SAU KHI BIẾT BẠN TRAI CÓ CRUSH KHÁC - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-24 12:05:26
Lượt xem: 1,008

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 5

 

từng bất mãn than phiền với ba về sự đổi thất thường của .

 

ông chỉ :

 

“Con còn nhỏ, hiểu. Khi lớn một mối quan hệ, ngoài tình cảm của hai , chúng còn phẩm chất, gia đình.”

 

“Ý con là, con còn quá trẻ, đừng vội trói một cái cây.”

 

“Lỡ … nó phát triển thành cây cổ thụ nghiêng lệch thì ?”

 

Vu Phóng như đóng đinh tại chỗ, mặc cho Vu nện thùm thụp lên .

 

Trên mặt là vẻ ngơ ngác lẫn hối hận, trong mắt ngấn nước, là đang an ủi Vu, đang tự an ủi chính .

 

“Không … ba nhất định sẽ .”

 

Mẹ Vu thành tiếng:

 

“Niệm Niệm để lời nhắn cho con bé , con tin?”

 

Đến lúc , Vu Phóng mới buộc về phía .

 

Động tác của chậm chạp, nặng nề.

 

Ánh mắt chạm liền vội vàng tránh , miệng lẩm bẩm khe khẽ:

 

“Con tưởng… con tưởng…”

 

Lặp mấy , cuối cùng vẫn tiếp .

 

Lúc , Vu tìm để dựa , dáng vẻ đau buồn tựa sát bên Vu Phóng, ngừng cầu nguyện.

 

Bạn của cũng thở dài nặng nề.

 

Trong tầm mắt, cảm thấy gì đó khác thường, liền mặt sang.

 

Một cô gái cách đó vài mét, bất động về phía chúng .

 

Cho đến khi Vu Phóng như cảm giác gì đó, cũng đầu .

 

Cô gái từ từ bước tới, giọng đầy lo lắng:

 

“Vu Phóng, chú… chứ?”

 

 

Tất cả đều sang .

 

Sắc mặt Vu Phóng chút gượng gạo, vội vàng bước lên phía .

 

“Em… tới đây?”

 

Mẹ Vu ngây , như chợt nhớ điều gì đó.

 

Bà bước nhanh tới, chắn ngay mặt Vu Phóng.

 

“Cô tên gì?”

 

Cô gái lời nào.

 

Mẹ Vu hỏi:

 

“Cô là nãy gọi điện cho Niệm Niệm, đúng ?”

 

Bạch Lộ hoảng hốt sang Vu Phóng cầu cứu.

 

Mẹ Vu giơ tay ngăn lời giải thích của , từng chữ từng chữ hỏi:

 

hỏi cô, điện thoại của Vu Phóng… là cô tắt ?”

 

, hỏi tiếp nữa thì kiểu gì cũng sẽ nổ một trận cãi vã.

 

chú Vu vẫn đang trong phòng phẫu thuật.

 

Mẹ tuy thương nặng, nhưng vết xước tay cũng chỉ xử lý qua loa.

 

thật sự họ cãi ngay mặt chúng .

 

Vừa tốn thời gian, hao tổn tinh thần.

 

còn kịp mở miệng, Vu nét mặt của chúng mà đoán phận của Bạch Lộ.

 

Bà đẩy mạnh Bạch Lộ một cái, giọng đầy ghê tởm lẫn hận ý.

 

“Cô tới đây gì? Tới xem Vu Phóng theo mong của cô mà mặc kệ sống c.h.ế.t của ba đúng ? Cút cho , cút ngay!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-biet-ban-trai-co-crush-khac/chuong-5.html.]

 

Nói xong, bà chỉ thẳng mặt Vu Phóng.

 

“Niệm Niệm sai chút nào, con đúng là mê đến mù đầu mù cổ!”

 

“Đây là chỗ nào hả? Nếu vì cô tắt điện thoại của con mất liên lạc, chúng hoảng hốt tìm con, cũng sẽ gặp t.a.i n.ạ.n xe.”

 

“Bây giờ con còn dẫn cô tới bệnh viện? Con sợ ba xe tông c.h.ế.t, nên vội vàng tới đây chọc cho tức c.h.ế.t ?”

 

Bạch Lộ dù cũng chỉ là một cô gái trẻ, dọa đến mức liên tục lùi , sắc mặt trắng bệch.

 

“Dì… như . Cháu chỉ là lo cho chú thôi…”

 

Mẹ Vu nhạt đầy mỉa mai.

 

“Cô là phận gì mà gọi là dì?”

 

“Ai chẳng Tiểu Phóng và Niệm Niệm là thanh mai trúc mã? Hai đứa nó thi xong đại học là xác lập quan hệ yêu đương . Cô là ai? Từ chui cái thứ tiểu tam hổ thế ?”

 

Bạch Lộ kinh hãi ngẩng đầu, ánh mắt ghim c.h.ặ.t lên Vu Phóng.

 

“Anh , bảo là thích cô mà.”

 

Mẹ Vu lạnh.

 

“Không thích Niệm Niệm? Chẳng lẽ thích cô?”

 

“Mau . Nhà chúng dám dây cô. Ba Vu Phóng còn đang trong phòng mổ, cô đừng ở đây mang xui xẻo tới.”

 

Bà càng càng kích động, đưa tay kéo sang để đối chất với Bạch Lộ.

 

Mẹ chịu nổi nữa, đành xen :

 

“Đầu cũng đang ong ong lắm , để Niệm Niệm đưa về nhé.”

 

“Lão Tần, đây hỗ trợ , lát nữa gì còn giúp một tay.”

 

Bạn của Vu Phóng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng theo chúng

 

 

Ra tới sân bệnh viện, cuối cùng cũng nhổ một tiếng khinh bỉ.

 

“Vu Phóng ở ngoài chuyện phẩm hạnh gì, đẩy con phía để con xé rách mặt với ?”

 

“Niệm Niệm, con chia tay cắt lỗ !”

 

Bạn của Vu Phóng bên cạnh, đột nhiên ho khan mấy tiếng, giọng ý lên xuống.

 

Không xa đó, Vu Phóng yên tại chỗ, sắc mặt còn khó coi hơn cả bôi phân lên mặt.

 

Anh giả vờ như thấy gì, cố vẻ nhẹ nhàng:

 

“Niệm Niệm, thể chuyện với em vài câu ?”

 

đặt tay lên tay , bà một cái trấn an, bình thản :

 

“Được.”

 

Chúng sang bên cạnh hơn chục mét.

 

Vu Phóng chỉ cúi đầu mặt đất, một chữ cũng .

 

đợi một lúc, mở điện thoại, lật trang cá nhân của Bạch Lộ.

 

“Có lẽ là phận.”

 

“Em chỉ tiện tay lướt mạng, thế mà thấy bài đăng của cô .”

 

Vu Phóng màn hình, luống cuống giải thích:

 

“Niệm Niệm, với cô là bạn cùng lớp.”

 

“Cô đột nhiên gọi cho , là đang mua sắm thì đau dày đến sắp ngất, chỉ là vì tình bạn…”

 

thu tay , tiếp tục mở đoạn ghi âm cuộc gọi.

 

Giọng của Bạch Lộ vang lên rõ ràng trong loa:

 

“Anh thích đổi nguyện vọng… cùng Thượng Hải học.”

 

Lúc , Vu Phóng mới rũ vai xuống, trông như rút cạn sức lực.

 

tiếp:

 

“Tiện thể nhắc một câu, lúc cô gọi điện tới, cũng thấy .”

 

 

Loading...