SAU KHI BỊ VỨT BỎ THÊ THẢM, TÔI ĐƯỢC PHẢN DIỆN CƯNG CHIỀU SỦNG ÁI - CHƯƠNG 8: ĐÙA NGHỊCH VỚI LỬA

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-03-16 09:52:07
Lượt xem: 98

Anh ta thấy Melissa cầm hai que củi đi tới, lười biếng giơ tay lên, ngọn lửa trên đầu ngón tay lập tức châm lửa cho que củi.

Melissa: "Cảm ơn lão đại!"

Ôn Dao ngồi bên cạnh ghế sofa: "..."

Còn có thể thao tác như vậy nữa à...

Quý Minh Trần nhận thấy ánh mắt của Ôn Dao, lại cười đưa tay về phía cô: "Nào, chơi lửa không? Cho cô chơi."

"..."

Ôn Dao thu hồi ánh mắt, xua tay từ chối: "Không cần, cảm ơn."

Một người đẹp trai như vậy, sao lại cứ giống như kẻ biến thái thế nhỉ.

Phong cách hành sự thần kinh như vậy của anh ta, cũng không trách cô trước đây hiểu lầm anh ta nhiều như vậy, lần nào nhìn thấy anh ta cũng muốn rút đao.

Nhưng Quý Minh Trần không để bụng, dùng ngọn lửa trên đầu ngón tay chạm vào tay Ôn Dao, Ôn Dao nhìn thấy ngón tay sắp bị đốt, sợ hãi hít sâu một hơi, lập tức rụt tay lại.

Nhưng cô hoảng sợ hồi lâu, cũng không cảm nhận được chút nhiệt độ nào.

Ngọn lửa trên đầu ngón tay... không nóng?

Ôn Dao nhìn chằm chằm vào tay mình với vẻ mặt kỳ quái, Quý Minh Trần lại bị dáng vẻ nhỏ bé này của cô chọc cười, bật ra tiếng cười khẽ.

Ôn Dao: "..."

Cô dùng ngón tay khác chạm vào ngọn lửa trên ngón trỏ, ngón tay kia cũng bốc cháy, thử hết lượt, mười ngón tay trắng nõn đều bốc lên một ngọn lửa màu vàng nhỏ, trông giống như mười cây nến, nhưng không hề có chút nhiệt độ nào.

Quý Minh Trần vẫn còn ý cười: "Vui không?"

Như thể thật sự kinh ngạc, Ôn Dao đưa ngọn lửa trên tay về phía vạt áo Quý Minh Trần, nhưng ngọn lửa vẫn không có tác dụng gì, không hề có dấu hiệu đốt cháy quần áo của anh.

"Tại sao lại thế này..." Ôn Dao vừa nói, vừa nhìn thấy Địch Đại Hổ đi ngang qua, cô đưa ngón tay chọc vào cánh tay hắn ta.

Giây tiếp theo, Địch Đại Hổ bị bỏng đến mức nhảy dựng lên: "Áu!"

Ôn Dao sợ hãi vội vàng thu tay lại, dập tắt ngọn lửa trên đầu ngón tay, lo lắng hỏi: "Anh không sao chứ?"

Địch Đại Hổ nhìn lỗ đen vẫn còn bốc khói trên cánh tay, lại nhìn sang lão đại đang cười ngặt nghẽo bên kia, âm thầm nuốt xuống sự tủi thân, cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: "Tôi... không sao."

"Tôi da dày thịt béo, sao có thể có chuyện gì được hahaha, chỉ cần Ôn tiểu thư và lão đại vui vẻ là được hahaha."

"..."

Ôn Dao đầy áy náy: "... Xin lỗi."

Quý Minh Trần: "Hahahahaha..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-vut-bo-the-tham-toi-duoc-phan-dien-cung-chieu-sung-ai/chuong-8-dua-nghich-voi-lua.html.]

Ôn Dao hít sâu một hơi, quay đầu nhìn về phía thủ phạm bên cạnh: "Chuyện gì thế này?"

Quý Minh Trần: "Hắn xui xẻo thôi."

Địch Đại Hổ đã lăn ra xa: "..."

Ôn Dao lại chỉ ra một cách sắc bén: "Anh có thể điều khiển nhiệt độ của lửa."

Quý Minh Trần nhướn mày, không phủ nhận cũng không khẳng định.

Thực ra Ôn Dao khá ngạc nhiên.

Các khu ở Bắc Châu tạm thời chưa xuất hiện dị năng giả hệ Hỏa, trước đây cô cũng chưa từng thấy, bây giờ mới biết dị năng hệ Hỏa không chỉ có thể tấn công bằng ngọn lửa, mà còn có thể điều khiển nhiệt độ của ngọn lửa...

Mạt thế đã bảy năm rồi, zombie và các loại động thực vật biến dị ngày càng nhiều, không khó để dự đoán sau này chúng sẽ ngày càng mạnh hơn.

Nhìn Quý Minh Trần, Ôn Dao không khỏi nghĩ, nếu như cô cũng có thể thức tỉnh dị năng thì tốt biết mấy.

Trong giấc mơ đó, cô đến c.h.ế.t cũng không thể thức tỉnh dị năng, cũng không biết liệu có còn cơ hội này nữa không...

...

Melissa bưng bữa tối đến, là bánh mì kẹp thịt bò và sữa tươi với ngũ cốc.

Trong thời mạt thế, có thể ăn được những thứ này, đã không thể dùng từ thịnh soạn để hình dung nữa rồi, quả thực là một bữa tiệc xa hoa.

Thế nhưng ngay lúc Ôn Dao đang cảm động vì đồ ăn, Quý Minh Trần lại nhìn bát sứ trên tay với vẻ mặt chán ghét: "Sao lại cho ngũ cốc vào?"

Melissa khó hiểu: "Lão đại, trước đây anh không phải đều muốn cho vào sao?"

Quý Minh Trần "Ồ" một tiếng, nói một cách rất đương nhiên: "Nhưng tối nay tôi ghét ngũ cốc."

Ôn Dao: "..."

Người này thật khó hầu hạ, mạt thế đã nhiều năm như vậy rồi, anh ta vậy mà vẫn nhàn nhã như một cậu ấm, ăn cơm mà còn phải xem xét thiên thời địa lợi nhân hòa.

Ôn Dao khá thích sữa với ngũ cốc này, sau khi lặng lẽ uống hết ngụm cuối cùng, một bàn tay với các khớp xương rõ ràng đưa tới: "Giúp tôi uống hết đi."

Nhìn bát sứ nhỏ trên tay người đàn ông, Ôn Dao ngẩng đầu lên vẻ mặt mơ hồ, Quý Minh Trần nhướn mày, giọng điệu thong thả: "Không được lãng phí thức ăn."

"..."

Chẳng biết là ai lãng phí nữa...

Bát này không lớn, một bát nhỏ uống vài ngụm là hết, Ôn Dao cũng không ngại ăn thêm chút gì, lặng lẽ nhận lấy bát.

Sau bữa tối, Địch Đại Hổ và Melissa thay phiên nhau ra ban công đứng gác, Quý Minh Trần nằm dựa trên ghế sô pha nhắm mắt nghỉ ngơi, Ôn Dao thì đi đến phòng sách nhỏ cách đó không xa.

Cô lục lọi, tìm thấy một cuốn sổ cũ và một cây bút miễn cưỡng viết được.

Trí nhớ của con người có hạn, cô sợ mình quên giấc mơ đó, nên nhân cơ hội này ghi chép lại.

Về giấc mơ kỳ lạ đó, ban đầu Ôn Dao cũng đoán có thể là do cô xem nhiều phim truyền hình cẩu huyết lúc nhỏ, nên mới vô thức dựng lên cốt truyện như vậy.

Nhưng sau đó phân tích kỹ lưỡng, giấc mơ này thực sự quá rõ ràng và sâu sắc, hoàn toàn không giống như mơ.

Nó giống như... cô đã nhìn thấu một thiên cơ nào đó trong lần gặp nạn này, nhận thức sâu sắc rằng hóa ra mình chỉ là một nhân vật phụ trong câu chuyện, có số phận đã được định sẵn.

Ôn Dao trở lại phòng khách nhỏ, cầm bút dựa vào tấm thảm bên cạnh ghế sô pha, từng nét từng nét viết ra những chi tiết mà cô nhớ được.

Bản edit của Mắm Muối Chanh Đường siêu dễ thương. Đọc xong nhớ phô lô tui nha, hoặc theo dõi tui bên page Mắm Muối Chanh Đường. Ngày nào cũng có truyện hay cho mấy ní đọc hoài không chán luôn nè :3

Thẩm Dật Xuyên, tương lai sẽ thức tỉnh dị năng hệ Kim, sở hữu thể chất mạnh mẽ và khả năng điều khiển kim loại, tường đồng vách sắt gì đó đối với anh ta mà nói đều không đáng kể, ngay cả viên đạn của s.ú.n.g cũng có thể bị anh ta điều khiển, hoàn toàn là tiêu chuẩn của nam chính,  bách chiến bách thắng...

Mộc Sanh Sanh, tương lai sẽ thức tỉnh dị năng hệ Mộc, không chỉ có thể điều khiển thực vật sinh trưởng, mà còn có được thuật trị liệu, đối với dị năng giả chiến đấu mà nói, đây là sự hỗ trợ rất mạnh mẽ.

Ngoài ra, các loại động thực vật biến dị, zombie biến dị lần lượt xuất hiện, thiên tai cũng sẽ hoành hành trong hai ba năm tới, phạm vi sinh tồn của con người tiếp tục thu hẹp.

Thậm chí, Tây Châu sẽ bị cát bụi bao phủ, Nam Châu sẽ bị nước biển nhấn chìm, hàng trăm khu vực sinh tồn, cuối cùng chỉ còn lại hơn mười khu...

"..."

Đêm khuya tĩnh mịch, Ôn Dao cầm bút suy nghĩ, vậy mà lại có chút không ngủ được...

Lúc cô đặt bút xuống quyết định nghỉ ngơi trước, đột nhiên phát hiện bên cạnh có một cái đầu người ghé sát vào, làm cô giật mình hít một hơi khí lạnh, cây bút trong tay rơi xuống đất: "... Anh làm gì vậy?"

Loading...