Sau Khi Bị Vứt Vào Vạn Linh Tháp, Ta Trở Thành Mẹ Bỉm Tu Tiên - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-03-28 21:01:21
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lục Ngọc chân mày khẽ nhíu, hàm răng c.ắ.n c.h.ặ.t, khó khăn lắm mới đợi đến khi bài diễn văn tràn đầy nhiệt huyết của Lý Bảo Quang kết thúc, ngay lập tức sắp bắt đầu tiết mục ca múa họ dày công chuẩn , Lục Ngọc vội vàng hô dừng.”
“Lý phân hội trưởng, tới quận Phong Tranh, hành tung đối ngoại giữ bí mật, ngươi nên phô trương như , càng nên phung phí xa xỉ như thế !"
Hắn quét mắt lẵng hoa băng rôn ngoài cửa tiệm, trầm giọng :
“Tháo hết những thứ xuống, đem sổ sách đây."
Nói xong, Lục Ngọc liền rảo bước trong thương hội....
Đêm xuống, chân cây cầu mới xây ở quận Phong Tranh.
Lục Diễn tựa lưng cầu đ-á mà , vắt chéo chân trăm mối vẫn cách nào hiểu nổi.
Tiêu Vân Hàn thì ở một bên tấm ván gỗ mới.
Mặc dù mỗi buổi chiều tối đều tới Ngũ Vị Các việc trả nợ, nhưng cũng thể lỡ việc ăn của .
Có điều cho thuê bản thể tính theo cả ngày nữa , chỉ thể ăn nửa ngày.
Hắn ván gỗ là:
“Cho thuê bản , mười linh thạch hạ phẩm nửa ngày".
Lục Diễn tấm ván gỗ của , càng càng thấy phiền lòng.
“Tiêu Vân Hàn, ngươi nghĩ xem, chúng sắp Ngũ Vị Các sa thải ?"
“Không ," Tiêu Vân Hàn khựng một chút, bổ sung:
“Phan ca ."
Chương 19 【Tống Ly, hùng của ngươi tới đây!】
“Phan ca gì, ngươi thật sự tin ?
Nói chừng hôm nay chính là lời cảnh cáo của Liễu di cho chúng đấy?
Nếu ngoan ngoãn lời, bà lập tức sẽ sa thải chúng !"
Động tác chữ của Tiêu Vân Hàn khựng .
“Không cần trả nợ nữa, chẳng ?"
Nghe , Lục Diễn cũng theo đó mà ngẩn .
Hình như là cái lý lẽ ...
Không, đúng, chắc chắn như !
“Nợ nần sẽ biến mất, nó chỉ chuyển dịch thôi!"
Lục Diễn đột nhiên kêu lên, sắc mặt đặc biệt nghiêm nghị:
“Chắc chắn là vì Tống Ly!"
Tiêu Vân Hàn đầy mắt hoài nghi chằm chằm Lục Diễn, lên cơn gì.
“Bởi vì Kiện Vị Tiêu Thực Đan do Tống Ly tự sáng chế, khiến Liễu di thấy giá trị của nàng, bà giam cầm Tống Ly cả đời ở Ngũ Vị Các, kiếm linh thạch cho Ngũ Vị Các, lợi dụng nàng, hành hạ nàng, vắt kiệt nàng!"
Âm cuối đột nhiên cao v.út của Lục Diễn Tiêu Vân Hàn giật .
“Mụ phù thủy già để kiểm soát Tống Ly hơn, thực hiện kế hoạch của bà , hai chúng chính là trở ngại lớn nhất của bà , cho nên bà giải quyết chúng ."
“Trước tiên là thăm dò chúng , để chúng tham cái sự an nhàn cần tiểu nhị, từ từ sa thải chúng , chúng căn bản dám phản kháng bà , đó để Tống Ly một ở hậu trù luyện đan, trả nợ..."
“Trả món nợ mà cả đời nàng cũng trả hết!"
Tiêu Vân Hàn ngắt lời:
“Ta thấy ngươi nghĩ nhiều quá ."
“Tống Ly đáng thương, gái dặm trường, tuổi còn trẻ dắt theo đứa con ba tuổi, đứa trẻ còn là đứa câm!"
Lục Diễn lời , “Nay thế mà còn gặp chuyện bất công như , Lục Diễn, nhất định tay ."
“Thế gian đại bất bình, phi ngã bất năng tiêu!" (Chuyện bất bình lớn đời, thì ai dẹp !)
“Tống Ly, ngươi cần gắng gượng hùng nữa," Lục Diễn dậy, sải bước hiên ngang, “Anh hùng của ngươi tới đây!"
Tiêu Vân Hàn thở dài một tiếng, giây tiếp theo tay bắt kiếm quyết, kèm theo một trận kình phong, hàn quang lóe lên, Huyền Thiết Linh Kiếm bay , trực tiếp chặn mặt Lục Diễn.
“Phan ca , hôm nay Liễu di hỏa khí lớn, ngươi và tới đó, cái đầu khó giữ."
Lục Diễn hít một thật sâu, trong vòng ngắn ngủi một giây nghĩ vô hậu quả thể xảy , dáng vẻ nghĩa bạc vân thiên nãy tức khắc tan thành mây khói.
“Thật cũng thấy, cần trả nợ nữa cũng , ."
Lục Diễn ngoan ngoãn lui về vòm cầu.
Thấy yên phận, Tiêu Vân Hàn liền tiếp tục khắc chữ.
cũng yên tĩnh bao lâu, Lục Diễn đột nhiên thốt một câu.
“Ngươi xem, cha của đứa bé là ai?"
Động tác tay Tiêu Vân Hàn khựng một nữa, ngẩng đầu lên.
Lời Lục Diễn , cũng chính là nỗi nghi hoặc bấy lâu nay của !
Ánh mắt Tiêu Vân Hàn chợt nghiêm túc:
“Ta cũng hỏi."
“ !"
Lục Diễn hai tay đ-ập , một cách đầy hứng khởi:
“Bấy lâu nay chúng thấy, đều là Tống Ly một nuôi con, cốt linh nàng mới mười lăm, đứa nhỏ ba tuổi !"
“Rốt cuộc là gã đàn ông nào, ngay cả cô bé mười một tuổi cũng tha, để nàng sinh con xong, thế mà còn vứt bỏ vợ con!"
Tiêu Vân Hàn nghiến răng:
“Cầm thú."
Lục Diễn hung hăng gật đầu:
“Cặn bã!"
“Hèn hạ."
“Vô sỉ!"
“Hạ lưu."
“Đê tiện!"
“..."
“Đừng để gặp , cái loại súc sinh bằng lợn ch.ó như để Lục Diễn thấy, nhất định đ-ánh cho răng rơi đầy đất!"
“Cho nên, cha đứa bé rốt cuộc là ai?"
Lục Diễn vuốt cằm cân nhắc một hồi, cuối cùng nhướn mày với Tiêu Vân Hàn.
“Hay là, chúng hỏi thử xem?"...
Nguyên Bảo Thương Hội
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-vut-vao-van-linh-thap-ta-tro-thanh-me-bim-tu-tien/chuong-14.html.]
“Đại công t.ử, hôm nay Nhị công t.ử xuất hiện ở Ngũ Vị Các, ngoài , trong nhà truyền tin tới, bảo ngài mau ch.óng đưa Nhị công t.ử tới Trường Minh Tông."
Xem sổ sách cả một ngày, lúc nhận tin tức như , Lục Ngọc cảm thấy đau đầu.
“Đã liệu tới , dẫu Tinh Vũ tiền bối lỡ A Diễn, Liễu di cũng sẽ dễ dàng thả ."
Lục Ngọc xoa trán.
“Đã còn thời gian nữa , hậu họa ở quận Phong Tranh, cũng nên xử lý sạch sẽ, thôi, chọn mấy cái lò luyện đan thượng hạng mang theo, tới chỗ ở của Tống Ly."
Tống Ly hôm nay tan sớm, đặc biệt mua mấy quyển y thư, thâu đêm nghiên cứu.
Nàng nhớ đồ nhanh, vả từ khi bắt đầu luyện đan, trí nhớ trở nên hơn nhiều.
Vốn định xem thêm y thư, ngày mai cũng tiện xem cho vị khách bệnh nặng .
Nào ngờ đêm nay, liền tán tu tìm tới, bên ngoài tìm nàng.
Tống Ly dỗ Trường Sinh ngủ xong, liền ngoài.
Ngoài phủ của Tinh Vũ đạo nhân đậu một chiếc xe ngựa, Tống Ly xách đèn soi tới, đúng lúc một nam t.ử quen thuộc từ xe ngựa bước xuống.
“Tống đạo hữu."
Lục Ngọc thong thả mỉm .
Trong mắt Tống Ly thoáng hiện vẻ kinh ngạc:
“Chẳng hẹn ngày mai ?"
“Tình hình biến, ngày mai liền rời khỏi quận Phong Tranh , đêm khuya phiền, thực sự là xin quá."
“Không ..."
Tống Ly lắc đầu, lật y thư xem hai cái:
“Cách chẩn đoán trong sách hạn chế tu vi, tu vi còn đủ, chỉ thể tìm nơi Mộc linh khí nồng đậm để thi triển, một nơi."
Lục Ngọc cẩn thận suy nghĩ một chút, nếu trực tiếp đem lò luyện đan tặng cho Tống Ly, yêu cầu nàng rời xa một chút, e là quá mức cứng nhắc lạnh lùng, vẫn là nên từ từ mà thì hơn, bèn gật đầu.
“Tống đạo hữu dẫn đường ."
Tống Ly bước về phía , Lục Ngọc thì đầu dặn dò phu xe ở đây chờ đợi.
Hắn Tinh Vũ đạo nhân trong phủ, nhưng Tinh Vũ đạo nhân khi về thấy tùy tùng của , liền sẽ tới đây.
“Nghe Tống đạo hữu một cô con gái ba tuổi."
Đi một đoạn đường, Lục Ngọc mới mở miệng .
Nghe , ánh mắt Tống Ly đổi.
“Đạo hữu ?"
Xung quanh đây đều trong phạm vi thần thức của Tinh Vũ đạo nhân, tự nhiên cần lo lắng Lục Ngọc tâm tư gì khác, nếu xảy chuyện gì, Tinh Vũ đạo nhân cũng thể kịp thời chạy tới.
Càng huống hồ xe ngựa của còn đậu ngoài phủ .
“Không giấu gì đạo hữu, tại hạ cũng một , bỏ nhà nhiều ngày, tới quận Phong Tranh ."
Lục Ngọc thong thả .
“Nó ở quận Phong Tranh quen hai bạn tán tu, tự nhiên mừng cho nó, nhưng nó dẫu thuộc về quận Phong Tranh ."
“Hóa là ca ca của Lục Diễn ."
Tống Ly hiểu , hèn gì điều tra .
Lục Ngọc mỉm , tiếp lời:
“Chắc hẳn Tống đạo hữu cũng đoán , tới, chính là để đón A Diễn về nhà, chỉ là vẫn rõ A Diễn ở nơi nào."
“Vậy Lục đạo hữu coi như hỏi nhầm , cũng ở nơi nào."
Trong màn đêm, Tống Ly và Lục Ngọc sóng vai phố dài, chỉ một chiếc đèn l.ồ.ng xách tay tỏa ánh sáng yếu ớt.
Hai đều phát hiện, từ bao giờ, lưng họ bám theo hai cái đuôi nhỏ.
Lục Diễn và Tiêu Vân Hàn hai mèo , ẩn trong bóng tối, chằm chằm theo bóng lưng của hai phía .
“Tiêu Vân Hàn, hỏi ngươi, ngoài chúng , Tống Ly ở quận Phong Tranh còn bạn nam nào khác ?"
Lục Diễn hạ thấp giọng.
Tiêu Vân Hàn lắc đầu:
“Không ."
“Ta hỏi ngươi, bạn bè bình thường, cần thiết nửa đêm lén lút ngoài hẹn hò ?"
Tiêu Vân Hàn lắc đầu:
“Không cần thiết."
“Ta hỏi ngươi, bạn bè bình thường, Tống Ly thể cùng trò chuyện hăng hái như ?"
“Không thể nào."
“Cho nên, phận của nam nhân rõ ràng ."
Hai đối một cái, đều từ trong mắt đối phương thấy sự khẳng định.
“Cha của đứa bé!"
Chương 20 【Ta! Là! Cha! Ngươi!】
“Cầm thú."
“Cặn bã!"
“Hèn hạ."
“Vô sỉ!"
“Hạ lưu."
“Đê tiện!"
Trong khí yên tĩnh một hồi, Tiêu Vân Hàn do dự định mở miệng:
“Có điều, thật sự thể chắc chắn chính là cha đứa bé ?"
Phía , hai tới nơi Mộc linh khí nồng đậm mà Tống Ly .
Nơi địa thế hẻo lánh, cỏ cây tươi.
“Chuyện nhà Lục gia, quản , những chuyện khác cũng lực bất tòng tâm," Tống Ly với Lục Ngọc:
“ hứa sẽ giúp Lục đạo hữu xem bệnh, thì sẽ giúp, bất kể những lời Lục đạo hữu đó là thật ảo, cũng bất kể ngươi coi thường luyện đan sư mới nhập đạo như ."
Lục Ngọc ngẩn , ngờ tâm tính Tống Ly phi thường như , ngược khiến chút hổ thẹn.
“Tự nhiên, quân t.ử, đương giữ chữ tín."
Lục Ngọc vội , đó giơ tay .
Tống Ly ngưng thần, dẫn động Mộc linh khí trong c-ơ th-ể, tụ tập đầu ngón tay, cũng giơ tay đặt lên cổ tay Lục Ngọc, bắt đầu chẩn mạch.
Người phía rõ họ đang cái gì, nhưng động tác thì thu hết tầm mắt!