Ôn Dao cụp mi xuống, né tránh ánh mắt của cô ta: "Về lấy đồ."
Kim Y Văn hơi sững sờ, không hiểu sao lại nhìn thấy một tia thất vọng và lạnh nhạt trong mắt đối phương.
Cô ta vội vàng tiến lên, nịnh nọt lấy lòng đi theo sau cô: "Chiều nay mọi người đều được nghỉ, chị có muốn đi chợ không? Chúng ta cùng nhau đi dạo nhé, em lên gọi Bối Hiểu Đóa nữa, dù sao trước đây chúng ta cũng là một nhóm..."
"Không cần đâu, tôi có việc." Giọng Ôn Dao dịu dàng mà bình thản, không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào.
Thấy đối phương có vẻ lạnh nhạt với mình, trong lòng Kim Y Văn có chút bất an, không nhịn được giải thích: "Em cũng không phải loại người mà chị nghĩ đâu, chuyện của em với huấn luyện viên Phạm chỉ là vì... vì huấn luyện viên Trần cứ nhằm vào em, em không muốn ở dưới trướng cô ta nữa, cho nên em mới... em mới..."
Ôn Dao dừng bước, quay đầu lại bình tĩnh hỏi ngược lại: "Cô nghĩ cô là ai? Cô ta đường đường là sĩ quan, lại đi nhằm vào cô?"
"Kim Y Văn, con người có thể tạm thời yếu đuối, nhưng không thể không phân biệt được đúng sai, phải trái."
"Em..."
Nói đến đây thôi, Ôn Dao không nói thêm gì nữa, xoay người đi lên lầu, để mặc Kim Y Văn đứng đó mắt đỏ hoe, vô cùng xấu hổ nắm c.h.ặ.t t.a.y áo.
...
Ôn Dao thay một bộ quần áo sạch sẽ, lúc cầm tiền vàng ra khỏi trại huấn luyện, cơn mưa như trút nước đã tạnh, nhưng trời vẫn âm u.
Vùng đất hoang vu này đầy cỏ dại và bùn lầy, trước những ngôi nhà lụp xụp ở phía xa có rất nhiều người, trông ồn ào và hỗn loạn, cô vốn định tìm đại một chiếc xe để về biệt thự cổ, nhưng lại phát hiện ra rằng ở cái thế giới này, tài nguyên xe cộ có hạn, cho dù có tiền vàng cũng rất khó thuê được xe.
Nếu đi bộ về thì quãng đường lái xe hơn một tiếng đồng hồ sẽ phải đi bộ mười mấy tiếng đồng hồ.
"..."
Thôi vậy, để lần sau đi.
Nhưng đúng lúc cô định quay lại, một chiếc xe con màu đen lạ hoắc từ từ lái đến bên cạnh cô.
Chiếc xe này cô chưa từng thấy, cô nghĩ mình chắn đường người ta, vội vàng nép sang một bên, nhưng chiếc xe đó cứ như đang trêu cô vậy, lại chuyển hướng lái về phía cô, luôn giữ khoảng cách song song với cô.
Ôn Dao: "?"
Cô dứt khoát đứng im không nhúc nhích, cửa sổ xe màu đen bên cạnh hạ xuống, không lâu sau, một gương mặt tuấn tú quen thuộc lạnh lùng lọt vào tầm mắt.
Ngay sau đó, cửa xe mở ra, người đàn ông cong môi cười với cô: "Thay xe khác thì không nhận ra người nhà nữa à? Lên xe đi."
Ôn Dao sững người một lúc, vội vàng kéo cửa xe ngồi vào, nhìn người đàn ông ướt sũng bên cạnh, khó hiểu hỏi: "Sao anh lại ở đây?"
Quý Minh Trần còn chưa kịp lên tiếng, Địch Đại Hổ ngồi ở ghế phụ đã vội vàng giải thích: "Tường thành Tây Nam chất đầy zombie, suýt chút nữa là không giữ được, lão đại vừa mới đốt xong, đang đi về."
Bản edit của Mắm Muối Chanh Đường siêu dễ thương. Đọc xong nhớ phô lô tui nha, hoặc theo dõi tui bên page Mắm Muối Chanh Đường. Ngày nào cũng có truyện hay cho mấy ní đọc hoài không chán luôn nè :3
Melissa ngồi ở ghế lái giật mình, thuận tay cho hắn ta một cái tát: "Người ta có hỏi anh đâu, anh lắm mồm làm gì!"
"..."
Ôn Dao thu hồi ánh mắt, nhìn Quý Minh Trần bên cạnh, hôm nay anh có vẻ khác với mọi khi, tóc mai nhỏ giọt nước, người cũng ướt sũng, chiếc áo sơ mi trắng ướt nhẹp dính sát vào người, phác họa mờ mờ hình dáng cơ thể anh.
Người này rất quý phái, bình thường trời mưa đều che ô, không có việc gì thì căn bản sẽ không để bị ướt, bộ dạng ướt như chuột lột này, cô vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-vut-bo-the-tham-toi-duoc-phan-dien-cung-chieu-sung-ai/chuong-67-chang-le-anh-muon-toi-coi-het-de-kiem-tra.html.]
"Sao anh lại ướt như vậy?"
Vốn chỉ là thuận miệng hỏi, không ngờ vừa dứt lời, người đàn ông đã khẽ nâng hàng mi dính đầy những giọt nước li ti, đôi đồng tử sâu thẳm đen láy nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói êm ái mỉm cười: "Em nói gì?"
Ôn Dao cũng nhận ra mình có lẽ là gần mực thì đen, nói chuyện với anh càng ngày càng giống anh, vô thức quay mặt đi: "Ý tôi là, trước đây anh ra ngoài đều che ô, sao hôm nay lại để ướt như vậy..."
Quý Minh Trần hơi nhướng mày, cong môi cười phóng khoáng: "Sao vậy, đau lòng à?"
Ôn Dao: "..."
Cô bội phục khả năng suy diễn của người này.
Quý Minh Trần lười biếng dựa người ra sau, mỉm cười giải thích: "Hôm nay tình huống đặc biệt, không tiện che ô."
Ôn Dao không phải người nói nhiều, thấy xe bắt đầu khởi động, cô liền nói vào trọng điểm: "Mấy ngày nay tôi đều ở doanh trại cấp D, không đi đâu cả."
Nói xong, cô còn làm bộ vén tay áo lên cho anh kiểm tra, sau đó nghiêm túc nói: "Cho nên tôi không gặp bất kỳ nguy hiểm nào, cũng không bị thương, anh có thể cho em xuống xe rồi."
Làn da thiếu nữ vốn trắng nõn, hai cánh tay quả thật nhẵn nhụi không có một chút vết thương nào.
Quý Minh Trần cũng không ngờ cô thật sự làm theo lời anh, để anh kiểm tra, ánh mắt từ đầu ngón tay cô lướt qua cánh tay trắng nõn như ngọc, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt cô: "Chỉ cho tôi kiểm tra tay thôi à, vậy những chỗ khác thì sao?"
Ôn Dao sững sờ, vẻ mặt hơi kinh ngạc: "... Chẳng lẽ anh còn cần tôi cởi hết ra để anh kiểm tra à?"
Vừa dứt lời, Melissa và Địch Đại Hổ ngồi phía trước không khỏi nhìn nhau, trong lòng đều thầm nghĩ lão đại chơi cũng ghê thật!
Quý Minh Trần khẽ cười thành tiếng, giọng điệu nhẹ nhàng: "Về biệt thự cổ với chúng tôi, để người hầu kiểm tra cho em."
Nói xong, sợ cô không đồng ý, anh lại bổ sung: "Sáng mai tôi sẽ đưa em về."
Ôn Dao cảm thấy không cần thiết, nhưng lúc này xe đã chạy đi rất xa, cho dù cô có xuống xe cũng phải đi bộ về, rất phiền phức.
Nhưng đúng lúc cô im lặng ngồi xuống nhìn ra ngoài cửa sổ, bên tai lại vang lên giọng nói: "Tất nhiên, nếu em muốn tôi đích thân kiểm tra, cũng không phải là không được..."
"Rất hân hạnh được phục vụ Ôn tiểu thư."
Giọng nói của Quý Minh Trần luôn trầm thấp và ấm áp, mang theo sự dịu dàng và thanh tao, đặc biệt dễ nghe, những từ như "đích thân", "phục vụ" được cố tình nhấn mạnh khiến bầu không khí vốn đã ẩm ướt ở ghế sau càng thêm mập mờ.
"..."
Cái gì gọi là cô muốn chứ?!
Người đàn ông này sao lúc nào cũng đổi trắng thay đen vậy?!
Ôn Dao quay đầu lại muốn lên án anh một phen, nhưng khi cô nhìn vào đôi mắt phượng quyến rũ lòng người kia, tất cả những lời muốn nói lại không hiểu sao nghẹn lại trong cổ họng.
Thôi vậy, anh đẹp trai anh có lý, anh vốn là người có tính cách và giọng điệu như vậy, đầu óc còn có vẻ hơi có vấn đề, bọn họ cũng không còn là kẻ thù nữa, không cần thiết phải so đo với anh mọi lúc mọi nơi...
Ôn Dao quay đầu đi, không nói gì nữa, sau khi đến biệt thự cổ, Quý Minh Trần về phòng thay quần áo trước, Ôn Dao được người hầu đưa về phòng cũ.
Cô vốn tưởng rằng, cô đã đến trại huấn luyện rồi, căn phòng của cô nhất định sẽ bị dọn thành phòng trống, dù sao trước đây cô cũng chỉ tạm thời ở đây để dưỡng thương.
Nhưng khi trở về, cô phát hiện ra rằng, tất cả mọi thứ trong phòng đều nguyên vẹn, cho dù là quần áo cô đã mặc, cốc cô đã dùng, hay bút và vở cô dùng để viết vẽ lúc rảnh rỗi, đều không hề bị xê dịch, ngay cả vị trí cũng không thay đổi...