Sau khi bị nữ phụ xuyên thư hoán đổi cuộc đời - Chương 123

Cập nhật lúc: 2026-01-19 09:42:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Địch Hoằng Nghị tò mò: “Làm em ?”

 

“Em hỏi Điền Điền về thời tiết gần đây, em ba ngày một trận tuyết, đó rơi nữa. Anh xem, hai dấu chân là dẫm lên tuyết, còn dấu chân của lớp tuyết.”

 

Địch Hoằng Nghị trầm ngâm một lúc: “Chúng vẫn tìm thím thấy Vương Hướng Hồng để hỏi xem chính xác thím thấy .”

 

chúng hỏi như thì dễ lộ.”

 

Địch Hoằng Nghị Vương Hắc T.ử đang nô đùa: “Để thử xem.”

 

Vương Hắc T.ử triệu tập và giao nhiệm vụ quan trọng như , lập tức cảm thấy bản khác hẳn.

 

“Bảo đảm thành nhiệm vụ!”

 

Vương Hắc T.ử khoác vai Vương Tiểu Thiết, kéo bé cùng tìm thím cuối cùng thấy Vương Hướng Hồng.

 

Không dùng cách gì mà dụ thím đến đây.

 

“Hôm đó đang ở đây, cũng định về nhà đẻ chơi một chút, thế là thấy vợ Tào Lượng ở chỗ cái cây lớn , cái cây to nhất , loáng một cái thấy bóng dáng nữa.”

 

Vương Hắc T.ử cái cây lớn, cách đó hai ba mươi mét, còn cành cây che khuất tầm mắt một phần.

 

“Xa thế thím nhận đó là dì Hồng?”

 

“Hại, bộ quần áo là nhận ngay thôi mà. Cả cái đại đội chẳng ai mặc rực rỡ hơn cô . Áo bông của chúng màu xám với màu xanh cho đỡ bẩn, chỉ cái áo vải hoa màu đỏ.”

 

Chiếc áo bông đỏ đó của Vương Hướng Hồng đặc trưng, là quà của nhà ngoại sắm cho khi cô lấy chồng, chỉ màu sắc rực rỡ mà còn đặc biệt dày dặn.

 

Quần áo của đa phần đều chắp vá chằng chịt, áo bông mỏng dính, bông của nhiều cứng , chẳng ấm áp gì.

 

Áo bông của Vương Hướng Hồng trông ấm, nào thấy cô mặc là các bà các chị trong thôn cũng đều hết sức ngưỡng mộ.

 

“Hóa thím dựa quần áo để nhận ? Không tận mắt thấy mặt dì ?”

 

“Thế là đủ , bộ đó của cô nỡ cho khác mượn. Bình thường thấy, đưa tay sờ thử một cái là mặt cô dài thượt .”

 

Thím trả lời xong liền ngay, vẻ mặt hớn hở, cảm thấy phiền.

 

“Em gì mà khiến thím chịu chạy một chuyến giữa trời đông thế ?” Nhân lúc em nhà họ Vương chú ý, Đường Thanh Thanh khẽ hỏi: “Em cho thím phận của chúng ?”

 

“Làm thể chứ, em ngốc thế, em là đảng viên hoạt động bí mật đạt chuẩn đấy.” Vương Hắc T.ử vỗ n.g.ự.c.

 

“Em chỉ lân la trò chuyện, tiện thể hỏi thím thấy ở thôi. Thím nhiệt tình lắm, chủ động dẫn đường cho em luôn.”

 

“Chỉ thế thôi?”

 

“Chỉ thế thôi.”

 

Đường Thanh Thanh thể tin nổi: “Đơn giản ?”

 

“Vốn dĩ phức tạp, mấy thím thích nhất là kể mấy chuyện mà, chỉ cần em đúng mạch của thím , em nhiều thím cũng cứ nhất quyết kể cho em .”

 

Chỉ cần chú ý khen đối phương thính nhạy đúng lúc là họ hận thể dốc hết gan ruột với .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-nu-phu-xuyen-thu-hoan-doi-cuoc-doi/chuong-123.html.]

Không chỉ Đường Thanh Thanh, Địch Hoằng Nghị cũng khỏi giật giật khóe miệng.

 

Biết sớm đơn giản thế , lúc nãy bọn họ còn lo lắng cái gì chứ, cứ gọi Vương Hắc T.ử hỏi là xong, đỡ tốn bao nhiêu công sức vô ích.

 

là xem phim nhiều quá nên nghĩ chuyện phức tạp lên .

 

Đường Thanh Thanh đến chỗ thím chỉ để kiểm tra tình hình.

 

Dưới gốc cây lớn một đôi dấu chân rõ ràng, cô nhận ngay đó chính là dấu chân đường núi.

 

“Người lúc đó ở đây khá lâu, dấu chân rõ ràng và nguyên vẹn.”

 

Nếu chỉ là ngang qua thì hai dấu chân sẽ song song thế , mà .

 

“Chỉ dấu chân của thôi ?”

 

“Vâng, ở đây khá nhiều đá, lẽ Vương Hướng Hồng dẫm lên đá mà nên để dấu chân.”

 

“Chủ nhân của dấu chân đặc điểm gì?”

 

Đường Thanh Thanh : “Khoảng hai mươi ba tuổi, cao một mét bảy, gầy, hình chữ bát trong.”

 

“Có khớp với đặc điểm của Tào Lượng ?”

 

Bọn họ tuy gặp Tào Lượng nhưng đó ở cục công an hỏi qua ngoại hình của chú .

 

“Gặp chú là em thể xác nhận chủ nhân dấu chân chú , nhưng xác định cũng chẳng ích gì. Vợ mất tích ở đây, chú xuất hiện ở đây cũng là chuyện bình thường.”

 

Địch Hoằng Nghị vuốt cằm, lẩm bẩm: “ tại chú ở đây nhỉ?”

 

“Có lẽ bóng lưng cuối cùng của vợ xuất hiện ở đây nên hoài niệm một chút?”

 

Cả hai đều cảm thấy khả năng lớn.

 

nếu lý do đó thì chú đây gì? Lại đúng ngay vị trí thím thấy Vương Hướng Hồng cuối.

 

Địch Hoằng Nghị gọi Vương Hắc T.ử : “Cái thím từng chỉ cho Tào Lượng vị trí thím thấy Vương Hướng Hồng cuối ?”

 

Vương Hắc T.ử lắc đầu: “Lúc thím kể với khác cũng chỉ là ở khu vực thôi, chỉ tận nơi cho ai cả. Nếu nhờ em khéo mồm, còn cho mấy đứa cháu của thím mỗi đứa một viên kẹo thì giữa trời đông giá rét thím cũng chẳng siêng năng thế .”

 

Chỗ cách nơi dân cư sinh sống cũng một cách nhất định, hóng hớt thì hóng đại khái là , chẳng ai rảnh mà chạy tận hiện trường xem cho kỹ gì.

 

Sắc mặt Địch Hoằng Nghị trở nên nghiêm trọng, khiến Đường Thanh Thanh và Vương Hắc T.ử cũng cảm thấy gì đó .

 

“Sao thế ?”

 

Địch Hoằng Nghị lắc đầu: “Chúng qua nhà Tào Lượng xem thử .”

 

Vương Hắc T.ử bực bội: “Hai hôm nay thế, cứ thích úp úp mở mở, thế sốt ruột c.h.ế.t !”

 

Đường Thanh Thanh lờ mờ đoán điều gì đó nhưng vẫn rõ, vì mặc cho Vương Hắc T.ử càm ràm, cô cũng gì.

 

Nhà Tào Lượng tách biệt với những nhà khác, hàng xóm gần nhất cũng cách đó hơn hai mươi mét.

 

 

Loading...