Sau Khi Chết, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Phản Diện - Chương 207: Phiên ngoại · Vết sẹo cũ · Hạ

Cập nhật lúc: 2026-04-19 00:04:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tông chủ Tiêu Dao Tông xuất quan.

Ngoại trừ Ngôn Uyên đang du ngoạn bên ngoài mặt, các t.ử còn đều đến thỉnh an.

Tống Lãm Phong vốn định bẩm báo với về chuyện giữa và Kính Huyền, nhưng Kính Huyền nhanh chân bước .

Nàng sư tôn giữ chuyện riêng, những khác lượt rời .

Không tại , trong lòng Tống Lãm Phong cảm thấy bồn chồn khó tả.

Hắn đóng cửa , dám xa, nín thở ở trong sân chờ Kính Huyền trở .

Không rõ trong phòng đến chuyện gì mà sát khí đột ngột lan toả khắp nơi.

Tống Lãm Phong kịp suy nghĩ nhiều, lập tức bay xông trong phòng.

Kính Huyền đang quỳ mặt đất, thanh linh kiếm của sư tôn đang đ.â.m thẳng về phía tim nàng.

Trong chớp mắt, một bàn tay đột ngột nắm lấy lưỡi kiếm, ngăn cản đà đ.â.m của thanh trường kiếm một cách đầy quyết liệt.

"Tí tách-"

Máu tươi rơi xuống.

Kính Huyền mở mắt: "... Sư ?"

Tống Lãm Phong thở hổn hển, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Hắn cung kính buông thanh trường kiếm , quỳ xuống bên cạnh nàng:

"Sư tôn, bất kể sư phạm lầm gì, t.ử đều nguyện chịu phạt , xin sư tôn khai ân!"

Nghe , lão giả cao khẽ ho khan vài tiếng, khàn giọng với Kính Huyền:

"Nếu ngươi cứ một mực theo ý , chỉ khiến bản ngươi yêu mất mạng mà thôi."

Sắc mặt Kính Huyền trắng bệch như tờ giấy.

"Hậu quả thế nào, ngươi hãy tự cân nhắc cho kỹ."

Lão giả phất tay áo, lưng bỏ .

Nàng hồi lâu vẫn bừng tỉnh khỏi cơn chấn động.

"Muội chứ?" Tống Lãm Phong thấp giọng hỏi nàng, "Sư tôn thương ?"

Nàng lắc đầu, nhớ điều gì đó bèn cẩn thận nâng bàn tay thương của lên.

Vết thương cực sâu, m.á.u thịt bầy nhầy trông đáng sợ.

"Ta ." Hắn định rút tay .

Trong mắt Kính Huyền trào những giọt nước mắt nóng hổi, nàng lẩm bẩm:

"Xin ."

Tống Lãm Phong hỏi: "Rốt cuộc xảy chuyện gì?"

Kính Huyền lau nước mắt, thi triển pháp thuật chữa thương cho y: "Ta sắp rời khỏi Tiêu Dao Tông ."

Tống Lãm Phong ngẩn : "Vì sư tôn ?"

Nàng lắc đầu, y mà rơi lệ, ánh mắt đong đầy nỗi bi thương:

"Vì yêu một ."

Tống Lãm Phong im lặng vài giây :

"Nàng cứ xuống núi đợi , xử lý xong công việc tay sẽ tới tìm nàng."

Y nắm lấy vai nàng, ánh mắt kiên định:

"Ta sẽ cùng nàng."

Kính Huyền hiểu ý y, cúi đầu lau nước mắt:

"Chuyến , sẽ còn là đại sư của Tiêu Dao Tông nữa."

Tống Lãm Phong khẽ mỉm :

"Ừm, từ nay về , chỉ là đạo lữ của nàng thôi."

Kính Huyền nghẹn ngào một tiếng, ôm c.h.ặ.t lấy y:

"Ta đợi ở Lạc Tiên Thành."

"Được."

Thế nhưng, nàng chẳng thể đợi nữa.

Dưới ánh hoàng hôn, Tống Lãm Phong dõi mắt bóng dáng nàng biến mất nơi chân trời.

Đó chính là cuối cùng họ gặp trong đời .

Những chuyện xảy đó giống như một cơn ác mộng.

Kính Huyền mất tích.

Mệnh đăng tắt ngóm.

Nàng c.h.ế.t.

Tống Lãm Phong điên cuồng tìm kiếm hung thủ, nhưng thấy.

cách nào cũng tìm .

Thế , y tự nhủ, lẽ nàng c.h.ế.t.

Đây chỉ là chướng nhãn pháp nàng dùng để thoát mà thôi.

Y tin chắc là , thế là ở Lạc Tiên Thành, kiên định tin rằng một ngày nào đó nàng sẽ về gặp y.

Ngôn Uyên ngày một sa sút và âm trầm, ngay cả Vu Nguyệt cũng thu , còn ồn ào náo loạn như .

Mọi thứ đều đổi.

Tống Lãm Phong nghĩ thầm.

Sau đó, sư tôn qua đời, vị trí tông chủ vẫn còn để trống.

Y và tiểu sư do chính tay nuôi nấng trưởng thành trở thành đối thủ cạnh tranh.

Đêm ngày tuyển chọn, Vu Nguyệt đến tìm y:

"Huynh rời khỏi Tiêu Dao Tông, cần tông chủ."

Tống Lãm Phong đương nhiên từ chối: "Ngôn sư cũng thể ."

Sắc mặt Vu Nguyệt tái nhợt: "Không ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chet-ta-tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-phan-dien/chuong-207-phien-ngoai-vet-seo-cu-ha.html.]

Tống Lãm Phong hỏi: "Tại ?"

Vu Nguyệt im lặng hồi lâu :

"Nếu đồng ý với , sẽ cho tung tích của Kính Huyền."

Nàng quả nhiên c.h.ế.t.

Y tràn đầy vui mừng, lập tức gật đầu.

"Còn một chuyện nữa." Vu Nguyệt khẽ vuốt bụng , chậm rãi : "Đứa trẻ cần một cha."

"..."

Tống Lãm Phong hỏi: "Của ai?"

Vu Nguyệt một tiếng, quệt mặt, giọng điệu đầy giễu cợt:

"Của ai quan trọng, dù đó cũng sẽ thừa nhận."

-- Đứa trẻ nhờ Mê Tình Đan, định sẵn sẽ cha ruột yêu thích.

Tiểu sư loại như . Tống Lãm Phong cảm thấy lòng nặng trĩu, y xoa xoa thái dương, hỏi thêm về cha ruột đứa trẻ nữa, chỉ thở dài một tiếng:

"Hồ đồ."

"Đại sư , cầu xin giúp ." Giọng nàng nhỏ dần: "Cứ coi như nể tình cha nhặt về nuôi nấng... Muội hứa sẽ chuyện ngu ngốc nữa."

Bên ngoài gió nổi lên, cửa sổ kêu cọt kẹt.

Tống Lãm Phong vịn bàn xuống, khàn giọng :

"Thành ."

Để đề phòng vạn nhất, Vu Nguyệt truyền hết tu vi cho y.

Nhờ , y dễ dàng đ.á.n.h bại Ngôn Uyên, trở thành tông chủ mới của Tiêu Dao Tông, phong quang cưới con gái của cố sư tôn.

Thế nhưng Vu Nguyệt mãi vẫn thực hiện lời hứa, cứ lữa mãi thôi.

Mãi đến ngày sinh nở, nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y y, với y rằng:

"Xin ."

Khi những lời , mặt nàng đầm đìa nước mắt, dường như sức cùng lực kiệt.

Tống Lãm Phong gượng , ôn tồn an ủi:

"Muội gì với cả."

Thần trí nàng mơ hồ, vô thức lẩm bẩm:

"Muội với , cha của đứa trẻ là một kẻ ác, g.i.ế.c Kính Huyền."

"..."

Thiên địa vang lên một tiếng sấm rền.

Người phụ nữ giường từ từ khép mắt .

Tống Lãm Phong sững sờ, một lúc lâu liền nôn một ngụm m.á.u tươi.

Trong nôi, đứa trẻ chào đời bỗng òa lên lớn.

Giống như khoảnh khắc bong bóng tan vỡ, cơn đau nhức nhối bủa vây lấy y.

Cảm giác đau đớn đến quá muộn, y vốn tê liệt từ lâu, đưa tay lau vết m.á.u nơi khóe môi, lảo đảo tới nôi, trong lòng chỉ còn một ý niệm duy nhất.

G.i.ế.c nó .

Y ôm đứa trẻ lên với l.ồ.ng n.g.ự.c tràn đầy hận thù.

Chỉ cần dùng lực một chút, y thể tước đoạt mạng sống của nó.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Thế nhưng bàn tay đặt cổ đứa bé hồi lâu vẫn hề động đậy.

Thấy bế, đứa trẻ còn nháo nữa, đôi mắt đen láy chớp chớp tò mò y.

Chợt, nó nở một nụ ngây ngô với y.

Đầu ngón tay Tống Lãm Phong chợt run rẩy.

Đứa trẻ đó rốt cuộc vẫn sống sót.

Y giao nó cho khác chăm sóc, cố ý giữ cách, vẫn âm thầm điều tra cái c.h.ế.t của Kính Huyền.

Đứa trẻ cứ thích lượn lờ mặt y, dùng đủ cách để thu hút sự chú ý của y.

Y chỉ lạnh lùng , mảy may đáp .

Đây là con của kẻ g.i.ế.c y yêu.

Để nó sống là cực hạn , y thể một cha thực thụ để yêu thương nó.

Thời gian trôi mau như bóng câu qua cửa, mấy năm , y cũng thu nhận đồ .

Tính tình đồ giống y năm đó.

Đứa trẻ bám lấy y nữa, mà chuyển sang bám lấy tiểu đồ mới.

Đôi khi bọn họ, y cũng kìm mà thẫn thờ.

Năm tháng mà giống đến thế.

Họ của năm đó và bọn trẻ bây giờ, mà giống đến .

Chỉ tiếc là, bọn trẻ chung quy cũng chẳng là họ.

Ánh hoàng hôn se lạnh, Tống Lãm Phong cụp mắt lòng bàn tay trái.

Một vết sẹo cũ dữ tợn chắn ngang lòng bàn tay.

Đường chỉ tay vốn dĩ nay chia đôi, giống như vận mệnh .

Y từ từ nắm c.h.ặ.t ngón tay, siết lấy vết sẹo , trong phút chốc nhớ về năm xưa.

Đêm giao thừa, pháo hoa rợp trời.

Thiếu nữ ngước y, đôi mắt sáng tựa tinh tú.

"Ta thích Ngôn Uyên, thích ."

Thế nhưng, đó là chuyện của lâu, lâu về .

......

Huyền âm nan mịch.

 

Loading...