【 Mặc dù là vỗ b-éo cho bằng , nhưng những thứ thì thực sự là bụng để nuôi dưỡng thể . 】
Lúc đầu bát canh ngọt A giao cũng chẳng là gì.
Giai đoạn nào là yến sào, bong bóng cá, nhà bếp cứ thế bưng lên cho nàng từng món một.
Để nàng khi gả thể b-éo bao nhiêu thì b-éo, thức ăn nhiều dầu mỡ bấy nhiêu, những thứ bổ dưỡng đó thì càng ngọt bấy nhiêu.
Đ-ánh giá:
“Chư Doanh Yên là hiểu rõ sự lợi hại của hỗn hợp đường và dầu.”
Lần nào cũng mang đến cho nàng những “quả b.o.m nhiệt lượng”.
Cũng may nàng là kẻ ngốc nghếch chẳng gì, thứ gì ăn thì ăn, thứ gì ăn nàng cũng lãng phí.
Tất cả thứ đều nàng sắp xếp thỏa đáng, đến đúng nơi nó cần đến.
Lần ốm , Chư Tầm Đào đặc biệt khen ngợi Chư Doanh Yên một chút.
Nếu sự “tâm huyết” của Chư Doanh Yên, thì với c-ơ th-ể đây của nàng, chắc chắn sẽ ốm nặng hơn bây giờ nhiều.
Dù thì bảo nàng vì trốn tránh việc gả cho Tiêu Cảnh Trạm mà hỏng c-ơ th-ể là chuyện thể nào.
Vì điểm , nàng nhất định cảm ơn nữ chính thôi.
Nàng sống ở Chư phủ mười sáu năm, những thứ đây ăn, coi như bù đắp hết .
Không chịu thiệt, thật .
“Tiểu b-éo t.ử thế nào , giống , cũng uống thu-ốc đắng ngắt?”
Nàng cùng tiểu b-éo t.ử đồng sinh cộng t.ử , giờ cùng cam cộng khổ một chút chắc cũng chẳng gì nhỉ?
Tiêu Cảnh Trạm :
“Làm nàng thất vọng , vết thương cổ Thần Lương chỉ cần bôi ít thu-ốc là khỏi thôi.”
“Hôm qua thằng bé ngủ sớm, hôm nay thức dậy ôm quả cầu mây nàng tặng chơi đùa vui vẻ với cha nó .”
Điều khiến Tiêu Cảnh Du đen mặt là Tiêu Thần Lương chơi cầu mây với Chư Tầm Đào, đó là Chư Tầm Đào ném, Tiêu Thần Lương nhặt.
Đến khi Tiêu Cảnh Du cha chơi cùng Tiêu Thần Lương, Tiêu Thần Lương đòi nó ném, nhất định bắt Tiêu Cảnh Du nhặt.
Nhìn Chư Tầm Đào và Tiêu Thần Lương chơi, Tiêu Cảnh Du liền , kiểu chơi giống hệt như Chư Tầm Đào đang trêu đùa Tiêu Thần Lương .
Thế là xong , trêu đùa trở thành chính , điều khiến Tiêu Cảnh Du khổ mà nên lời.
Uổng công đòi công bằng cho tiểu b-éo t.ử, sẽ bao giờ xen chuyện của tiểu b-éo t.ử và đại tẩu nữa.
Đại tẩu thích chơi đùa b-éo nhi t.ử thế nào thì cứ chơi, cần nữa, mi-ễn ph-í tặng cho đại tẩu luôn.
Chư Tầm Đào nhai nhai nuốt miếng mứt xuống:
“Tiểu b-éo t.ử chứ?”
Hôm qua suýt nữa bóp ch-ết mà, nàng còn đang phát sốt đây, tiểu b-éo t.ử , thấy thực cho lắm nhỉ?
Tiêu Cảnh Trạm ném cho Chư Tầm Đào một ánh mắt cảm kích:
“Điều chứng tỏ nàng thực sự bảo vệ nó vô cùng .”
“Hôm nay tâm trạng định , Thần Lương cứ luôn hoa chân múa tay vui vẻ, kể nàng đ-ánh đuổi kẻ , bảo vệ nó như thế nào.”
“Nó lớn lên cũng lợi hại như nàng để bảo vệ nàng.”
Thu Nguyệt há hốc mồm:
“Tiểu thư, , còn đ-ánh cả kẻ nữa cơ ?!!”
Nàng chỉ tiểu thư cứu tiểu công t.ử về, nhưng tiểu thư hề với nàng rằng nàng còn động thủ với cơ mà!
“Nghĩ cái gì ?”
Chư Tầm Đào vội vàng trấn an Thu Nguyệt, tránh để Thu Nguyệt nổi đóa:
“Ngươi còn tiểu thư nhà ngươi nặng nhẹ thế nào , với cái tay chân nhỏ bé của , thể động thủ với ai chứ?”
“Ngươi quên mất những thứ nhỏ nhặt thường mân mê đó , dựa nó đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-nghe-len-tieng-long-ta-tro-thanh-con-cung-cua-nha-phu-quan/chuong-89.html.]
“Chúng là dùng cái để chiến thắng.”
Ngón tay Chư Tầm Đào chỉ chỉ đầu .
Nàng dùng vũ lực ?
Nàng dựa chỉ thông minh hả!
Lúc Chư Tầm Đào chuyện với Thu Nguyệt, đôi mắt nàng vẫn luôn bí mật liếc Tiêu Cảnh Trạm.
【 Nếu Tiêu Cảnh Trạm hỏi dùng thứ gì, nên trả lời thế nào đây? 】
Mấy thứ nàng Thu Nguyệt , và sẽ hỏi nhiều, Tiêu Cảnh Trạm chắc chắn là .
Sắc mặt Tiêu Cảnh Trạm đổi, dường như nhớ việc hỏi Chư Tầm Đào câu hỏi :
“Nàng hãy dưỡng bệnh cho , mau ch.óng khỏe , Thần Lương còn đang đợi nàng chơi cùng đấy.”
Nếu Chư Tầm Đào chơi đùa Tiêu Thần Lương, thì sẽ là Tiêu Thần Lương chơi đùa Tiêu Cảnh Du thôi.
Cái khắc cái , cũng .
Chư Tầm Đào trả lời.
【 Tiểu b-éo t.ử , còn luôn tìm tiểu b-éo t.ử gì chứ? 】
Tiêu Cảnh Trạm Chư Tầm Đào đầy ẩn ý:
“Chư Tầm Đào đây là xong việc là chuẩn công thành thoái, ngay cả công lao cũng nhận ?”
Hắn quả nhiên đau đầu vì sự lương thiện quá mức của Chư Tầm Đào .
Không bảo vệ, một Chư Tầm Đào bụng như chẳng sẽ bắt nạt ch-ết .
Chư Tầm Đào lời nào, Thu Nguyệt ý kiến :
“Cô gia, ngài định , bát thu-ốc tiếp theo thế nào, nô tỳ cho uống .”
Chương 75 Chuyện thành
“Chỉ bát thu-ốc ngài cho uống tiểu thư mới chịu uống thôi.”
Khuôn mặt nhỏ của Thu Nguyệt nhăn nhó hết mức, nàng mà bản lĩnh của cô gia thì mấy.
May mắn , còn đầy một tháng nữa là tiểu thư sẽ thành hôn với cô gia .
Sau việc cho tiểu thư uống thu-ốc đều là việc của cô gia, liên quan gì đến nàng nữa.
Tiêu Cảnh Trạm:
“...
Khụ, nếu , đợi Tầm Đào uống xong thu-ốc hẵng về.”
Nếu , xứng với tiếng “cô gia” của con bé nha đầu chứ.
Chư Tầm Đào:
“!!”
“Không, cần phiền Tiêu thế t.ử , chuyện nhỏ như uống thu-ốc thể tự giải quyết .”
Thu Nguyệt hừ hừ:
“Tiểu thư, giải quyết , chỉ giỏi giở trò với nô tỳ, bắt nạt nô tỳ gì thôi.”
“Cô gia, thấy ý kiến ngài ở trông tiểu thư uống xong bát thu-ốc tiếp theo là đấy.”
Tiêu Cảnh Trạm đang định thốt hai chữ “ thôi” thì Chư Tầm Đào cướp lời :
“Ta hứa, , thề, bảo đảm sẽ ngoan ngoãn uống thu-ốc, nhất định dây dưa.”
“Huynh... hãy tin một ...”
Làm tiểu thư đến mức , cũng là quá đủ .
Vẻ mặt Thu Nguyệt khó xử đến cực điểm:
“Cho thêm một cơ hội nữa ?”
“, chỉ một thôi.”