Bà còn cô suốt ngày chạy về nhà đẻ, thì bảo là tiếp tế nhà ngoại, tưởng đằng đó nhân tình nhân ngãi gì cơ.
Nghe thấy lời nh.ụ.c m.ạ như , Đường Quế Chi chắc chắn thể bỏ qua, lập tức mắng , bảo bà lòng đen tối nên ai cũng thấy bẩn thỉu.
Lời thốt khỏi miệng, Đường Quế Chi Từ Thái An cho một trận đòn.
Đường Kiến Quân đến đây khỏi nhíu mày, “Cô cũng thật là, từ nhỏ ăn giữ mồm giữ miệng. Có đàn ông nào thích đàn bà gào thét hung dữ , lúc đó thái độ cô dịu dàng một chút, lóc với chồng một tí, thì đến nỗi đ.á.n.h như .”
“ nước bẩn đổ lên em , nếu em phản kháng , còn sống thế nào nữa.”
Đường Kiến Quân vẫn đồng tình: “Đàn ông cực ghét phụ nữ như , bộ dạng của cô, hèn gì dạy dỗ cô.”
Đường Quế Chi ngờ ngay cả ruột cũng ủng hộ , trong lòng khỏi bắt đầu nghi ngờ là của .
“, nhưng cũng thể đ.á.n.h em đến c.h.ế.t như chứ.”
Đường Kiến Quân gật đầu: “Lời thì sai, nếu chuyện cứ thế mà bỏ qua, chẳng khác nào đạp mặt mũi nhà họ Đường chúng xuống đất.”
Đường Quế Chi , thở phào một cái.
“ cô út , cô , cái tính nết của cô cũng tiết chế một chút, thể cứ mãi cái kiểu nông thôn như . Từ Thái An là thể diện, cô mất mặt , trong lòng sẽ uất ức, uất ức quá thì tay chân chẳng sẽ ngứa ngáy .”
Đường Quế Chi cúi đầu hé răng, mắt đỏ hoe, nhưng may mà nước mắt còn rơi nữa.
“Được , năm mới năm me đừng trưng cái bộ mặt t.h.ả.m hại đó , chuyện nhỏ nhặt thôi mà. Để khi Từ Thái An đến đón cô, sẽ vài câu, để cô cũng nhà đẻ.”
Đường Quế Chi trong lòng thấp thỏm: “Anh sẽ đến đón em chứ?”
Ngô lão thái khẳng định chắc nịch: “Anh về đón chị thì hai đứa nhỏ ở nhà ai chăm? Bọn trẻ còn nhỏ, thể thiếu , mụ chồng chị dù giỏi giang đến thì cũng là một bà già sắp c.h.ế.t , mà quản nổi hai đứa cháu như lũ khỉ con .”
Đường Quế Chi thấy cũng cảm thấy chút lý lẽ.
Mặc dù chồng luôn tranh giành cháu với cô, lúc nào cũng chia rẽ tình cảm con cô, chuyện gì cũng thích xen .
con cái thì vẫn là ruột là nhất, vả hai đứa nhỏ nghịch ngợm kinh khủng, già của chồng căn bản chịu nổi.
Lúc bọn trẻ còn nhỏ, mụ già đó cũng từng bế về tự nuôi để cháu thiết với hơn.
hai đứa nhỏ từ khi sinh quấy dữ, ban đêm ôm ngủ là thể ngủ .
Mụ già đó sữa, giống như Đường Quế Chi, con quấy là nhét v.ú , thế là dỗ con nữa.
Mụ già đó thực cũng từng định dùng chiêu , nhưng hai đứa trẻ đều cá tính, mút mãi sữa, còn c.ắ.n bà một phát đau điếng.
Mụ già đó còn cách nào khác, đành ném con cho cô chăm, nếu thì bà cũng sẽ tự kiệt sức mà c.h.ế.t mất thôi.
Đường Quế Chi càng nghĩ lòng càng thấy vững vàng, vết thương tuy còn đau dữ dội nhưng cũng còn hoang mang lo sợ như nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-nu-phu-xuyen-thu-hoan-doi-cuoc-doi/chuong-109.html.]
Ở phía bên , nhà họ Từ.
Lúc khí nhà họ Từ cũng lắm, Đường Quế Chi gào chạy về nhà đẻ, ít ở đơn vị thấy, bây giờ bên ngoài đang đồn thổi đến mức nào.
“ bảo đàn bà đó tâm địa mà, chẳng qua là đ.á.n.h cho hai cái thôi, tưởng xảy chuyện gì to tát, cô định cho nhà họ Từ chúng mất hết mặt mũi ở đơn vị đây mà!”
Trương Thúy Hương nghĩ đến việc xuống lầu sẽ chỉ trỏ là ghét con dâu thấu xương.
Từ Quảng Tiến bực bội lườm bà một cái: “Bà cũng thật là, ngăn cản một chút. Bình thường thì thôi , năm mới năm me gây chuyện , chẳng là để cho thối mũi .”
“Đây là gây chuyện , rõ ràng là đàn bà đó vô cớ gây sự!” Trương Thúy Hương cũng tức giận.
“Ông cứ hỏi con trai xem, cô cố tình mẩy . Hừ, loại nông thôn như cô , thể gả cho Thái An nhà chúng kiếp tích bao nhiêu đức , mà còn đủ! Ăn của chúng uống của chúng , mà suốt ngày còn vô cớ gây sự!”
“Dù nữa, cô cũng là của hai đứa nhỏ, đ.á.n.h đập tàn nhẫn mặt con cái như , bà xem hai đứa cháu bây giờ dọa thành thế nào kìa.”
Nhắc đến cháu nội, Trương Thúy Hương càng thêm xót xa.
“Có như , chúng đúng là xui xẻo tám đời . Người đàn bà đó chẳng qua là cậy sinh hai đứa con trai nên mới coi trời bằng vung. Xì, nếu Thái An nhà chúng giỏi giang thì với cái bộ dạng đó của cô , đến con gái cũng chẳng sinh nổi!”
Từ Quảng Tiến thấy vợ càng càng hăng, thái độ đón con dâu về, cũng chút mất kiên nhẫn.
“Vậy bây giờ bà thế nào? Con dâu chạy về nhà đẻ , nhà chúng vẻ vang lắm ? thấy bà mới là suốt ngày vô cớ gây sự .”
Trương Thúy Hương lập tức sốt sắng: “Từ Quảng Tiến, ông thế là ý gì!”
“Chát——” Từ Quảng Tiến đập mạnh xuống bàn, “Sao nào, mấy năm nay đ.á.n.h bà, bà cũng định lên mặt đấy hả?”
Ngọn lửa giận của Trương Thúy Hương lập tức dập tắt.
“Cô về nhà đẻ thì cứ về , cũng sẽ lủi thủi về thôi, chẳng lẽ còn bắt Thái An nhà chúng rước ?”
Từ Thái An vốn im lặng nãy giờ, lập tức bày tỏ ý kiến của .
“Con mới đón đàn bà đó , cái thứ gì ! Có giỏi thì về nhà đẻ, giỏi thì đừng về nữa, cái thứ gì .”
Trương Thúy Hương cũng phụ họa theo: “ , nếu mà xuống nước thì đàn bà đó sẽ tưởng nắm thóp chúng , hở một tí là chạy về nhà đẻ, ai mà chịu nổi chứ.”
“Nếu cô về thì ? Hai đứa cháu nội bà trông nổi ?”
Hai đứa trẻ đang ở tuổi nghịch ngợm phá phách, ông và Từ Thái An đều , và đều chăm trẻ, bộ xương già của Trương Thúy Hương chắc chắn trông nổi.
Trương Thúy Hương lạnh một tiếng, vẻ mặt đầy vẻ khinh miệt.
“Cô ở nhà đẻ mấy ngày là lủi thủi về thôi, con gái gả thì trong nhà gì còn chỗ cho cô ở nữa? Mẹ vợ là một bà góa già, cả ngày chỉ lo chuyện dưỡng già, trông thì ghê gớm đấy nhưng thực bên trong rỗng tuếch.