Sau Khi Chết, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Phản Diện - Chương 171: Ngươi tin nàng là vị đại tiểu thư đã chết ba trăm năm của chúng ta, hay tin ta là minh chủ Tiên minh?

Cập nhật lúc: 2026-04-18 15:44:37
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"..."

Tang Niệm gì, nàng dùng băng gạc quấn kỹ vết thương , ôm lấy đầu , từng chút một vuốt ve làn tóc lạnh lẽo của .

Tạ Trầm Chu tựa lòng nàng, hàng mi rủ xuống, che giấu sự quyến luyến thể xóa nhòa trong mắt.

Hồi lâu , nàng hỏi:

"Ai lấy sự trường sinh của ?"

"Ta ."

"Còn thể tìm ?"

"Có lẽ là nữa ."

"..."

Tang Niệm rơi im lặng.

Tạ Trầm Chu khẽ thì thầm:

"Có lẽ tất cả định sẵn, đây chỉ là cái giá mà buộc trả để thể gặp nàng nữa mà thôi."

Dứt lời, mở mắt , nắm lấy đầu ngón tay nàng mỉm :

" mà, nàng thể trông thấy dáng vẻ khi tóc trắng xóa . Nghĩ thì, trường sinh dường như cũng ."

Thế nhưng Tang Niệm chẳng thể nổi.

Nàng hiện giờ là yêu, còn là một thụ yêu tuổi thọ dài lâu nhất.

Nàng dĩ nhiên thể thấy bạc đầu.

Thế nhưng, họ chẳng thể cùng bạc đầu.

Nỗi đau buồn ập đến, nàng thẫn thờ ngọn nến đang nhảy nhót bàn.

Vận may của nàng thật tệ, lúc nào cũng , ngay khi nàng ngỡ rằng những ngày tháng còn rốt cuộc cũng thể bình yên mà sống, thì một gáo nước lạnh bỗng tạt thẳng mặt.

với nàng rằng, đây chính là mệnh trời.

Mệnh định rằng họ thể yêu , nhưng chẳng thể trọn đời bên .

"..."

"Ta tin thiên mệnh."

Tang Niệm nhấn mạnh giọng điệu, từng chữ đều kiên định:

"Chúng nhất định sẽ tìm cách thôi. Tạ Trầm Chu, sẽ sống thật lâu, thật lâu, lâu như ."

Phải một lúc lâu , lâu đến mức nàng cứ ngỡ Tạ Trầm Chu sẽ trả lời, thì mới khẽ gật đầu :

"Được."

Nghĩ thật nực , một lòng cầu c.h.ế.t nhưng chẳng thể c.h.ế.t .

Giờ đây thật sự sắp c.h.ế.t , khao khát sống hơn bất cứ ai đời .

Quả nhiên là tham lam.

......

Ngày hôm .

Cho dù trải qua ba trăm năm chiến loạn, thành Thanh Châu vẫn y như thuở ban đầu.

--Khi hai giới giao chiến, đôi bên đều ngầm hiểu mà tránh né nơi .

Nhìn thấy những kiến trúc quen thuộc, Tang Niệm chút căng thẳng:

"Chàng xem, ca ca còn thể nhận ?"

Tạ Trầm Chu đặt lễ vật tay xuống, tiến lên gõ cửa:

"Sẽ nhận thôi."

Dứt lời, đại môn của phủ Thành chủ chậm rãi mở .

Mấy tên gia đinh thò đầu , đ.á.n.h giá hai một lượt hỏi:

"Có chuyện gì?"

Tạ Trầm Chu đáp: "Chúng đến cầu kiến Thành chủ."

"Có bái ?" Gia đinh hỏi.

Tạ Trầm Chu: "Không ."

Gia đinh định đóng cửa: "Vậy ngươi cầm bái ."

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Tang Niệm chen ngang qua Tạ Trầm Chu, khách khí :

"Thật là Tang Uẩn Linh, của Thành chủ, phiền ngươi thông truyền một tiếng."

Vẻ mặt của tên gia đinh thật khó diễn tả bằng lời, với đồng bọn bên cạnh:

"Ngươi tin cô là đại tiểu thư c.h.ế.t ba trăm năm của chúng , là tin là Minh chủ Tiên minh?"

Tên đồng bọn c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt đáp:

"Tiểu nhân bái kiến Minh chủ Tiên minh! Minh chủ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"

Tang Niệm: "......"

Tạ Trầm Chu: "......"

"Rầm--!"

Đại môn phủ Thành chủ đóng sập .

Tang Niệm ôm lấy cái mũi suýt chút nữa va trúng, vuốt ve những lọn tóc mai gió thổi loạn, u sầu ngước trời:

"Ba trăm năm trôi qua , ở phủ Thành chủ vẫn cứ... khó đỡ như ."

Xem phong thủy nơi quả thực nuôi dưỡng tính cách con .

Tạ Trầm Chu : "Để biến một tờ bái ."

"Không cần ." Tang Niệm dẫn tới chân tường, xắn tay áo lên, "Trực tiếp trèo tường ."

Nói xong, cô đạp chân lên mặt tường, chỉ vài cái chễm chệ đầu tường, vẫy tay với :

"Lên đây, kéo ."

Tạ Trầm Chu định thôi, cuối cùng vẫn gì, nắm lấy tay cô, học theo dáng vẻ của cô mà leo lên đầu tường.

Bên tường trồng một cây hạnh, mấy nhành hoa hạnh đang nở rộ vươn qua đầu tường, chỉ cần đưa tay thể chạm tới.

Gió thổi qua, cành hoa run rẩy rung rinh, rũ xuống những cánh hoa như mưa.

Tang Niệm giơ tay hứng lấy, rắc lên đầu Tạ Trầm Chu, trêu chọc :

"Nhìn xem, vị lang quân nhà ai đây? Sao sinh khôi ngô tuấn tú thế ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chet-ta-tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-phan-dien/chuong-171-nguoi-tin-nang-la-vi-dai-tieu-thu-da-chet-ba-tram-nam-cua-chung-ta-hay-tin-ta-la-minh-chu-tien-minh.html.]

Tạ Trầm Chu nhếch môi :

"Ấu trĩ."

Anh b.úng tay một cái, những cánh hoa hạnh vốn dĩ đang rơi lả tả xuống đất bỗng nhiên bay ngược trở , cuốn theo làn gió đậu đỉnh đầu Tang Niệm.

Cánh hoa tung bay rớt xuống, tráng lệ như tuyết rơi.

Cô ngước mặt lên , đôi mắt sáng lấp lánh, tràn đầy niềm vui.

"Chàng cũng thật ấu trĩ." Cô quên bình luận một câu.

"Cái tính." Anh .

Tang Niệm cố ý bĩu môi, đợi trận mưa hoa kết thúc thì thu dọn dậy, nhảy xuống khỏi tường.

Tạ Trầm Chu nhảy xuống cô một bước, đưa tay .

Tang Niệm mỉm , từ đầu tường nhẹ nhàng nhảy xuống.

Y hệt như đêm trăng se lạnh năm , cô ngã vòng tay .

Anh vững vàng ôm lấy cô, lùi bước nào.

Tang Niệm quàng tay qua cổ , nghiêm túc :

"Lang quân thật là hảo thủ."

Tạ Trầm Chu đặt cô xuống, cũng nghiêm túc kém:

"Biết là ."

Tang Niệm định lên tiếng thì bên cạnh u ám :

"Hai vị quả nhiên là hảo thủ."

Tang Niệm đáp: "Biết là-"

Nói nửa câu, cô cảm thấy gì đó đúng, liền đầu .

Mấy tên gia đinh mở cửa lúc nãy đang dẫn theo một đội cách đó xa, như hai .

Tang Niệm: "......"

Tên gia đinh nọ tung tung cây gậy gỗ trong tay:

"Hai vị bằng hữu, hoa của phủ Thành chủ chúng vui ?"

Tang Niệm: "...... Ta thể giải thích."

Tên gia đinh gằn một tiếng:

"Giải thích thì thôi, nhưng tiên hỏi xem mấy món đồ trong tay chúng ."

Nói xong, vung tay hô lớn, đám lập tức xông tới.

Tang Niệm kéo Tạ Trầm Chu bỏ chạy:

"Biết thế trèo tường, trực tiếp bay cho xong."

Tạ Trầm Chu lẳng lặng :

"Vừa , thật thể đưa nàng thuấn di trong luôn."

Tang Niệm trừng mắt : "Vậy ?"

Tạ Trầm Chu đáp:

"Ta tưởng nàng thích trèo tường."

Tang Niệm: "Được , đúng là thích trèo tường thật."

Tạ Trầm Chu: "."

Hai chạy đến hậu viện, đội ngũ truy đuổi phía ngày càng đông đảo.

Tang Niệm đầu đe dọa:

"Đừng đuổi nữa, mà động thủ là mệt đấy!"

Gia đinh Giáp: "Ta còn động cước nữa ! Có giỏi thì ngươi động một cái cho xem!"

Gia đinh Ất: "Ha ha ha, ngươi chúng bao vây , còn động thủ ?"

Gia đinh Bính: "Ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói !"

Tang Niệm bất lực, vung tay áo tỏa một chút yêu lực, đám phía lập tức ngã nhào một lượt.

Những còn phanh gấp một cái-

Không phanh kịp.

Thế là ngã thêm một lượt nữa.

Hiện trường nhất thời hỗn loạn tưng bừng.

"Khốn khiếp, ngươi chỉ b.úng ngón tay mà khiến bao nhiêu của ngã gục thế ?"

Gia đinh Giáp đầy mặt bi phẫn:

"Tặc nhân, thề đội trời chung với ngươi!"

Tang Niệm: "...... Họ chỉ là ngã thôi mà."

Gia đinh Giáp: "Ta liều mạng với ngươi!"

Tang Niệm: "Đã bảo bọn họ chỉ là chân trái đá chân nên mới ngã thôi mà!!!"

Gia đinh Giáp vác gậy lớn, rưng rưng nước mắt xông tới.

Tạ Trầm Chu nhịn nữa, thi pháp định .

Thế là gia đinh Giáp đóng băng tại chỗ với một tư thế cực kỳ khó đỡ, nhúc nhích chút nào, trong mắt tràn đầy kinh hãi.

Tang Niệm cảm thấy đầu óc ong ong.

Một loạt tiếng bước chân từ hướng khác truyền tới.

Giọng quen thuộc vang lên hỏi:

"Có chuyện gì ? Sao ồn ào như thế."

Tang Niệm khựng , chậm rãi đầu sang.

Cỏ cây xanh xum xuê, nam t.ử áo tím chắp tay lưng, đôi mày nhíu c.h.ặ.t.

Trông thấy nàng, cũng khỏi ngẩn .

Tang Niệm khẽ gọi :

"Ca ca."

"..."

 

Loading...