Sau Khi Chết, Ta Trở Thành Nốt Ruồi Chu Sa Của Phản Diện - Chương 55: Năm trăm tuổi chính là độ tuổi để xông pha, ít nhất cũng phải tìm đủ mười tám đạo lữ chứ.
Cập nhật lúc: 2026-04-17 10:15:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tứ trưởng lão :
"Không nữa là đấy."
Tang Niệm vội vàng: "Nói , con ngay đây ạ!"
Cô hắng giọng, yếu ớt :
"Tứ trưởng lão, thể đừng cứ hễ thấy con là nhíu mày ạ?"
Tứ trưởng lão khựng .
Tang Niệm bộ bộ tịch :
"Mỗi thấy con là lông mày ông nhíu c.h.ặ.t , nhăn đến mức kẹp c.h.ế.t cả con ruồi luôn ."
Tứ trưởng lão theo thói quen nhíu mày:
"Ngươi--"
Tang Niệm: " đúng đúng, chính là cái kiểu ."
Dưới ánh mắt chằm chằm của cô, Tứ trưởng lão từ từ giãn chân mày , cố gắng bình tĩnh hỏi cô:
"Việc ngươi yêu cầu là chuyện ?"
Tang Niệm gật đầu, rụt rè :
"Nếu thì ông đừng đột nhiên nhảy bổ từ chỗ nào đó để mắng con nữa, thế thì càng tuyệt vời hơn."
Tứ trưởng lão hề nể tình mà mắng:
"Nếu ngươi sai chuyện, rảnh rỗi mà mắng ngươi chắc?"
Tang Niệm phục:
"Vậy khác cũng sai đấy thôi, ông mắng họ mà cứ nhè mỗi con mà mắng?"
Tứ trưởng lão tức đến mức chắp tay lưng tới lui hai vòng:
"Nói bậy bạ, đối với t.ử nào cũng công bằng như !"
Tang Niệm định phản bác, Bích Kha một tiếng xen :
"Thương cho roi cho vọt, Tứ trưởng lão là vì kỳ vọng nhiều ở con nên mới nghiêm khắc một chút thôi, đó cũng là chuyện bình thường."
Tang Niệm còn lâu mới tin.
Rõ ràng là ông thấy cô thuận mắt mà thôi.
"Được , trong ."
Bích Kha vỗ vỗ vai cô:
"Vài ngày nữa là khởi hành đến Ngọc Kinh . Dù với tu vi hiện tại của con thì bí cảnh, nhưng đến đó mở mang tầm mắt cũng , mau tranh thủ thời gian mà chuẩn ."
Tang Niệm lời, học cung, còn cố ý thèm chào tạm biệt Tứ trưởng lão.
Tứ trưởng lão run rẩy chỉ tay lưng cô, tức giận bảo:
"Cái hạng t.ử mới chút thiên phú kiêu ngạo như , vì kỳ vọng nhiều cơ chứ?"
Bích Kha ngoáy tai, kiên nhẫn đáp:
"Ông cũng bớt bớt ."
Tứ trưởng lão "hừ" một tiếng, nhặt chiếc ổ khóa rơi đất lên:
"Mấy cái trò khôn vặt dùng ba cái thứ bàng môn tả đạo."
Càng nghĩ ông càng thấy bực:
"Là kiếm tu mà lo học kiếm, suốt ngày chỉ nghiên cứu mấy thứ vô dụng , đúng là y hệt Tông chủ năm đó, thật là ngoan cố!"
Bích Kha: "Chậc, mà Tông chủ bây giờ cũng thành Tông chủ đấy thôi? Còn ông thì vẫn chỉ là một trưởng lão."
Sắc mặt Tứ trưởng lão cực kỳ khó coi:
"Năm đó tất cả đều đồng ý để kế vị chức Tông chủ."
"Trong ba bọn họ, ngoại trừ Kính Huyền , thì ngay cả cái khúc gỗ Ngôn Uyên cũng phù hợp hơn nhiều."
"Nếu nhờ con gái của lão Tông chủ dốc sức ủng hộ ..."
Bích Kha vội vàng ho khan một tiếng cắt ngang lời ông, quanh một lượt, chút men còn sót cũng dọa cho tỉnh hẳn:
"Mấy lời ông với thì thôi, đừng để tâm thấy, lúc đó bảo vệ nổi ông ."
"Hơn nữa, năm đó và Ngôn Uyên tỉ thí công bằng, ai thắng đó Tông chủ, chỉ dùng ba chiêu đ.á.n.h bại Ngôn Uyên ."
Cô tiếp:
Ếch Ngồi Đáy Nồi
"Thực lực của mạnh hơn Ngôn Uyên, tất cả các ông đều tận mắt chứng kiến mà."
Tứ trưởng lão nghĩ đến chuyện gì, sắc mặt tệ:
"Đây mới là điều mà đến tận bây giờ vẫn tài nào hiểu nổi."
Một thiên tư vốn hàng đỉnh cao, mà chỉ một đêm thực lực tăng vọt.
Thậm chí thể là thoát t.h.a.i hoán cốt.
Dễ dàng đ.á.n.h bại mà ngày thường vốn thể bì kịp.
Thử hỏi đời ai ?
Ngặt nỗi hề bất kỳ dấu vết nào của việc sử dụng cấm thuật.
Dù nghi ngờ cũng chẳng bằng chứng để mà nghi.
Tứ trưởng lão sầm mặt xuống: "Sớm muộn gì cũng ngày sẽ tra chân tướng."
Bích Kha suýt chút nữa thì quỳ xuống lạy ông:
"Coi như cầu xin ông, đừng nữa ? Ông c.h.ế.t chứ thì , mới năm trăm tuổi, vẫn đang ở tuổi thanh xuân phơi phới, còn tìm đủ mười tám đạo lữ nữa, ông cứ như thực sự sẽ liên lụy đến đấy."
Tứ trưởng lão liếc cô một cái, lộ vẻ thất vọng:
"Suốt ngày chỉ uống rượu, mặt rửa, đầu chải, còn tìm đạo lữ? là si mộng."
Bích Kha cảm thấy bỗng dưng trúng một nhát kiếm xuyên tim.
"Ông giỏi lắm." Cô bỏ .
Tứ trưởng lão gọi với theo:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chet-ta-tro-thanh-not-ruoi-chu-sa-cua-phan-dien/chuong-55-nam-tram-tuoi-chinh-la-do-tuoi-de-xong-pha-it-nhat-cung-phai-tim-du-muoi-tam-dao-lu-chu.html.]
"Đi đấy! Không định lên lớp nữa ?"
Cô thèm đầu , mỗi bước chân đều giậm xuống thật mạnh:
"Cái hạng rửa mặt, chải đầu như xứng đáng lớp."
Tứ trưởng lão một tiếng, lắc đầu.
"Bao nhiêu tuổi mà còn tính tình như trẻ con."
Cười xong, giữa chân mày ông thoáng hiện lên vài phần chua xót:
"Kính Huyền, lẽ cô nên rời ."
Ông về phía ngôi mai mờ ảo nơi chân trời, nhớ vẻ mặt kiên định của thiếu nữ năm đó khi rời , khỏi thở dài:
"Ngốc quá mà."
*
Ngày khởi hành đến Ngọc Kinh cuối cùng cũng tới.
Mây hồng rực rỡ, trời quang mây tạnh.
Năm sáu chiếc phi chu khổng lồ đang đậu cổng sơn môn Tiêu Dao Tông.
Ngoài những t.ử ở cảnh giới Kim Đan, những t.ử chân truyền dù tu vi đạt cũng thể theo đến Ngọc Kinh.
Mọi tự giác xếp hàng chờ lên phi chu, bầu khí ồn ào náo nhiệt cực kỳ.
Ở trong hàng, Tang Niệm cứ kiểm tra kiểm tra hành lý của , sợ thiếu món gì.
Sơ Dao một tay lôi cô và Tạ Trầm Chu ngoài, liếc mắt hiệu cho Thẩm Minh Triều, Thẩm Minh Triều vội vàng theo họ.
Nàng đưa ba lên chiếc phi chu nhỏ chuyên dụng của riêng .
Phi chu từ từ cất cánh, hòa trong biển sương mù.
"Đừng đếm nữa."
Sơ Dao :
"Cậu tưởng Ngọc Kinh cũng giống như cái vùng núi hẻo lánh chim buồn đậu của chúng chắc? Đó là nơi phồn hoa nhất lục địa Hồng Mông đấy, thiếu cái gì cũng thể mua ."
Tang Niệm "ồ" một tiếng, bắt đầu lôi túi tiền của đếm.
Thẩm Minh Triều tỏ vẻ nghĩa khí:
"Bản điện hạ thiếu gì ngoài linh thạch, nếu đủ tiền, cứ bảo một tiếng."
Mắt Tang Niệm sáng rực lên: "Vậy cần trả ?"
Thẩm Minh Triều mỉm giơ ba ngón tay :
"Lãi suất ba mươi phần trăm."
Tang Niệm cũng mỉm , giơ ngón tay giữa lên:
"Đi mà hỏi thăm tiên đế nhà !"
Tô Tuyết Âm nhỏ giọng :
"Sư , như là lịch sự , sư bảo giơ ngón giữa là đang nh.ụ.c m.ạ khác đấy."
Tang Niệm lập tức sửa đổi theo ý , chuyển sang giơ ngón út:
"Được , giờ thì nh.ụ.c m.ạ nữa nhé."
Tô Tuyết Âm thắc mắc: "Thế cái nghĩa là gì?"
Tang Niệm: "Là cách thể hiện sự thiện đó."
Tô Tuyết Âm gật đầu như hiểu điều gì đó cao siêu lắm, cũng giơ ngón út về phía Thẩm Minh Triều, nở một nụ đầy ái.
Thẩm Minh Triều: "..."
Mấy định khoang thuyền, Tang Niệm đột nhiên quanh một lượt:
"Đợi ! Tạ Trầm Chu ? Chúng bỏ quên ?"
Thẩm Minh Triều đáp: "Không quên , lúc nãy còn thấy ở tầng cùng đại sư điều khiển bánh lái mà."
Tang Niệm: "À, thì Tạ Trầm Chu đang lái thuyền."
Hử?
"Tạ Trầm Chu?"
"Lái phi chu á?!"
Cô và Sơ Dao , thấy rõ sự kinh hoàng trong mắt đối phương.
Tầng hai.
Lại một nữa chệch khỏi lộ trình, Văn Bất Ngữ khép nép chụm mũi chân, hai tay đan bụng, dám ho he một tiếng.
Hắn len lén liếc Tạ Trầm Chu bên cạnh.
Tấm bản đồ trong tay Tạ Trầm Chu bóp nát thành một cục nhăn nhúm.
Anh hít sâu mấy , nỗ lực kiềm chế giọng :
"Thôi , để cầm lái, ngươi xuống ."
Văn Bất Ngữ: (๑´0`๑) Vâng ạ.
"Đợi !!"
Tang Niệm lảo đảo xông lên tầng hai, gào lên khản cả giọng:
"Tạ Trầm Chu, đừng chạm -"
Tay của Tạ Trầm Chu đặt lên bánh lái.
Giây tiếp theo, phi chu chao đảo mạnh, phát một tiếng nổ lớn.
Sau đó, trong ánh mắt tuyệt vọng của Tang Niệm, chiếc thuyền kêu lên một tiếng "xì", bốc khói đen nghi ngút.
Rồi đ.â.m thẳng xuống .
Tạ Trầm Chu: "...?"
.