"Có ai gì ? Cậu đừng để tâm đến những lời đó, chúng đều việc công bằng, chính trực, công khai."
"Cháu suy nghĩ kỹ , ngay từ khi suất học, cháu đưa quyết định chứ hứng lên nhất thời."
Đại đội trưởng thấy thái độ kiên quyết, trong lòng dâng lên cảm xúc lẫn lộn.
Có vắt óc tìm kế để suất học, rõ ràng tư cách đạt coi gì, sự khác biệt giữa với đúng là quá lớn.
Hành động của Địch Hoằng Nghị trái khiến đại đội trưởng bằng con mắt khác.
"Đây là việc lớn, cho thêm vài ngày để suy nghĩ kỹ, nếu hối hận thì cứ đến với một tiếng. Tuy nhiên thời gian gấp rút, chỉ thể cho ba ngày."
Danh sách báo lên ngay để còn sắp xếp.
Địch Hoằng Nghị cảm ơn lòng của đại đội trưởng, nhưng cũng bày tỏ sẽ đổi, đó rời .
Anh , các cán bộ đại đội khác vây .
"Cậu mà từ chối, chuyện quá bất ngờ ."
"Cứ tưởng là một kẻ bướng bỉnh, ngờ giác ngộ cao như thế."
"Nếu Lý Chí Nghị và Giang Bội Nga mà họ hãm hại vốn dĩ chẳng ý định lấy suất học , họ sẽ nghĩ gì?"
Hai thanh niên tri thức đó nghĩ gì thì rõ.
các thanh niên tri thức khác chuyện thì xôn xao hẳn lên.
Đại đội trưởng đặc biệt gọi Địch Hoằng Nghị qua, đều đoán là chuyện gì.
Anh từ ban ủy đại đội , thanh niên tri thức vây lên chúc mừng.
Địch Hoằng Nghị mở lời, tất cả đều sững sờ.
"Cái gì cơ? Cậu từ chối? Cậu uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì ? Hay là đầu kẹp cửa !"
Ôn Tuyết Lan càng bất ngờ hơn, lo lắng thôi: "Tiểu Nghị, em tức giận thế nào cũng đem tiền đồ của trò đùa chứ."
Mọi đều hiểu nổi mạch não của Địch Hoằng Nghị là gì, thậm chí còn cảm thấy Địch Hoằng Nghị đó "rắn c.ắ.n" một , để tránh hãm hại nữa nên cố ý lừa như .
khi ba ngày , Địch Hoằng Nghị đại đội trưởng gọi qua và vẫn đưa câu trả lời tương tự, đại đội trưởng liền giao suất học cho Điền Hồng Sinh.
Điền Hồng Sinh ngờ vớ món hời , vui mừng đến mức gì cho .
"Địch Hoằng Nghị, cảm ơn ." Thái độ của Điền Hồng Sinh vô cùng chân thành.
Nếu Địch Hoằng Nghị từ bỏ, thể cơ hội như .
Địch Hoằng Nghị vẫn biểu cảm nhạt nhẽo: "Không liên quan đến , là do bình thường biểu hiện của bản thôi."
Điền Hồng Sinh xuống nông thôn cũng tám năm , luôn cần mẫn việc, tính tình cũng khá đôn hậu.
Tuy đôi khi thích hiền lành ba , lúc gặp mâu thuẫn luôn thích hòa giải kiểu dĩ hòa vi quý, nhưng đ.á.n.h giá tổng thể vẫn .
Khi Địch Hoằng Nghị rời , Ôn Tuyết Lan chạy tới chặn .
"Tiểu Nghị, tại em ? Chẳng lẽ em thật sự ở nông thôn cả đời ?"
"Chẳng đây là điều các nên từ sớm ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-nu-phu-xuyen-thu-hoan-doi-cuoc-doi/chuong-180.html.]
Ôn Tuyết Lan thể tin nổi, ban đầu cô chỉ nghĩ là Địch Hoằng Nghị giận dỗi với nhà, ngờ thật sự thể chuyện như .
"Em sẽ khiến chú đau lòng đấy, em vì suất học ..."
Ôn Tuyết Lan vội vàng phanh , nuốt những lời phía trong.
Địch Hoằng Nghị nheo mắt: "Vì suất học thì ?"
"Không, gì. Dù em từ bỏ cũng quá đáng tiếc, em về với đại đội trưởng một tiếng ."
Địch Hoằng Nghị hừ lạnh một tiếng, "Các bớt quản chuyện của ."
Vành mắt Ôn Tuyết Lan đỏ lên: "Tiểu Nghị, chị cũng là vì cho em thôi, em gây hấn với gia đình chẳng lợi lộc gì ."
"Không liên quan đến chị."
Địch Hoằng Nghị lười để ý đến cô nữa, thẳng luôn.
Uông Oánh chạy tới, thấy Ôn Tuyết Lan bộ dạng đáng thương, lập tức dựng lông mày liễu lên.
"Cái Địch Hoằng Nghị cũng quá đáng thật! Cậu cũng là quan tâm , mà dám , để tính sổ với !"
Ôn Tuyết Lan vội nắm lấy tay Uông Oánh, "Mình , chỉ là cát bay mắt thôi."
"Cậu đừng lừa nữa, chắc chắn là Địch Hoằng Nghị bắt nạt ."
"Thật sự mà, đừng hiểu lầm."
Uông Oánh bĩu môi, " , cơ hội thế mà cũng bỏ qua, vì ở đây nào khiến nỡ rời xa chứ?"
Ôn Tuyết Lan ngẩn , từng nghĩ đến khả năng .
"Chuyện ... chuyện thể."
"Sao thể, chẳng quan hệ khá với cái cô Đường Thanh Thanh gì đó ."
Ôn Tuyết Lan giật nảy : "Cậu nhảm gì thế, con bé mới chỉ là một đứa trẻ! Cậu nghĩ cũng quá thô tục !"
"Con bé tuy nhỏ con nhưng giờ cũng lớn phổng lên , hiện tại cũng mười bốn tuổi , chỉ kém Địch Hoằng Nghị ba tuổi thôi."
"Thế cũng khả quan lắm ."
"Cậu , đúng là quá đơn thuần . Con gái nông thôn mười bốn tuổi hiểu hết chuyện , xem nhiều mười sáu tuổi kết hôn sinh con kìa."
Mặc dù mười sáu tuổi vẫn đến tuổi kết hôn hợp pháp, nhưng ở nông thôn chỉ cần bày tiệc rượu là coi như kết hôn, nhiều hề đăng ký.
Hơn nữa họ còn thích tính tuổi mụ, nên trong mắt Đường Thanh Thanh mười sáu tuổi, là một thiếu nữ lớn .
Trước đây vì gầy gò nhỏ bé nên quên mất tuổi của cô, năm nay cao lên nhiều như , khó để coi cô là một đứa trẻ nữa.
"Cậu chắc sẽ ở , ở đây sánh với thành phố."
Khi Ôn Tuyết Lan câu , chính cô cũng chút chắc chắn.
Trước đây cô tin chắc rằng Địch Hoằng Nghị sẽ về, đến đây chỉ là để đ.á.n.h cược một cơn giận.
những hành động liên tiếp của , hiện giờ cô còn sự tự tin như nữa.
"Tóm là, cứ chú ý một chút . Nếu , rời khỏi đây?"