“Nhìn thấy bộ dạng của Thu Nguyệt, Chư Tầm Đào đương nhiên cô nhóc đang nghĩ gì.”
Thu Nguyệt tuy chút ngại ngùng nhưng vẫn thành thật gật đầu.
Vỗ vỗ cái đầu nhỏ của Thu Nguyệt, Chư Tầm Đào hào phóng :
“Lần cơ hội sẽ cho em nếm thử."
“Cảm ơn tiểu thư."
Đôi mắt Thu Nguyệt sáng lấp lánh, tiểu thư nhà cô đối xử với cô thật .
Đời , đời , đời nữa cô đều theo tiểu thư, chỉ theo mỗi tiểu thư thôi.
Thu Nguyệt đang vui vẻ bên ngờ tới, nha bưng canh ngọt cho Chư Tầm Đào mới rời khỏi chỗ họ đến chỗ Chư Doanh Yên.
“Đại tiểu thư, nô tỳ tận mắt thấy Nhị tiểu thư uống hết ạ."
“Uống hết cả ?"
Chư Doanh Yên chút ngạc nhiên.
“Vậy còn những thức ăn buổi trưa?"
“Bẩm Đại tiểu thư, Nhị tiểu thư e là từng ăn đồ gì , nên chút thèm ăn."
“Nhị tiểu thư so với Đại tiểu thư chứ, Đại tiểu thư là nuôi nấng trong nhung lụa, Nhị tiểu thư ngay cả đồ còn thấy bao giờ."
“Đây chẳng là đột nhiên đồ , tự nhiên là ăn đến phát khiếp."
Nha hết sức nịnh bợ, ánh mắt Chư Doanh Yên đầy vẻ tham lam.
Chư Doanh Yên mỉm đưa cho cô một nén bạc:
“Ngươi lắm, cứ tiếp tục phát huy."
Nha vội vàng cất nén bạc lòng, tròng mắt bắt đầu đảo liên hồi:
“Nô tỳ việc cho Đại tiểu thư, tự nhiên là trăm phần nguyện ý."
“ theo yêu cầu của Đại tiểu thư, từ nay về đều chuẩn bữa ăn cho Nhị tiểu thư theo tiêu chuẩn của ngày hôm nay, chi phí thực sự là quá lớn..."
Đã vượt quá cả tiền tiêu vặt hàng tháng mà Vương quản gia sắp xếp cho Nhị tiểu thư .
“Yên tâm."
Chư Doanh Yên trong lòng tính toán.
“Tất cả đồ đạc ngươi chuẩn cho Chư Tầm Đào đều thể đến chỗ lấy bạc."
“Chỉ một yêu cầu, đừng lừa dối ."
“Nếu tâm tư gian xảo quá nhiều, thì tay chân sẽ dễ giữ đấy."
Nước quá trong thì cá.
Một chút tham lam nhỏ nhặt đó, cô cho phép.
Tuy nhiên, nếu tham lam quá mức, trong phủ bao nhiêu , cô dùng ai mà chẳng .
Tim nha thắt , lập tức dập tắt ý nghĩ mới nảy sinh.
Khế ước bán của cả gia đình họ vẫn còn trong tay phu nhân đấy.
Đại tiểu thư là đứa con gái phu nhân sủng ái nhất, đắc tội với Đại tiểu thư cũng đồng nghĩa với việc đắc tội với phu nhân.
Cô tuyệt đối thể vì tham chút bạc mà hại cả nhà .
“Đại tiểu thư, nô tỳ tuyệt đối trung thành với ."
“Lui xuống ."
Cả cái gậy và củ cà rốt đều đưa , Chư Doanh Yên tự nhiên sẽ thèm đoái hoài thêm đến nha nữa.
Một nha việc ở bếp , đầy mùi khói lửa, ở trong phòng cô thêm một lát là khí trong phòng đổi mùi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-nghe-len-tieng-long-ta-tro-thanh-con-cung-cua-nha-phu-quan/chuong-62.html.]
Nha rời , Thu Phân trong lòng hiểu nhưng miệng hết sức ủng hộ:
“Đại tiểu thư đúng là một chị , tự bỏ tiền riêng bồi bổ cho Nhị tiểu thư."
“Nhị tiểu thư gả , chắc chắn cũng sẽ tình cảm với Đại tiểu thư."
“Nếu Nhị tiểu thư mà quên mất tình nghĩa của Đại tiểu thư, nô tỳ nhất định tìm Nhị tiểu thư lý luận một chuyến."
“Ha ha ha..."
Nghe thấy lời của Thu Phân, Chư Doanh Yên dứt.
Con bé nha tuy chút ngốc nghếch nhưng lòng trung thành thì vấn đề gì.
Thỉnh thoảng mấy câu ngớ ngẩn cũng khá vui tai.
“Ta và Chư Tầm Đào vốn là chị em cùng sinh ."
“Đời cũng chỉ một đứa em gái ruột thịt là nó thôi."
“Ta đối xử với nó thì đối xử với ai?"
“Trước khi nó gả , nhất định sẽ dốc hết sức giúp nó tẩm bổ c-ơ th-ể cho thật , để nó còn khai chi tán diệp cho Tiêu thế t.ử nữa chứ."
Bao nhiêu đồ của cô đều là dùng tiền tươi thóc thật mua về, đều tống hết Chư Tầm Đào, nửa điểm giả dối.
Cô thì còn ai nữa?
Chương 53 Thích thích
Đối với Chư Tầm Đào mà , cô thực sự là một chị đấy.
Chư Doanh Yên bỏ tiền túi của để nuôi nấng Chư Tầm Đào thật khỏe mạnh, tin tức truyền đến tai Thái t.ử khiến cũng ngẩn .
Lúc tung tin đồn về Chư Tầm Đào, Chư Doanh Yên như .
Chẳng lẽ Chư Doanh Yên đột nhiên tỉnh ngộ, bắt đầu coi trọng tình chị em với Chư Tầm Đào, nên bù đắp cho cô ?
Nếu Chư Doanh Yên thực sự thể nghĩ như , thì đại sư Minh Đăng thể phán cô là yêu tinh chứ.
Ngày hôm đó, đại sư Minh Đăng những giống như Khâm Thiên Giám, phán rằng bát tự của Chư Doanh Yên và Dục Vương hợp.
Đại sư Minh Đăng còn lo lắng chỉ bát tự của Chư Doanh Yên, rằng bát tự của cô mang vẻ quái dị.
Đó là mệnh tức sinh tức t.ử, tức quý tức cùng.
Đừng là Thái t.ử mà như lạc trong sương mù, ngay cả đại sư Minh Đăng cũng bắt đầu nghi ngờ bản lĩnh của chính , cảm thấy tu vi đủ .
Chỉ riêng cái bát tự của Chư Doanh Yên suýt nữa ép đại sư Minh Đăng bế quan .
Vẫn là Thái t.ử khuyên lăm khuyên lốn mãi mới giữ đại sư Minh Đăng .
Áo cưới của Chư Tầm Đào sự nỗ lực chung của tám vị thợ thêu kỹ nghệ tinh xảo đưa tới mặt cô.
Thu Nguyệt từng thấy sự đời thấy bộ áo cưới chỉ kêu “oa oa oa".
Chư Tầm Đào chăm chú vài cái, đúng là rực rỡ lóa mắt.
Màu đỏ vốn dĩ là màu sắc mang tính hỷ khí và vô cùng bắt mắt.
Cộng thêm những hình thêu rườm rà và tinh mỹ hỷ phục, bộ hỷ phục như thế nếu đặt ở thời hiện đại chắc chắn là đồ cao cấp, giá bảy con nhỉ?
Nghĩ đến việc chỉ là một dân công sở, mà cũng ngày mặc đồ cao cấp, Chư Tầm Đào thực sự dở dở .
Đây chính là cuộc đời luôn cơ hội ở khắp nơi ?
“Tiểu thư, mau mặc thử ạ."
Bàn tay nhỏ nhắn của Thu Nguyệt rục rịch, hận thể lột ngay quần áo của Chư Tầm Đào để bộ giúp cô.
“Thợ thêu vẫn đang đợi đấy ạ, nếu chỗ nào hợp thì thợ thêu thể kịp thời sửa ."
Càng , Thu Nguyệt càng chìm đắm trong sự tinh xảo của bộ áo cưới.
“Tiểu thư, xem Tiêu thế t.ử yêu ch-ết sống ?"