Chuyện khẩn cấp, Trưởng đồn Trương cũng nhảm, chào hỏi Đường Kiến Quân một tiếng để Đường Thanh Thanh lên ghế xe đạp, chở cô rời .
Nhìn bóng lưng Đường Thanh Thanh xa dần, giờ đây nhà họ Từ tin rằng con bé thực sự chút bản lĩnh.
Từ Thắng Lợi càng mang vẻ mặt sùng bái: "Chị họ lớn thật là lợi hại quá !"
Đối với một đứa trẻ, việc nhỏ tuổi giao trọng trách là một sự khẳng định cực kỳ lớn lao.
Đường Hưng Cường trong lòng vui vì Đường Thanh Thanh dắt theo, nhưng mặt Từ Thắng Lợi thì hề biểu hiện , đắc ý :
"Chị đương nhiên là lợi hại , chỉ chị giỏi mà cũng sẽ kém ."
Nhà họ Từ bây giờ cũng tin điều , chỉ chuyện Đường Hưng Cường gây náo loạn hôm nay là thằng nhóc tầm thường.
Chỉ là sẽ đường chính đạo tà đạo thôi, nhưng hiện tại Đường Thanh Thanh bắt nhịp với đồn công an, ước chừng Đường Hưng Cường cũng đường tà .
Thái độ của bọn họ đối với nhà họ Đường hơn một chút, thậm chí lúc nhà họ Đường rời , họ còn khách sáo một câu: "Khi nào rảnh thì sang nhà chơi nhé."
Đường Thanh Thanh theo Trưởng đồn Trương thẳng tiến đến đại đội Đồng Sơn, mãi đến ngày thứ ba mới về đến nhà.
Khác với thường ngày, Đường Kiến Quân hiếm khi chủ động mở miệng hỏi Đường Thanh Thanh xem phá án .
Giọng điệu chuyện cũng khác hẳn lúc , trở nên ôn hòa hơn nhiều.
Đường Thanh Thanh thấy thái độ ông nên đáp: "Đã bắt hung thủ phóng hỏa ạ."
Đường Hưng Cường dùng hai tay chống cái đầu lớn: "Chị, chị bắt thế nào ? Kể cho bọn em với!"
"Cũng giống như ở đại đội thôi, truy theo dấu chân khả nghi."
"Chị chi tiết chút ! Chị thế em ngoài khoe khoang !"
Đường Thanh Thanh thấy cũng chẳng gì đáng , chẳng qua là khám nghiệm hiện trường tỉ mỉ, loại trừ dấu chân của những tham gia chữa cháy, xem xét từng cái một xem dấu chân nào khả nghi, đó phân tích từng bước thôi.
Vụ cũng tương tự vụ phóng hỏa ở đại đội , kẻ phóng hỏa cũng là của đại đội khác, điều vì mục đích trả thù mà điển hình là do tâm địa xa.
Đường Hưng Cường dễ dàng tha cho cô như : "Chắc chắn điểm gì khác thú vị chứ! Không điểm nào đặc biệt ?"
"Cái thì đúng là ."
"Chị mau kể !"
Không chỉ Đường Hưng Cường mà những khác cũng tò mò.
Đường Kiến Quân cũng lên tiếng: "Thanh Thanh, kể cho tình hình lúc đó ."
"Lúc đó con thấy một dấu chân khả nghi, hơn nữa dấu chân đó cứ quanh quẩn trong đại đội, nên ban đầu con cứ tưởng là trong đại đội phóng hỏa. Sau đó Trưởng đồn Trương cho gọi tất cả đàn ông đặc điểm phù hợp để con kiểm tra xem rốt cuộc là ai."
Chiêu Đường Thanh Thanh dùng đó nên lạ gì. Tuy nhiên ai rằng "cũng thôi, gì đặc biệt".
" con mãi mà chẳng tìm thấy ai khớp cả, trong lòng cũng thắc mắc nhầm ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-nu-phu-xuyen-thu-hoan-doi-cuoc-doi/chuong-154.html.]
Đường Xảo Xảo mà lo lắng thôi: "Chị, ai thấy chị việc ?"
"Có chứ." Đường Thanh Thanh gật đầu, lúc đó tại hiện trường ít tiếng phàn nàn.
Dân làng thấy Đường Thanh Thanh tuổi còn nhỏ, loay hoay mãi mà chẳng tra gì, là oán hận.
Có điều cơn giận của đều trút lên đầu Đại đội trưởng và Trưởng đồn Trương, cảm thấy họ già nên hồ đồ, thế mà tìm một con nhóc vắt mũi sạch để điều tra vụ án , thật sự là quá đáng tin.
Đường Thanh Thanh kể từ khi bắt đầu phá án, nào là nghi ngờ, giờ cô quen .
Vì những âm thanh đó ảnh hưởng đến Đường Thanh Thanh, chỉ là tìm thấy kẻ phóng hỏa khiến cô bắt đầu nghi ngờ suy luận của chính .
"Con còn tưởng suy luận sai, ở đó thêm một ngày để khám nghiệm hiện trường, nhưng kết quả vẫn giống như kết luận ban đầu, đoán xem chuyện gì xảy ?"
"Chuyện gì?"
Lần ngay cả Triệu Đại Hoa và bà nội Ngô cũng vểnh tai lên xem rốt cuộc là chuyện thế nào.
"Lúc đó Trưởng đồn Trương còn bảo nếu tra thì thôi, cứ để con về nhà . Bây giờ trời lạnh thế , sợ con cứ xổm ngoài trời sẽ lạnh."
"Rồi đó thì ?"
"Lúc đó con thấy phục lắm nhưng thật sự tìm thấy manh mối, cứ ngỡ tra , đang phân vân nên về , thì hây! Không ngờ lúc bước ngoặt."
Đường Hưng Cường vỗ đùi cái đét: "Chị mau chứ! Làm em sốt ruột c.h.ế.t !"
"Mấy ngày nay con cứ ở đó khám nghiệm hiện trường, ngày nào cũng nhiều rảnh rỗi vây quanh xem náo nhiệt. Lúc đó con đến hoa cả mắt, bèn dậy ăn một viên kẹo. lúc , con thấy một trong đám đông!"
"Kẻ phóng hỏa!"
Mọi mặt đồng thanh hét lên.
" , kẻ đó lúc đó cũng trộn lẫn trong đám đông đang xem náo nhiệt, tay còn cầm hạt dưa c.ắ.n rôm rốp."
Bà nội Ngô kinh ngạc: "Thế thì ngạo mạn quá !"
"Chẳng thế ạ, con thấy là bảo Trưởng đồn Trương đè ngay. Sau đó tra hỏi mới , ở đại đội Đồng Sơn, ngày xảy hỏa hoạn cũng ở đó, chỉ là hôm mất. Thế nên hôm kiểm tra con mới bắt ."
Triệu Đại Hoa hiểu: "Vậy ? Bên vẫn đang điều tra, công an vẫn còn ở đó, sợ bắt ?"
Những khác cũng khó hiểu, thế mà còn vây quanh xem náo nhiệt, đúng là chê tóm, tự dâng xác đến mà.
"Hắn xem thử." Đường Thanh Thanh nhún vai.
Cả đám cảm thấy thật phi lý, chuyện còn ảo hơn cả trong truyện.
Bà nội Ngô sống hơn nửa đời , từng qua chuyện lạ lùng như : "Đây là tự tự chịu thì là gì."
"Con Trưởng đồn Trương , nhiều tội phạm khi gây án đều thói quen xem hiện trường, bác đây cũng từng bắt những tên tội phạm như ."