Sau Khi Chết, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Phản Diện - Chương 167: "Tạ Trầm Chu, sao chàng giống một chú chó nhỏ vậy?" "Vậy nàng có thích chó nhỏ không?"
Cập nhật lúc: 2026-04-18 15:44:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Theo lệnh của Ma tôn Tạ Trầm Chu, bộ Ma tộc thu quân trở về Ma giới.
Hai giới chính thức tuyên bố đình chiến.
Nhân tộc cuối cùng cũng thể thở phào nhẹ nhõm.
Trong đó thiếu những kẻ suy đoán Tạ Trầm Chu mưu đồ khác.
Nhất thời, tin đồn khắp nơi, lòng hoang mang.
sự dẫn dắt của Thẩm Minh Triều, các t.ử hàng đầu của tiên môn đồng loạt bác bỏ tin đồn, khiến chúng nhanh ch.óng dập tắt.
Ngoài , Linh Võng tê liệt suốt ba trăm năm cuối cùng cũng sửa xong.
Thông Linh Thạch đưa sử dụng trở .
Thông báo đầu tiên đưa chính là bộ ngọn ngành về vụ diệt tộc Chúc Dư năm xưa.
Đây là những tư liệu do Tiêu Trạc Trần, t.ử nòng cốt của tiên môn năm , trải qua muôn vàn khó khăn để thu thập và chỉnh lý.
Những dòng chữ mà năm xưa ông cơ hội cho thấy, thì ba trăm năm , hôm nay Tiên Minh mới công bố cho thiên hạ tường tận.
Thông báo thứ hai liên quan đến những việc của vị minh chủ Vạn Tiên Minh nhiệm kỳ .
Tội trạng ba điều.
Một là: Để chữa trị đôi chân, lão cấu kết với Cốc chủ Dược Vương Cốc, bắt bớ tu sĩ để luyện d.ư.ợ.c.
Hai là: Sau khi sự việc bại lộ, lão cố ý đổ tội cho cựu Tông chủ Tiêu Dao Tông là Tống Lãm Phong, khiến ông chịu hàm oan.
Ba là: Từng dẫn dắt các thành viên Tiên Minh đời tàn sát tộc Chúc Dư, đó để diệt khẩu mượn tay Tạ Trầm Chu để sát hại Tiêu Trạc Trần.
Những sự việc qua nhiều bên kiểm chứng và xác nhận là đúng sự thật.
Hai thông báo phát khiến cả tiên môn xôn xao.
"Cuối cùng sự thật cũng đại bạch ."
Tang Niệm đặt Thông Linh Thạch xuống, chống cằm ngẩn ngơ. Trong lòng nàng thấy sảng khoái như mong đợi, mà trái còn thấy buồn.
"Đã cách ba trăm năm , đáng c.h.ế.t cũng c.h.ế.t, khổ đáng chịu cũng chịu xong, sự thật... dường như còn quá quan trọng nữa."
Nàng thì thầm:
"Nếu như năm đó, nắm quyền là chúng , thì chuyện đến mức như ngày hôm nay."
Giờ đây thành viên cốt cán của Tiên Minh mới là Thẩm Minh Triều và Tiêu Tịnh, cán cân quyền lực trong tay họ.
Lẽ tự nhiên, bất kể bọn họ gì, cả tiên môn đều nhất loạt hưởng ứng.
Con thường quá để tâm đến sự thật là gì.
Họ chỉ quan tâm xem sự thật đó là ai mà thôi.
Còn việc tin --
Đó là một chuyện khác.
"Sao thế?"
Tạ Trầm Chu xách một chiếc hộp gỗ sải bước trong điện. Hắn cúi ôm lấy nàng từ phía , biếng nhác hỏi:
"Sao mang vẻ mặt ?"
Tang Niệm đưa Thông Linh Thạch cho xem.
Hắn liếc mắt qua lắc đầu:
"Đã muộn ."
Nếu như phát từ ba trăm năm , lẽ chuyện khác.
bây giờ, ván đóng thuyền.
Mọi thứ đều thể nữa.
" mà, Sơ Dao và Đại sư chắc chắn sẽ cảm thấy nhẹ lòng hơn nhiều."
Tang Niệm vui vẻ trở :
"Cuối cùng họ cũng thể đường đường chính chính trở về Tiêu Dao ."
Nhắc đến hai Sơ Dao, Tạ Trầm Chu đặt chiếc hộp gỗ lên bàn, hiệu cho nàng mở :
"Nàng xem ."
Tang Niệm tò mò mở nắp hộp.
Bên trong là một khối Lưu Quang Tủy màu tím to bằng nắm tay, lấp lánh trong trẻo, qua là vật phàm.
Tang Niệm: "Đây là?"
Tạ Trầm Chu đáp: "Quà cưới chuẩn cho bọn họ, Lưu Quang Tủy."
Tang Niệm sững một lúc.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Lưu Quang Tủy là kỳ vật hỗ trợ tu hành.
Được sinh từ vực thẳm Ma giới, mất cả trăm năm mới kết tinh một mẩu nhỏ bằng móng tay. Vì lượng quá ít ỏi nên ở tu tiên giới, một hạt nhỏ thôi cũng giá trời.
Khối to nhường , thấp nhất cũng đáng giá nửa tòa thành Ngọc Kinh.
Tang Niệm giơ ngón tay cái tán thưởng:
"Bây giờ khác xưa nhỉ Tiểu Tạ, tay hào phóng quá ."
Tạ Trầm Chu khẽ nhếch môi, từ trong tay áo lấy một cây trâm ngọc màu hồng nhạt, đầu ngón tay xoay nhẹ, cài lên mái tóc đen nhánh của nàng.
Nàng nhận thấy điều gì đó, đưa tay lên sờ, chạm những cánh hoa bằng ngọc ấm áp.
"Là cái gì ?" Nàng hỏi Tạ Trầm Chu.
Tạ Trầm Chu biến một chiếc gương lưu ly cho nàng xem.
Trong gương, một đóa hải đường màu hồng nhạt đang nở rộ mái tóc, những cánh hoa non nớt như còn vương những giọt mưa, vô cùng sống động.
"Ta tìm hai khối Lưu Quang Tủy, một khối tặng họ, khối còn cho nàng một cây trâm."
Nói xong, Tạ Trầm Chu ngắm nàng một hồi, khẽ gật đầu hài lòng.
"Rất ."
Tang Niệm thích vô cùng, nàng vòng tay qua cổ , ép cúi đầu xuống hôn mạnh một cái.
Chàng khẽ nhướng mày, từ trong ống tay áo lấy một đôi vòng ngọc, chất liệu giống hệt cây trâm .
Khi hai chiếc vòng chạm , một tiếng "đinh" giòn giã vang lên, vô cùng êm tai.
Kích thước lớn nhỏ, vặn vô cùng, sắc hồng nhạt của vòng càng tôn lên cổ tay trắng ngần như tuyết.
Tang Niệm cố ý lắc cổ tay, khiến chúng va tạo những tiếng đinh đang dứt.
Tạ Trầm Chu ghé gần:
"Nàng thích ?"
Tang Niệm gật đầu lia lịa như gà mổ thóc:
"Thích lắm!"
Tạ Trầm Chu hỏi nàng:
"Vậy nàng hôn ?"
Tang Niệm bất lực, hôn đại một cái cho lệ.
Chàng còn định tiếp tục lấy đồ từ trong ống tay áo , khóe miệng nàng giật giật:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chet-ta-tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-phan-dien/chuong-167-ta-tram-chu-sao-chang-giong-mot-chu-cho-nho-vay-vay-nang-co-thich-cho-nho-khong.html.]
"Rốt cuộc trong tay áo giấu bao nhiêu thứ ?"
Tạ Trầm Chu b.úng tay một cái.
"Ào" một tiếng, mặt bàn chất thành một ngọn núi nhỏ.
"Ngọn núi" là đồ trang sức của nữ t.ử, nào là lạc, khuyên tai, ngọc bội, trâm cài, vòng nhẫn, thiếu thứ gì.
Tang Niệm ánh hào quang phản chiếu từ châu báu cho lóa mắt, nheo .
"Chàng lấy mấy thứ ở thế?"
Nàng cảm thấy thật khó tin:
"Chàng đường đường là một Ma tôn, suốt ngày giấu một đống thứ trong tay áo, chỗ nào đó đúng lắm ?"
"Có cái là tự , cái là mua." Tạ Trầm Chu , "Ta thấy gì đúng cả."
Tang Niệm đỡ trán:
"Tạ Trầm Chu, cầm tinh con quạ đấy ? Bất kể thấy thứ gì lấp lánh cũng tha về cho bằng đúng ?"
Tạ Trầm Chu khẽ hôn nhẹ lên môi nàng, nàng trong gương, trầm giọng :
"Ừ, tha về tặng cho Niệm Niệm của ."
Tang Niệm kìm mà cong môi , nghiêng đầu cọ cọ mặt :
"Tạ Trầm Chu, giống cún con thế."
Tạ Trầm Chu tì cằm lên hõm vai nàng, khẽ :
"Vậy nàng thích cún con ?"
Giọng Tang Niệm đầy ý :
"Để gãi cằm cún con nhé."
Chàng ngoan ngoãn ngẩng đầu.
nàng nghiêng mặt hôn một cái, giọng điệu nhẹ nhàng:
"Thích c.h.ế.t ."
Ánh mắt Tạ Trầm Chu tối , định tiến tới hôn nàng thì nàng đưa một ngón tay chặn môi .
"Nói chuyện nghiêm túc , về Thanh Châu một chuyến. Tuy là thật sự của Tang Kỳ Ngôn, nhưng dù cũng đối xử với . Ta thế Tang Uẩn Linh, thì nên cô chăm sóc ."
Nói đến đây, nàng hỏi Tạ Trầm Chu:
"Việc trong tay chắc bao lâu nữa thì xử lý xong?"
Không tất cả Ma tộc đều thể chấp nhận việc rút quân.
Hai ngày nay Tạ Trầm Chu vẫn luôn xử lý chuyện , thường xuyên bận rộn đến tận khuya mới về.
"Muộn nhất là ngày mai."
Chàng nắm lấy ngón tay nàng, vùi nửa khuôn mặt lòng bàn tay nàng, giọng trầm:
"Ngày sẽ cùng nàng về Thanh Châu gặp ca ca nàng."
"Dạo mệt lắm ?" Tang Niệm hỏi.
Chàng thuận thế gối đầu lên đùi nàng:
"Có chút mệt."
Tang Niệm cẩn thận tháo phát quán đỉnh đầu xuống, để xõa mái tóc dài đang buộc , dùng ngón tay lược, thỉnh thoảng chải vuốt.
"Ta vẫn còn nhớ, đây thường dùng dây buộc tóc," nàng , "bây giờ cũng đổi sang phát quán ."
Đôi mắt khẽ khép :
"Nàng thích dây buộc tóc, sẽ chỉ dùng dây buộc tóc."
Tang Niệm lắc đầu:
"Ta chỉ cảm thấy phát quán đeo nặng nề lắm, đè đến khó chịu."
Chàng nhắm mắt , thong thả :
"Muốn đội vương miện, tất chịu sức nặng của nó."
Tang Niệm véo ch.óp mũi :
"Sao giống Đại sư thế, ăn cứ văn vẻ kiểu gì ."
Tạ Trầm Chu mở mắt, nhướng mày:
"Nàng thích như ?"
Tang Niệm: "Nói thật lòng thì thích."
Chàng lạnh một tiếng:
"Trước thấy nàng ân cần với Văn Bất Ngữ như thế, còn tưởng nàng thích kiểu đó chứ."
"Được lắm," Tang Niệm chọc chọc trán , "Ngay cả giấm của Đại sư mà cũng ăn ?"
Tạ Trầm Chu thản nhiên :
"Cái gã ngay cả đông tây nam bắc còn phân biệt đó, thèm mà ăn giấm của ."
Tang Niệm kéo dài giọng:
"Vậy ?"
Tang Niệm: Nhìn chằm chằm--
Tạ Trầm Chu: "......"
Tạ Trầm Chu mặt nàng, giọng điệu chút tự nhiên:
"Chỉ một chút thôi."
Nàng "phì" một tiếng, khi chạm ánh mắt hài lòng của , nàng vội vàng nén nụ nơi khóe môi xuống, khẽ ho hai tiếng, nghiêm túc :
"Tuyên bố nhé, từng ân cần với ai cả, là do nhiều kịch quá, thích nghĩ vớ vẩn."
Tạ Trầm Chu: "Hừ."
Tang Niệm: "Lẽ nào sai ?"
Chàng hừ nhẹ một tiếng, vờ như quan tâm mà dậy rời :
", đều là do nghĩ ngợi lung tung."
Mới vài bước, bỗng trở , cúi bế thốc bắp chân Tang Niệm lên, ôm ngang nàng.
Tang Niệm theo bản năng ôm lấy cổ , khó hiểu:
"Chàng gì thế?"
Chàng ném nàng lên giường, lời ít ý nhiều:
"Ân cần."
"......"
"Đinh--"
Đêm nay sóng gió lớn.
Đôi vòng ngọc màu hồng nhạt khẽ va , vang lên hết tiếng đến tiếng khác.