【 Muốn giải sầu, chỉ manh oa. 】
Dù sớm nhận lời nhắc nhở của Tiêu Cảnh Trạm, nhưng khi thấy tâm tiếng khác thường của Chư Tầm Đào, Tiêu Cảnh Du vốn bất chính cũng khỏi nghiêm túc một chút:
Trên đời thực sự chuyện huyền diệu như ?
Chương 59 Có đang trêu ch.ó nhỏ
Tiêu Cảnh Du kinh ngạc về việc , nhưng khi thấy sự nhiệt tình của Chư Tầm Đào đối với nhóc mập nhà , mỉm .
Hắn ném cho Tiêu Cảnh Trạm một ánh mắt:
Đại , xong .
Nhìn con trai xem giỏi giang thế nào, mê hoặc đại tẩu tương lai của đến ch-ết mê ch-ết mệt.
Xem , chỉ thể của đại , mà ngay cả con trai mập cũng đủ tư cách dạy đại vài chiêu .
Bản đắc sủng bên chỗ con trai mập như Chư Tầm Đào.
Tương tự, con trai mập vị thế trong lòng Chư Tầm Đào cao hơn hẳn đại .
So sánh hai bên như , lòng Tiêu Cảnh Du cảm thấy thoải mái hơn .
“Thần Lương nhỏ bé, xem đây là cái gì nào?”
Chư Tầm Đào lấy một quả cầu mây nhỏ, lắc lắc mặt nhóc mập.
“Cầu, cầu cầu.”
Tiêu Thần Lương vỗ vỗ đôi bàn tay nhỏ, biểu thị thích quả cầu .
“Chơi, chơi.”
“Nếu Thần Lương chơi, cô cô chơi cùng con ?”
Ánh mắt Chư Tầm Đào lóe lên, một tia ác ý tinh quái.
Tiêu Thần Lương dùng lực gật gật cái đầu nhỏ, đến mức lộ cả những chiếc răng sữa nhỏ xíu.
Chư Tầm Đào đặt Tiêu Thần Lương xuống đất, đó nhẹ nhàng tung một cái, quả cầu mây nhỏ lăn xa.
Chẳng cần Chư Tầm Đào gì, Tiêu Thần Lương “ha ha”, ưỡn cái bụng mỡ chạy lạch bạch qua đó nhặt lên, đặt tay Chư Tầm Đào.
Tiếp đó, Chư Tầm Đào vô cùng ăn ý ném quả cầu ngoài.
Quả nhiên, Tiêu Thần Lương tiếp tục “ha ha”, hai cái chân nhỏ chạy càng lúc càng hăng.
Xem hai ba vòng, Tiêu Cảnh Du cảm thấy :
“Chư Tầm Đào đang coi con trai là ch.ó nhỏ để trêu ?”
Hắn càng càng thấy đúng ?
Tiêu Cảnh Trạm trả lời, bởi vì câu trả lời chẳng quá rõ ràng , còn cần hỏi ?
Mặt Tiêu Cảnh Du xụ xuống:
“Có ai đại bá nương như Chư Tầm Đào , dám trêu con trai mà chơi?!”
Oa, chê bai thì đó là chuyện của .
Chư Tầm Đào quá , lấy đứa con trai ngốc của tìm niềm vui.
Tiêu Cảnh Trạm đương nhiên là giúp Chư Tầm Đào:
“Thần Lương vui là quan trọng nhất.”
Quá trình quan trọng, kết quả là .
Tiêu Cảnh Du cũng thực sự tính toán, chỉ thôi.
Hắn chạm vai Tiêu Cảnh Trạm:
“Cứ thế Chư Tầm Đào trêu con trai chơi ?”
“Thế nên, con trai rốt cuộc là mất tích khi nào, mất tích lúc nào, tìm ở ?”
Bấy nhiêu câu hỏi, tổng cộng cho một câu trả lời chứ?
Chuyện vẫn còn giấu nương t.ử của đấy.
Nếu xử lý khéo, thực sự mất nhóc mập, nương t.ử chắc chắn sẽ cho phòng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-nghe-len-tieng-long-ta-tro-thanh-con-cung-cua-nha-phu-quan/chuong-70.html.]
“Không vội.”
Chủ yếu là vội cũng chẳng tác dụng gì.
Chuyện dễ dẫn dắt, bọn họ thể trực tiếp với Chư Tầm Đào rằng bọn họ thể thấy tâm tiếng của nàng.
Thậm chí tình hình , Tiêu Cảnh Trạm đều dám cho Chư Tầm Đào , chỉ sợ khiến Chư Tầm Đào hiểu lầm.
Mãi đến khi trêu cho Tiêu Thần Lương vã mồ hôi hột, Chư Tầm Đào mới gọi :
“Ai là bà t.ử, nha chăm sóc Thần Lương?”
“Thần Lương chơi đến vã mồ hôi , mau giúp nó một bộ quần áo khác, kẻo trúng gió lạnh.”
Tiêu Thần Lương là đứa trẻ nhỏ nhất trong phủ Vĩnh Tĩnh Hầu, nha , bà t.ử hầu hạ bên cạnh đương nhiên nhiều, thể chỉ một, hai .
Một phụ nữ gương mặt hiền từ mỉm đưa tay về phía Tiêu Thần Lương:
“Tiểu công t.ử, ma ma bế con quần áo ?”
Tiêu Thần Lương nỡ rời :
“Đào T.ử cô cô?”
Chư Tầm Đào cụp mắt, về phía Tiêu Thần Lương, như thể thỏa hiệp:
“Cô cô cùng con quần áo nhé?”
【 Đứa trẻ hai tuổi, quần áo cho nó, chắc khó nhỉ? 】
“Được ạ, ạ.”
Lần , Tiêu Thần Lương hài lòng , cũng cần ma ma bế nữa, cứ bám lấy Chư Tầm Đào chịu buông tay.
Cũng may tay nghề nuôi dạy trẻ trong viện mồ côi của Chư Tầm Đào mai một, cộng thêm việc Tiêu Thần Lương cực kỳ lời.
Chư Tầm Đào bảo nó đưa tay, nó đưa tay, bảo nhấc chân nhấc chân, phối hợp vô cùng.
Tiêu Thần Lương phối hợp, Chư Tầm Đào tay nghề.
Bộ quần áo xong chẳng tốn bao nhiêu thời gian, hơn nữa Chư Tầm Đào còn giúp Tiêu Thần Lương mặc vô cùng chỉnh tề, để Tiêu Thần Lương cảm thấy khó chịu.
Bế Tiêu Thần Lương xong quần áo lòng, Chư Tầm Đào rót nước cho nó uống.
Tiêu Thần Lương khát nước nên uống liền hai ly nước từ tay Chư Tầm Đào mới thôi.
Lúc , một ma ma khác chăm sóc Tiêu Thần Lương tiến gần:
“Chư tiểu thư, tiểu công t.ử giờ nặng hơn nhiều , bế lâu như chắc cũng mệt , là để nô tỳ cho.”
Chỉ lời thôi cũng đủ ma ma là kẻ mồm mép, luồn cúi.
Tiêu Thần Lương hiểu liền xoay một cái, để cho ma ma cái gáy.
Chư Tầm Đào bế Tiêu Thần Lương, tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng nhóc mập:
“Bộ quần áo thì , nhưng hình như thiếu một món trang sức.”
“Ngọc bội của Thần Lương , mang đến đây chọn một cái đeo .”
Chu ma ma xảo trá do dự một chút:
“Việc ...”
Chư Tầm Đào nhướn mày:
“Sao, gì tiện , là sợ tham đồ của tiểu chủ t.ử nhà các ?”
Tiêu Thần Lương ngẩng khuôn mặt nhỏ đang vùi trong lòng Chư Tầm Đào lên:
“Tặng, tặng cho cô cô.”
Cô cô Đào T.ử thích, nó thể tặng.
Nhẹ nhàng nhéo nhéo khuôn mặt bánh bao của nhóc mập, Chư Tầm Đào :
“ là một tiểu nhân tinh.”
【 Một bảo bối ngọt ngào thế , thể bảo vệ một chút chứ. 】
Tiêu Thần Lương hiểu chuyện , Chu ma ma đương nhiên còn lý do gì để ngăn cản nữa, bê một cái hộp gỗ nhỏ từ trong rương, đặt mặt Chư Tầm Đào.