SAU KHI BỊ TỪ HÔN ĐỜI TA LÊN HƯƠNG RỒI - Chương 184
Cập nhật lúc: 2025-03-24 14:35:10
Lượt xem: 83
Mấy đứa bé trai bị khí chất lạnh lùng của Bùi Tấn dọa cho sợ hãi, nhao nhao giật tay Bổn Bổn ra, chạy đi như đang trốn.
Nhìn thấy bọn chúng bỏ chạy, Bổn Bổn hai mắt sáng ngời, hết sức vui vẻ mà chống hông.
Bùi Tấn đưa mắt đuổi theo cô bé, nhất thời không nỡ dời đi chỗ khác.
Khuôn mặt của nữ nhi đều có bóng dáng chàng.
Nói đến, tuy trong cung chàng có ba nữ nhi, nhưng không có đứa nào giống chàng, nếu tìm được một hai chỗ giống chàng thì đúng là đáng để khoe khoang. Công chúa Bình Khang xinh đẹp nhưng giống hệt Lý Tần, Công chúa Thuần Khang cũng giống Ngu Phi, hiền lành ngoan ngoãn, Công chúa Linh Khang lại không giống ai, mỗi khi nhìn thấy chàng thì luôn lẩn đi xa như chuột gặp phải mèo.
Chỉ có Bổn Bổn trước mặt là như được tạc cùng một khuôn giống hệt chàng, nói đây không phải là nữ nhi ruột của chàng thì ai tin?
Bùi Tấn kiêu hãnh bế Bổn Bổn lên xe ngựa đậu bên đường. Trong xe ngựa lớn có một bàn ăn, chất đầy các loại đồ ăn.
Bổn Bổn đang ở tuổi háu ăn, bé nhìn thấy một bàn đầy hộp thức ăn thì không thể rời mắt.
Bùi Tấn ôm bé ngồi xuống, chỉ vào mấy chục hộp đồ ăn nói: “Đây là đồ ăn nhẹ cha chuẩn bị cho con, ăn nhanh đi.”
Bổn Bổn ngồi lên người chàng, giơ tay muốn lấy chút đồ ăn vặt lại nhớ tới mình còn chưa rửa tay. Bổn Bổn giơ bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn mềm mại lên, Bùi Tấn thích thú nhìn bộ dạng của con bé, tự mình lau chùi cho bé, ấm áp nói. “Được rồi, Bổn Bổn có thể ăn rồi.”
"Cảm ơn cha!" Bổn Bổn cười tươi đến mức thấy răng không thấy mắt, nhìn đống đồ ăn muôn màu, đầu tiên bé nhét một chiếc bánh ngọt giống như lòng đỏ trứng vào miệng, phồng má, ăn một cách thích thú.
"Quá ngon..."
Bùi Tấn lặng lẽ nhìn bé, mặc dù cô bé lưu lạc bên ngoài nhưng được Phó Nhiêu nuôi dưỡng rất tốt, như tạc từ ngọc, không hề kém những đứa trẻ trong cung, thực ra cô bé còn hoạt bát hơn một chút.
Bổn Bổn ăn mấy món lại muốn ăn nhiều hơn, nghĩ đến những lời giải thích thường ngày của Phó Nhiêu, cô bé bĩu môi buồn bã nhìn Bùi Tấn: “Cha, Bổn Bổn không được ăn...”
Bùi Tấn đau lòng vô cùng, chàng ôm chặt con bé hơn, dùng đầu ngón tay thô ráp cẩn thận gỡ vụn bánh ra khỏi khóe miệng bé: “Tại sao?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bổn Bổn sầm xuống, mất mát nói: "Mẹ nói, con không được ăn nhiều..."
Bùi Tấn cũng biết mình không thể chiều hư trẻ con, nhưng lúc này chàng cũng không đành lòng đối xử tệ với con bé, chàng kiên quyết nói: "Con có thể ăn, cứ ăn, con có cha chống lưng!"
"Được ạ!" Bổn Bổn được động viên, cảm thấy rất hài lòng, hì hục một lát đã ăn đến mức da bụng căng tròn, ăn xong còn lau miệng, lộ ra nụ cười hài lòng với Hoàng đế.
“Cha ơi, giữ phần còn lại cho Bổn Bổn ăn vào ngày mai nhé?” Đứa trẻ được Phó Nhiêu nuôi dạy rất tốt, không lãng phí thức ăn.
Bùi Tấn nhìn khuôn mặt rất giống mình này, nhớ lại chuyện đã xảy ra với cô bé, hai mắt đau nhức, cười ra nước mắt: “Được rồi, từ nay về sau mỗi ngày cha sẽ chuẩn bị đồ ăn ngon cho con.”
Bổn Bổn hưng phấn ôm lấy mặt Bùi Tấn thơm “chụt” một cái.
Bùi Tấn sửng sốt, cười ngượng ngùng, không biết phải đáp lại cô bé thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-tu-hon-doi-ta-len-huong-roi/chuong-184.html.]
Nhưng Bổn Bổn lại thoải mái ôm cổ chàng hỏi: "Cha ơi, cha đã đi đâu vậy? Người khác luôn nói đùa rằng Bổn Bổn là một đứa trẻ không có cha..." Trước khi Bùi Tấn kịp trả lời, cô bé đã mím môi nghẹn ngào nói: “Ai cũng có cha, Bổn Bổn không có cha…” Nói xong, nó òa khóc lớn.
Bùi Tấn nghe vậy thì cay mắt, vội vàng dỗ dành cô bé, giọng run run hỏi: "Mẹ con nói thế nào?"
Bổn Bổn ngẩn ngơ trả lời: “Mẹ nói cha đi đánh trận, cha đi đến một nơi rất xa để chiến đấu với kẻ xấu. Cha phải đuổi kẻ xấu đi mới về được…” Nói xong, bé nhìn chàng với ánh mắt tủi thân, ôm chặt Bùi Tấn bằng đôi tay củ sen nhỏ xíu, như sợ chàng sẽ bỏ chạy, “Cha ơi, khi Bổn Bổn lớn, con sẽ đi chiến đấu với kẻ xấu cùng cha, cha sẽ được đoàn tụ với con và mẹ. Bổn Bổn sẽ có cha...”
Giọng nói trong trẻo của cô bé mang theo một chút ngây thơ và cầu xin, bay vào tai chàng, rót vào trái tim chàng.
Hoàng đế hiếm khi khóc không thành tiếng, một lúc lâu sau chàng cũng không thể thốt ra được một lời nào.
Nhìn thấy Bùi Tấn bật khóc, Bổn Bổn ngạc nhiên ngừng khóc, nước mắt vẫn còn đọng trên lông mi. Cô bé chậm rãi vịn vai chàng, đứng dậy trong vòng tay chàng, cong người cười toe toét. Đầu tiên là hôn lên lông mi chàng, sau đó hôn xuống sống mũi, con bé trịnh trọng dỗ dành chàng:
“Cha ơi, đừng khóc, Bổn Bổn thích cha…”
Cô bé kéo chàng quay đầu lại, ôm mặt chàng tùy tiện gặm nhấm, cuối cùng còn muốn hôn miệng của chàng...
Trái tim của Bùi Tấn ngọt như mật, dở khóc dở cười né đi, bế cô bé lên, ôm vào lòng rồi hôn thật mạnh lên tóc cô bé.
"Thật không hổ là nữ nhi của trẫm!" Máu mủ tình thâm.
Trong xe ngựa thỉnh thoảng vang lên tiếng cười vui vẻ của hai cha con.
Phó Nhiêu đứng ở ngưỡng cửa lúng túng vò khăn tay, trong lòng cảm xúc lẫn lộn.
Nàng vừa đến y quan của sư mẫu đón Bổn Bổn thì được biết Bổn Bổn đã tỉnh dậy, ăn trưa xong được mấy đứa trẻ gọi ra ngoài chơi.
Phó Nhiêu tìm một mạch đến tận cửa nhà mình, lại nhìn thấy một chiếc xe ngựa lớn giản dị đậu bên đường, biết rằng chính là Bùi Tấn giá lâm.
Nàng lặng lẽ đứng ở ngưỡng cửa, lắng nghe tiếng động trong xe ngựa, hốc mắt dần ươn ướt.
Hai tháng nữa Bổn Bổn sẽ tròn ba tuổi.
Bổn Bổn thường sà vào lòng nàng và hỏi: "Mẹ ơi, mẹ ơi, cha con đâu? Cha đi đâu rồi? Khi nào cha mới về?"
Nàng luôn trả lời như thế này: “Bổn Bổn, cha của con đã đi Tây Bắc để đánh đuổi kẻ xấu. Khi Bổn Bổn lớn lên, cha sẽ trở lại.”
“Lớn lên là bao nhiêu tuổi? Bổn Bổn sắp được ba tuổi rồi. Liệu khi con ba tuổi có được gặp cha không?”
Mỗi lần con tìm nàng đòi cha, nàng không khỏi tự hỏi, liệu quyết định ban đầu của mình có đúng đắn không?
Đối với nàng, nàng không cần chồng, nàng cho rằng chỉ cần nàng đủ tốt thì Bổn Bổn không cần cha. Phụ thân nàng mất khi nàng còn nhỏ, nàng chưa bao giờ tận hưởng được cảm giác có cha che chở. Nàng cho rằng Bổn Bổn cũng không cần cha. Đúng vậy, sự kiên định ban đầu trở nên lung lay khi những đứa trẻ lớn lên.
Bây giờ nàng nhìn thấy sự khao khát của Bổn Bổn dành cho cha, con bé hưng phấn khua tay múa chân, nàng chợt nhận ra rằng có lẽ mình có thể liều một lần.