Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 12: Xương quai xanh của Thẩm Tích Nhược
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:40:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xe nhanh chạy đến cửa biệt thự sơn trang của Thẩm gia.
Người tham gia tiệc tối phú thì quý, thương nhân, còn ít minh tinh. Đây là trường hợp săn minh tinh, cũng là dịp để nhóm thương nghiệp dã tâm trao đổi tin tức, nhiều hơn là phỏng đoán kế hoạch tiếp theo của Thẩm gia.
Tưởng Thiên từ xa thấy, cửa là một bác quản gia tóc bạc, nghênh đón khách nhân.
Xa hoa thua gì những buổi lễ t.h.ả.m đỏ long trọng, ít minh tinh nữ mặc lễ phục xinh , cùng nam mặc tây trang phẳng phiu , tất cả đều là những gương mặt tinh xảo.
Tưởng Thiên thấy cảnh , tức khắc nuốt nước miếng, cảm giác "đây là , là ai".
Cũng may tài xế Thẩm gia đào tạo , vòng từ cửa qua, chiếc xe điệu thấp xuyên qua những chiếc xe xa hoa, tiến cửa biệt thự Thẩm gia, tiến quân thần tốc, trực tiếp đưa biệt thự.
"Cô Tưởng, cô thể xuống xe ."
Tưởng Thiên cảm ơn đó xuống xe, đầu , chỉ thấy hộp quà lớn một lấy , ôm nó dẫn đường cho Tưởng Thiên.
Hào môn quả nhiên khác, nhiều như , chút lãng phí ? Lát nữa cần tip họ ?
Tưởng Thiên ngoài mặt trấn định, nhưng trong lòng hoảng loạn, tình huống thật sự quá hoa lệ, tựa như phim nàng chút sợ.
Người dẫn đường, qua một hành lang thật dài, đến một cửa phòng hoa mỹ, nhẹ nhàng gõ cửa. "Đại tiểu thư, cô Tưởng đến ."
Tưởng Thiên rùng , nơi là phòng của Thẩm đại tiểu thư cũng chính là Thẩm Tích Nhược?
Người cung kính đem hộp , cung kính rời khỏi.
Tưởng Thiên nuốt nước miếng, cẩn thận bước , khi phát hiện phía rời , cửa đóng .
Nàng liếc mắt thấy Thẩm Tích Nhược.
Thẩm Tích Nhược sô pha, chỉ mặc một váy tơ lụa dài, giống như áo ngủ, phác họa đường cong xinh của chị.
Cổ thon dài, đường cong ưu nhã, xương quai xanh xinh , da thịt trắng nõn, phía là gương mặt thanh lãnh, như sơn gian minh nguyệt.
"Em đến ? Ngồi ." Thẩm Tích Nhược chỉ vị trí bên cạnh.
Tưởng Thiên kinh sợ bởi mỹ mạo của chị, ngơ ngác mở to miệng, mới xuống.
Thẩm Tích Nhược thấy nàng như , mỉm : "Nơi là phòng ngủ của chị, trang trí theo thẩm mỹ của ba chị, khác xa hoa."
Tưởng Thiên xung quanh, chỉ thấy một chiếc ghế sô pha thật lớn cùng hai tủ quần áo mở , thấy giường, nàng thắc mắc hỏi: "Kẻ tiền như bọn chị ngủ giường ?"
Thẩm Tích Nhược tiếng, lấy một điều khiển sô pha, ấn về phía tường.
Trên tường đột nhiên xuất hiện một cánh cửa, chậm rãi mở , bên trong cũng trang trí như chỉ là căn phòng lớn hơn. Trong phòng........ một cái giường thật lớn.
Tưởng Thiên thoáng qua mỹ nữ mặc váy ngủ tơ lụa, nuốt nước miếng.
Trong lòng chút ngo ngoe rục rịch cả nàng ngứa lên.
Lúc , nàng chỉ thể niệm chú: Đây là nữ phụ trợ công Thẩm Tích Nhược, thể ngủ, ngàn vạn thể ngủ!
Thẩm Tích Nhược giơ tay vuốt tóc, hỏi Tưởng Thiên: "Muốn xem một chút ? Chị đổi một cái giường nước."
Tưởng Thiên:!!!
Sao chị một câu liêm sỉ như ! Sao thể tùy tiện mời khác phòng ngủ của ! Chị nhớ rõ ngày đó xảy chuyện gì ? Chẳng lẽ chị còn lặp chuyện ngày đó? Vậy chị cũng......
Quá thích giúp đỡ !
"Sao? Tiệc tối sắp bắt đầu , kịp ......."
Thẩm Tích Nhược nàng, ánh mắt sâu thẳm như vực sâu, hấp dẫn tầm mắt của Tưởng Thiên.
" nếu chị ......thì cũng......"
Tưởng Thiên đôi mắt , năng lộn xộn, đang gì, chỉ cảm thấy giấu lời trong lòng.
Cảnh báo! Cảnh báo! Phòng tuyến trong lòng sắp thất thủ! Muốn luân hãm!
Thẩm Tích Nhược bỗng bật , với Tưởng Thiên: "Em đang nghĩ gì ?"
Tưởng Thiên ngơ ngác: "Sao?"
Thẩm Tích Nhược: "Mặt em đang đỏ, mà tai cũng ."
Tay trái của cô ôn nhu, mềm mại vuốt tai Tưởng Thiên.
Tưởng Thiên cảm thấy tai sắp vuốt rơi+, trong lòng lâm trạng thái điên cuồng, bên ngoài dám cử động.
Aaaa.........tay chị mềm quá aaa........ chị ánh đèn thật huhuhu...... đè chị xuống sô pha aaa..........ngay chỗ mà gì đó aaaa.......
Thẩm Tích Nhược vuốt tai Tưởng Thiên, nghĩ gì, ánh mắt chút d.a.o động.
Cô buông tay, : "Chị bên trong, em ở bên ngoài ."
Thẩm Tích Nhược xong, dậy, từ trong tủ quần áo lấy một váy đen, phòng ngủ.
Tưởng Thiên bóng dáng yểu điệu của cô, cửa phòng dần khép , chỉ cảm thấy như giấc mộng .
Vừa , khí đó, cảnh đó, ánh đèn đó......
Còn ánh mắt mê ly của Thẩm Tích Nhược như kích đ*ng t*nh cảm khó giải thích trong lòng, khác khó thể kháng cự, chỉ nghĩ sa cùng chị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-12-xuong-quai-xanh-cua-tham-tich-nhuoc.html.]
Tưởng Thiên tự giễu : "Có lẽ Thẩm Tích Nhược là bẩm sinh diễn kịch."
Đôi mắt nghiêm túc chăm chú như sẽ tạo nên cảm giác thâm tình.
Tưởng Thiên hít sâu vài , điều chỉnh tâm tình của , xoay lấy hộp lễ phục.
Nàng quần áo xong, trong gương, quả thực quá .
Không thể , gương mặt dáng của Tưởng Thiên , hổ là nữ chính, làn da mịn màng, dáng mảnh khảnh mặc bộ váy trắng mỹ lệ như nước cùng với đôi mắt sáng ngời thanh thuần thế nào cũng .
Chỉ một chữ: Tiên!
Tưởng Thiên trong lòng cảm khái.
Nàng gương thưởng thức , vẫn chú ý đến cửa phòng ngủ khi nào mở .
Chờ nàng xoay , thấy Thẩm Tích Nhược đến, đối diện nàng.
Hai che dấu kinh diễm trong mắt .
Thẩm Tích Nhược mặc váy đen phác họa dáng quyến rũ cùng khí tràng cường đại thần bí, vô cùng phù hợp với tướng mạo cao lãnh của cô.
"Váy của chị......thật ." Tưởng Thiên kinh hô.
"Em hơn." Thẩm Tích Nhược bước đến, tay lúc nào một vòng cổ.
"Đây là gì?" Tưởng Thiên chú ý đến vòng cổ tay cô, là một viên đá quý màu xanh biển, phối với kim cương vụn tinh lượng, vô cùng mắt.
Thẩm Tích Nhược đáp, lưng nàng, đôi tay bỗng ôm lấy cổ nàng.
Cả Tưởng Thiên tức khắc cứng , Thẩm Tích Nhược gì. Chị mang vòng cổ cho !
Chỉ nghĩ thôi nhưng Tưởng Thiên cảm thấy chỉ mặt mà cả cổ cũng đỏ.
Nàng ngửi thấy mùi hương thanh đạm của đối phương, là từ nước hoa mà tựa như mùi hương do chính cơ thể Thẩm Tích Nhược.
Nàng cảm nhận hô hấp nhỏ mềm ấm của Thẩm Tích Nhược ở cổ.
Khóe mắt thoáng qua Thẩm Tích Nhược cẩn thận đeo vòng cổ cho , ngón tay mảnh khảnh, điều chỉnh mặt trang sức cho ngay n.g.ự.c . Sau đó, nàng cảm giác , Thẩm Tích Nhược khép vòng cổ, dùng tay vuốt tóc nàng. Tay Thẩm Tích Nhược lạnh chạm bả vai cùng cổ khiến bả vai của nàng khẽ run, trong như dòng điện lướt qua.
"Được ." Thẩm Tích Nhược khẽ .
"Ân......" Tưởng Thiên ngoan ngoãn xoay , đáp.
"Em xuống , chị cho dẫn em xuống, chị còn chút việc gấp." Thẩm Tích Nhược xong, vươn tay giúp nàng kéo tóc mai tai.
"Được......" Tưởng Thiên cảm giác thẹn thùng chịu .
Này thật sự quá mức, dáng vẻ Thẩm Tích Nhược vuốt tóc quen thuộc tựa như nhiều , nhưng rõ ràng đây là đầu tiên........
Được , thứ hai. Tính cả lên giường .
Tưởng Thiên Thẩm Tích Nhược gọi đến dẫn , t.h.ả.m đỏ, trực tiếp từ cầu thang xoắn ốc phòng chính xuống lầu.
Tiệc tối bắt đầu, nhiều nổi danh giơ ly rượu sâm banh cùng trò chuyện.
"Này, đó là ai?"
"Không ai gặp qua....."
"Sao xuống từ phòng chính?"
Tưởng Thiên ánh của cho thoải mái nhưng nàng vẫn bình tĩnh, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c xuống, khí thế như học sinh tiểu học kéo cờ.
Nàng bước xuống, lập tức xuyên qua đám đang nhỏ giọng , đến bàn ăn.
Trên đường đến đây, nàng ăn cơm chiều, nàng sắp đói c.h.ế.t !
Nàng lấy một phần bánh sừng trâu, cố gắng giữ dáng vẻ thục nữ, ăn từng miếng nhỏ.
Lúc , bỗng một giọng truyền đến: "Chào cô, thể chuyện với cô một chút ?"
Tưởng Thiên nuốt bánh xuống, bày nụ khiêm tốn, xoay , thấy một mỹ nữ mặc lễ phục màu xanh trời, đang dùng ánh mắt bất thiện đ.á.n.h giá .
Mỹ nữ lớn lên khá giống ..... Tưởng Thiên kỹ nàng, : "Có thể, tên Tưởng Thiên, còn cô?"
Mỹ nữ mỉm , đáy mắt ý cao ngạo ngầm, : " tên Tô Hương Tuyết, là diễn viên."
Tưởng Thiên: "............Nghe danh lâu."
Hai bắt tay .
Câu tiếp theo Tô Hương Tuyết là: "Mấy hôm thấy cô hot search, hình như ghi là, cô quan hệ với nhị thiếu gia Thẩm gia?"
Tưởng Thiên ngây . Đây là câu hỏi gì ! Vì bạch nguyệt quang của nam chính trực tiếp như ? Không nên mở đầu vài câu ? Hơn nữa, nam chính đang ở đây? Nhanh ch.óng đưa bạch nguyệt quang của , !
Tưởng Thiên nghĩa chính từ nghiêm vung tay : " với một chút quan hệ cũng ."
Tô Hương Tuyết lạnh : "Vậy cô từ lầu xuống? Trên lầu là phòng ngủ của A Chu."
Tưởng Thiên cứng họng, khổ, giải thích thế nào.
Không lẽ : " ngủ với chị cho nên từ phòng chị xuống!"