Quý Minh Trần dùng đồng xu vàng cuối cùng nhẹ nhàng cọ xát vào lòng bàn tay cô, đôi môi mỏng xinh đẹp khẽ mở, giọng nói trầm thấp mà mê hoặc: "Của em là của tôi, của tôi là của em, có gì khác biệt sao?"
Tim Ôn Dao đột nhiên đập mạnh, cô vội vàng rút tay về, đồng xu vàng cũng vì thế mà rơi xuống bàn, lăn vài vòng rồi dừng lại bên cạnh tay cô.
Rõ ràng Quý Minh Trần cũng không làm gì, anh vốn dĩ hay nói những lời ong bướm, trước đây khi chơi xếp hình anh cũng chơi như vậy, tại sao bây giờ anh chơi đồng xu vàng trước mặt cô, cô lại cảm thấy rất không ổn?
Có độc, người đàn ông này thật sự có độc...
Ôn Dao cảm thấy không thể ở cùng anh dưới một mái nhà, nếu không thì dù anh làm gì cô cũng dễ suy nghĩ lung tung.
Cô không trả lời Quý Minh Trần, cuộn tròn những ngón tay tê dại rồi đứng dậy: "...Vậy tôi về phòng trước."
Nhìn bóng lưng vội vã bỏ chạy của cô gái, Quý Minh Trần nhặt đồng xu vàng bị bỏ lại lên, rồi nhìn mười ba đồng xu vàng nằm trong lòng bàn tay mà khẽ cười.
Đao Ngân Nguyệt đưa cho anh rồi, vòng tay bạc đưa cho anh rồi, bây giờ đồng xu vàng cô cũng muốn đưa cho anh...
Chẳng mấy chốc, người cô, trái tim cô, tình yêu của cô, tất cả đều sẽ thuộc về anh.
Chỉ thuộc về riêng anh.
...
Ban ngày Quý Minh Trần đã sử dụng dị năng để thiêu rụi hàng nghìn con zombie dưới trời mưa lớn, năng lượng linh nguyên hao tổn cực kỳ nghiêm trọng.
Sau bữa tối, anh tùy tiện thay quần áo rồi ngủ trên chiếc ghế sofa sang trọng theo phong cách cổ điển trong phòng khách...
Mỗi khi anh tiêu hao quá nhiều năng lượng, anh sẽ đau đầu như búa bổ, sau đó rơi vào những cơn ác mộng chắp vá, lần này cũng vậy.
Thế giới đen tối trong ý thức dần sáng lên, xuất hiện một căn biệt thự nhỏ có sân vườn, trời đang mưa, những hạt mưa tí tách rơi xuống con đường lát đá cuội, cũng tưới lên một bó hoa hồng bị vứt bỏ...
"Cút!" Giọng nói the thé của người phụ nữ vang lên trong nhà, sau đó là túi xách, cốc nước và những thứ khác bị ném ra ngoài:
"Quý Triết Huy, ông ở ngoài không phải có phụ nữ rồi sao? Còn quay về đây làm gì!? Cút đi cho tôi! Cút đi!!!"
Trước cửa biệt thự, người đàn ông trung niên đeo kính bị người phụ nữ đang nổi cơn thịnh nộ đẩy ra ngoài, dường như cũng bị chọc giận, ông ta túm lấy tóc người phụ nữ, kéo cô ta ra ngoài mưa, giận dữ chỉ vào mặt cô ta mắng:
"Cô bảo ai cút!? Tất cả chi phí trong nhà đều do tôi kiếm ra, tiền nuôi cô và con cũng do tôi lo! Cô ở nhà không làm gì, chỉ làm bà hoàng của cô, cô có tư cách gì bảo tôi cút!"
"Cô là cái thá gì! Tôi mới là trụ cột của cái nhà này!!!"
Người phụ nữ ngã xuống đất đá cuội, đầu gối chảy máu, nước mưa rơi trên mặt cô ta, hòa lẫn với nước mắt tuyệt vọng chảy xuống má...
Hình ảnh thay đổi, cơn mưa trước biệt thự tạnh, người phụ nữ kiệt sức và người đàn ông tức giận biến mất, thay vào đó là một cậu bé xinh đẹp như búp bê sứ.
Cậu bé chừng hai, ba tuổi, mồ hôi nhễ nhại, vẻ mặt ấm ức đứng phạt trong vườn.
Tháng sáu trời nắng gắt, cậu bé mặt mày tái nhợt, suýt nữa thì bị say nắng ngất xỉu.
Không lâu sau, một thiếu niên khác mặc áo sơ mi trắng, mày rậm mắt sáng từ ngoài trở về, cậu nhíu mày, vội vàng nắm lấy tay cậu bé: "Em đứng đây làm gì, vào nhà thôi..."
Cậu bé mím môi, vẻ mặt ấm ức, giọng nói còn ngọng nghịu: "Anh, mẹ không cho em vào nhà..."
Thiếu niên sắc mặt phức tạp, chỉ có thể cúi người xoa đầu cậu bé, an ủi: "Có lẽ hôm nay mẹ không vui, anh sẽ nói với mẹ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-vut-bo-the-tham-toi-duoc-phan-dien-cung-chieu-sung-ai/chuong-69-tro-thanh-con-trai-ruot-cua-nguoi-phu-nu-dien.html.]
Sau khe cửa, cậu bé mắt đỏ hoe, nhìn thiếu niên đứng trước người phụ nữ đang bưng tách cà phê, chính trực nói: "Mẹ, mẹ đừng như vậy nữa..."
"Tiểu Trần nó còn nhỏ, nó chỉ là một đứa trẻ, nó biết gì."
"Chuyện giữa người lớn chúng ta, mẹ có thể đừng lôi trẻ con vào được không, con vô tội, Tiểu Trần cũng vô tội!"
Người phụ nữ lập tức đứng dậy khỏi ghế sofa, cô ta tức giận ném cốc cà phê, giơ tay tát một cái "chát", mặt thiếu niên bị đánh lệch sang một bên: "Mày là con trai tao! Sao mày lại bênh người ngoài vậy!"
"Ba mày cứ nhất quyết đưa nó về, sao, bây giờ đến mày cũng muốn tao nuôi nó tử tế? Hay là nói, bọn mày họ Quý, đều mang gen súc sinh, ba mày là súc sinh, mày cũng vậy, đúng không?"
Thiếu niên nước mắt lưng tròng, giọng nói run rẩy: "Nhưng con có sai không? Tiểu Trần có sai không?"
"Là con cái, chúng con không thể lựa chọn được gia đình và hoàn cảnh mình sinh ra..."
"Tại sao lại là lỗi của chúng con, lỗi của ba, tại sao chúng con phải chịu phạt..."
Hình ảnh vỡ vụn trong tiếng khóc của thiếu niên, chẳng mấy chốc cậu bé đã lên bốn tuổi, vẫn xinh đẹp như búp bê sứ, thích mặc áo sơ mi trắng, thiếu niên cũng đã cao hơn rất nhiều.
Trong thư phòng yên tĩnh ấm áp, ánh nắng chiếu vào cửa sổ, cậu bé ngồi dưới đất chơi bài, thiếu niên thì tựa vào cửa sổ yên lặng đọc sách.
Cậu bé đột nhiên ngẩng đầu, giơ tấm bài trên tay lên: "Anh, chữ này đọc là gì?"
"Thiện, thiện lương."
"Thiện lương là gì?"
"Là người tốt, sau này chúng ta đều phải làm người tốt, phải thiện lương, biết chưa?"
Cậu bé ngồi dưới đất trầm ngâm suy nghĩ, bỗng nhiên nghĩ ra điều gì đó, ngẩng đầu hỏi: "Anh, mẹ có phải rất ghét em không?"
Thiếu niên nghe vậy sững sờ, sau đó cười đáp: "Không đâu, trên đời này không có ba mẹ nào không yêu con mình, ba yêu em, mẹ cũng yêu em."
"Ba chỉ là bận công việc, mẹ chỉ là đang giận ba thôi, Tiểu Trần, em đừng nghĩ nhiều..."
Hình ảnh lại thay đổi, cậu bé đã lên sáu tuổi, anh trai rời khỏi nhà đi học xa, trong nhà chỉ còn lại cậu và mẹ.
Không biết hôm nào tan học về, đồ đạc trong nhà bị đập phá tan tành, người phụ nữ mặc váy nhung xanh ngồi giữa đống đổ nát, tóc tai bù xù, trông như ma quỷ.
Người đàn ông đeo kính đứng bên cạnh thở dài: "Bệnh của Ngôn Triệt là bẩm sinh, không cứu được, tôi cũng rất buồn."
Nói rồi, ông ta kéo cậu bé vừa tan học về lại, đẩy gọng kính nói: "Nếu em thực sự đau lòng, có thể coi nó như con trai của chúng ta."
Từ đó về sau, cậu bé trở thành con trai ruột của người phụ nữ điên, thái độ của người phụ nữ đó đối với cậu trở nên dịu dàng, ủi quần áo mới cho cậu, mỗi ngày làm bữa sáng cho cậu, bỏ sữa vào cặp sách của cậu, cô ta bắt đầu yêu thương cậu như một người mẹ.
Nhưng cô ta có một yêu cầu, đó là cậu phải giống anh trai cậu, phải luôn mỉm cười, phải thích đọc sách, phải có tấm lòng lương thiện, phải mặc áo sơ mi trắng sạch sẽ...
Nếu không, người phụ nữ sẽ lập tức lạnh lùng, nghiêm khắc khiển trách cậu, thậm chí là hành hạ cậu.
"Không được khóc, phải cười, đúng, cười như vậy..."
"Chỉ cần con làm được những điều này, mẹ mới yêu con, nếu không con không phải là con trai của mẹ, hiểu chưa?"
Bản edit của Mắm Muối Chanh Đường siêu dễ thương. Đọc xong nhớ phô lô tui nha, hoặc theo dõi tui bên page Mắm Muối Chanh Đường. Ngày nào cũng có truyện hay cho mấy ní đọc hoài không chán luôn nè :3
"Con phải nói chuyện! Đừng suốt ngày im lặng như hũ nút..."
"Ai cho phép con chạm vào những thứ này! Sau này không được chơi nữa..."