SAU KHI BỊ VỨT BỎ THÊ THẢM, TÔI ĐƯỢC PHẢN DIỆN CƯNG CHIỀU SỦNG ÁI - CHƯƠNG 71: CÓ THỂ ÔM MỘT CÁI AN ỦI KHÔNG?

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-04-03 23:00:47
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Dao không biết anh muốn nói gì, cũng không dám nhìn dáng vẻ quyến rũ c.h.ế.t người này, chỉ có thể cúi đầu nghe anh nói hết.

Quý Minh Trần cũng không chạm vào tay Ôn Dao, chỉ dùng ngón cái móc lấy sợi dây chuyền trên tay cô, kéo cô lại gần mình từng chút một, sau đó đứng dậy một cách tao nhã: "Vì vậy, em yêu, đã đến rồi, có thể cho tôi một cái ôm an ủi không?"

"..."

Ôn Dao biết người này sẽ không nói gì đứng đắn: "Anh cũng đâu có sợ..."

Quý Minh Trần nhướng mày, cúi người về phía cô, yết hầu khẽ lăn lăn, vẻ mặt vô tội và đương nhiên: "Em đâu phải tôi, sao biết tôi có sợ hay không?"

Giọng nói trong trẻo quyến rũ, hơi thở ấm áp phả vào tai khiến người ta tê dại, Ôn Dao không nhịn được mà ngước mắt lên nhìn anh ta một cái.

Lúc này nhìn kỹ mới phát hiện, trạng thái của anh hình như không đúng lắm, khuôn mặt vẫn mỉm cười, nhưng đuôi mắt lại hơi đỏ, đôi môi mỏng ướt át cũng tái nhợt hơn ngày thường, thậm chí cả đôi mắt sáng rực dưới ánh nến cũng mang theo vẻ đẹp bệnh tật nào đó...

Hình như không phải đang lừa gạt, tâm trạng của anh lúc này hẳn là rất tệ.

Bản edit của Mắm Muối Chanh Đường siêu dễ thương. Đọc xong nhớ phô lô tui nha, hoặc theo dõi tui bên page Mắm Muối Chanh Đường. Ngày nào cũng có truyện hay cho mấy ní đọc hoài không chán luôn nè :3

Nhớ lại lần cô tỉnh dậy sau cơn ác mộng và ôm anh khóc, Ôn Dao lại không thể từ chối, nếu từ chối, chẳng phải là quá hai mặt sao? Cô có thể ôm anh khóc lóc vô tư, anh chỉ lịch sự xin một lời an ủi lại bị từ chối, không có lý nào như vậy...

Ôn Dao nghĩ vậy, giọng nói cũng bất giác dịu dàng hơn: "Vậy ôm thế nào?"

Không hiểu sao, đối với người đàn ông trước mắt này, ngay cả việc ôm cũng khiến cô cảm thấy căng thẳng.

Cũng không phân biệt được, cảm giác này rốt cuộc là kháng cự hay là sự mong đợi tiềm ẩn trong bản năng cơ thể... Tóm lại rất kỳ quái, giống như bị trúng tà vậy.

Quý Minh Trần lại bị dáng vẻ này của cô chọc cười: "Em bảo tôi dạy những thứ khác cũng được, nhưng ôm em thế nào mà em cũng không biết?"

"Nói gì mà tôi không..."

Ôn Dao còn chưa nói hết câu, người đàn ông đã dang rộng hai tay một cách uể oải, như thể đang dạy cô thật vậy: "Ngoan, ôm nào."

Rõ ràng là khoảng cách rất gần, nhưng anh không chủ động ôm cô, mà cho cô một miếng mồi nhử, để cô ngoan ngoãn mắc câu, rồi lại chìm đắm trong vòng tay anh.

Ôn Dao do dự giữa việc đi hay ở, một mặt cô tự nhủ người đàn ông này là một tên lòng dạ hiểm độc, không thể dễ dàng mắc bẫy, mặt khác cô lại cảm thấy mình nợ anh ta rất nhiều ân tình, cho một cái ôm an ủi cũng không quá đáng...

Sau một hồi do dự ngắn ngủi, cuối cùng cô vẫn thỏa hiệp, nhẹ nhàng đưa tay về phía người đàn ông, hai cánh tay vòng qua nách anh, lòng bàn tay áp vào lớp vải sơ mi sau lưng anh.

Chất liệu sơ mi rất cao cấp, sờ vào rất trơn, cách lớp vải mỏng manh, nhiệt độ trên lưng người đàn ông có thể cảm nhận được rõ ràng.

Quý Minh Trần cụp mắt xuống, khẽ cười trầm thấp, thấy chú thỏ nhỏ đã mắc câu, liền thuận thế khép hai tay lại, thân mật ôm chặt người đẹp tự chui đầu vào lưới.

Khoảnh khắc bàn tay đặt lên lưng, trái tim Ôn Dao không khỏi đập nhanh hơn, hơi thở cũng dồn dập hơn.

Trước đây, cô luôn sống trên chiến trường đầy c.h.é.m giết, chưa bao giờ có thời gian cũng như tâm trạng nhàn rỗi để ôm ai.

Mà giờ phút này, cô và Quý Minh Trần dựa vào nhau, trên người người đàn ông ấm áp dễ chịu lại sạch sẽ, thoang thoảng mùi hương ấm áp len lỏi vào mũi, có mùi hoa hồng, cũng có mùi cỏ cây không rõ tên, trong bầu không khí yên tĩnh này, lại có chút rung động lòng người...

Ánh nến kéo dài bóng của hai người trên mặt đất, hoa hồng trên bàn trà thủy tinh đung đưa theo gió đêm, trong căn phòng yên tĩnh mờ ảo, Ôn Dao nghe thấy tiếng tim đập rõ ràng, màng nhĩ cũng phập phồng theo nhịp tim.

Cô cố gắng kìm nén những suy nghĩ hỗn độn của mình, nhẹ nhàng vỗ về lưng anh, dịu dàng hỏi: "Bây giờ tâm trạng anh đã tốt hơn chưa?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-vut-bo-the-tham-toi-duoc-phan-dien-cung-chieu-sung-ai/chuong-71-co-the-om-mot-cai-an-ui-khong.html.]

Quý Minh Trần cúi đầu nhìn người đẹp ngoan ngoãn yên tĩnh trong lòng, thấy cô không phản kháng, liền đưa tay ôm chặt cô hơn, rồi vùi đầu xuống, đôi môi vô tình hay cố ý lướt qua tóc mai và... vành tai cô, sau đó khẽ cong môi, hơi thở nóng bỏng mà dịu dàng: "Ừm..."

Cảm nhận được cái chạm nhẹ vô tình đó, Ôn Dao lập tức tê dại cả người, ngay cả bàn tay đặt trên lưng anh cũng vô thức nắm chặt lấy áo sơ mi của anh: "Vậy... có thể buông ra chưa?"

"Ôm thêm một lúc nữa nhé."

"..."

Ôn Dao căng thẳng, đầu óc trống rỗng, không biết từ lúc nào khoảng cách đã gần đến mức cực hạn, bàn tay người đàn ông đặt sau lưng cô ấn chặt cô, khóa kim loại ở thắt lưng cọ vào cô, thậm chí cả nhiệt độ cơ thể hơi cao của đối phương cũng truyền sang cô qua hai lớp áo...

Cho đến khi cô không chịu đựng được nữa, nhẹ nhàng đẩy anh ra: "Quý Minh Trần..."

"Hửm?"

Bị cô lịch sự đẩy ra, Quý Minh Trần cũng thuận thế buông cô ra, dù là ôm chặt hay buông ra, anh đều thu phóng tự nhiên, cho cô cảm giác an toàn: "Sao vậy, chạm vào em khiến em khó chịu à?"

"..."

Ôn Dao cụp mi xuống, che giấu sự hoảng loạn trong mắt: "... Muộn rồi, tôi sắp muộn rồi."

Lần này, cô không cho người đàn ông bất kỳ thời gian trả lời nào, nói xong liền xoay người.

Nhưng rõ ràng phản ứng của Quý Minh Trần nhanh hơn cô, lần này khi cô định bỏ chạy, anh đưa hai ngón tay ra móc lấy sợi dây chuyền trên tay cô, mu bàn tay nóng ấm vô tình chạm vào cổ tay mềm mại của cô.

Ôn Dao bị anh làm cho cánh tay tê dại, cứng cổ quay đầu nhìn an.

Trong phòng khách kiểu Âu được trang trí theo phong cách cổ điển, ánh nến lay động trên khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo của người đàn ông, đường nét rõ ràng, cộng thêm lúc này đuôi mắt anh hơi cong lên, đôi môi tái nhợt, cứ đứng đó bên cạnh chân nến và hoa hồng, lại có chút giống ma cà rồng trong lâu đài cổ này.

Ma cà rồng thong thả rút hai ngón tay trắng nõn ra khỏi khe hở của sợi dây chuyền trên tay cô, một lần nữa vô tình lướt qua làn da cổ tay cô, rồi mỉm cười rạng rỡ với cô:

"Tạm biệt, em yêu."

"..."

...

Phòng khách này u ám, còn hành lang bên ngoài khe cửa là ánh đèn trắng chói mắt, Quý Minh Trần nhìn bóng lưng biến mất trong ánh sáng kia, cúi đầu khẽ cười rất lâu.

Anh  chậm rãi cúi người nhặt những đồng vàng vô tình rơi xuống đất, đặt chúng lên bàn trà thủy tinh từng đồng một, rồi lại ngả người ra ghế sofa, yết hầu trắng lạnh lăn lăn, ngửi lại hương thơm và rung động của người đẹp vừa rồi trong vòng tay...

Khi Ôn Dao ra khỏi cổng biệt thự cổ, trời vẫn chưa sáng, cô mơ màng bước ra ngoài, Melissa gọi cô ba lần, cô mới ngơ ngác quay đầu lại.

Melissa liếc nhìn vành tai ửng đỏ của cô gái với vẻ suy tư, nhưng cũng không nói gì, chỉ giải thích: "Hôm nay đội trưởng Hà có việc, tôi và Đại Hổ đưa cô đến trại huấn luyện."

Ôn Dao gật đầu, lên ghế sau xe.

Khi xe khởi động, cô hạ cửa sổ xe xuống, mặc cho gió lạnh buổi sớm ùa vào, muốn dùng cách này để xua đi những điều không ổn trong lòng.

Thật kỳ lạ...

Loading...