chị mặt bình thường nhưng trong mắt khác là bình thường ?

Ai! Được Thẩm Tích Nhược đối đãi đặc biệt như thật sự lạ. Những nghĩ đến cũng bình thường, dù với Thẩm Tích Nhược còn tiếp xúc mật hơn nữa....

Không nghĩ nữa, nghĩ đến tâm trạng sẽ phức tạp.

lúc , âm nhạc bỗng đổi, Thẩm Tích Nhược lên, vươn tay với Tưởng Thiên: "Chị lên đài chủ trì, em đài nha."

Tưởng Thiên vang lên cảnh báo, gì, nhưng thể từ chối, đành vươn tay nắm lấy tay Thẩm Tích Nhược, đến giữa sảnh.

Sân khấu lộng lẫy sáng ngời bao quanh bởi ánh đèn.

Thẩm Tích Nhược chậm rãi bước lên sân khấu, mỉm với Tưởng Thiên.

Ba...........

Ánh mắt tập trung Tưởng Thiên, ai cũng tiếp theo sẽ thế nào.

Chân Tưởng Thiên mềm nhũn suýt vững, vì vẻ lúc của Thẩm Tích Nhược mà ngây ngốc say mê, thể rời mắt.

 

 

Loading...