Sau khi bị nghe lén tiếng lòng, ta trở thành con cưng của nhà phu quân - Chương 552

Cập nhật lúc: 2026-02-25 10:36:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dù chức vị ảo, nhưng Tiêu Cảnh Thâm chút thực quyền đấy.”

 

Trong thời gian việc, Tiêu Cảnh Thâm gặp vấn đề khó khăn gì đều tìm sư phụ là Triệu Thượng thư giúp đỡ, mà mang hết về Hầu phủ thỉnh giáo Chư Tầm Đào.

 

Chư Tầm Đào dù cũng là từng việc trong công ty lớn, việc xử lý những tài liệu cũ kỹ của Hộ bộ tự nhiên là thành vấn đề.

 

Chỉ cần Tiêu Cảnh Thâm đến hỏi, Chư Tầm Đào chuyện gì là trả lời.

 

Dù nàng là vạn năng, thỉnh thoảng cũng gặp những mảng quen thuộc.

 

khi Chư Tầm Đào hỏi rõ chi tiết từ Tiêu Cảnh Thâm, những tình huống đó cơ bản đều thể giải quyết.

 

Cứ như , Tiêu Cảnh Thâm đối với Chư Tầm Đào ngày càng khách sáo.

 

Làm cho Chư Tầm Đào, một nhân viên ngoài biên chế, còn hiểu rõ tình hình Hộ bộ hơn cả đa quan viên trong đó.

 

Việc Chư Tầm Đào mệt đến mức sụt mất hai cân thịt.

 

Tiêu Mịch Lộ và Tiêu Thần Lương thì cần , vẫn luôn là Chư Tầm Đào dắt theo.

 

Cộng thêm hai Tiêu Cảnh Du và Tiêu Cảnh Thâm mới thêm , Chư Tầm Đào “một nách bốn con", lớn nhỏ cao thấp đủ cả, nàng mệt đến bở tai.

 

Khi nghiên cứu đậu bò, Chư Tầm Đào giãi bày tâm sự với Tiêu Cảnh Trạm, còn bài xích việc sinh con nữa.

 

Lần trở về Hầu phủ, nàng cũng định sẵn kế hoạch đưa việc m.a.n.g t.h.a.i chương trình nghị sự.

 

Vấn đề là em Tiêu Cảnh Du quấn lấy như , Chư Tầm Đào lập tức chẳng còn tâm trí gì nữa.

 

Vừa thấy cái tên Tiêu Cảnh Vân và Tiêu Cảnh Phong, Chư Tầm Đào suýt nữa dọa ch-ết khiếp:

 

“Ta nhát gan lắm, thể chút chuyện gì vui vẻ ?"

 

“Còn nữa, hai vị của Tiêu Cảnh Du và Tiêu Cảnh Thâm, xin hãy dành thời gian quản lý cho ."

 

“Thúc tẩu biệt, họ cứ đến tìm mãi, vạn nhất khiến hiểu lầm thì , thanh danh của chẳng lẽ cần nữa ?"

 

Để cắt đuôi Tiêu Cảnh Du và Tiêu Cảnh Thâm, Chư Tầm Đào tiếc buông lời tàn nhẫn:

 

“Cứ tiếp tục như thế , ... ... cuộc sống , sống nổi nữa ."

 

Chương 454 Không đoán 2

 

Nhìn thấy Chư Tầm Đào giận dỗi, dáng vẻ giả vờ lóc nũng, Tiêu Cảnh Trạm những thấy phiền mà còn thích thú vô cùng:

 

“Yểu Yểu đúng lắm, nàng là nương t.ử của , họ thể quấn lấy nàng như , nàng vất vả ."

 

“Thế , Yểu Yểu cứ đợi đó, vi phu bây giờ sẽ trút giận cho nàng, dạy dỗ cho hai cái thằng ranh con một trận thật ."

 

Chư Tầm Đào đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng rỡ:

 

“Chàng định thu xếp họ thế nào?"

 

“Có khi dạy dỗ họ xong, họ sẽ sợ, dám đến tìm nữa ?"

 

Nếu đúng là như thì quá .

 

Nàng chỉ thích trẻ con thôi, thích “trẻ lớn xác".

 

Ranh giới của trẻ con đương nhiên lấy Tiêu Mịch Lộ chuẩn, Tiêu Cảnh Thâm đều đạt tiêu chuẩn, huống chi là Tiêu Cảnh Du.

 

“Vi phu sẽ cố gắng."

 

Tiêu Cảnh Trạm cho Chư Tầm Đào một câu trả lời khẳng định.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-nghe-len-tieng-long-ta-tro-thanh-con-cung-cua-nha-phu-quan/chuong-552.html.]

 

Hai đứa em khó trị đến mức nào, Tiêu Cảnh Trạm còn sớm hơn cả Chư Tầm Đào.

 

Hồi nhỏ, chúng quấn lấy là , bây giờ hai đứa phiên quấn lấy nương t.ử nhà , đúng là ngứa da cần thu xếp thật mà.

 

Không ngoại lệ, Tiêu Cảnh Du và Tiêu Cảnh Thâm đều Tiêu Cảnh Trạm gọi đến phòng luyện công, đ-ánh cho một trận tơi bời.

 

Tiêu Cảnh Du xoa xoa khuôn mặt thương của :

 

“Đại ca, đ-ánh đ-ánh mặt, hôm nay quá đáng đấy nhé."

 

Đại ca sẽ vì tẩu tẩu mà thu xếp , Tiêu Cảnh Du sớm đoán .

 

thể như .

 

Hắn luôn cảm thấy tẩu tẩu sẽ chỉ ngày càng bận rộn hơn, sợ nhất chính là tẩu tẩu bận nhưng cũng chắc sẵn lòng dạy như ý nguyện.

 

Đại Lý Tự bao nhiêu việc, bắt nhịp trong thời gian ngắn nhất.

 

Nếu , thể nên thành tựu để chứng minh với rằng việc Hoàng thượng phá lệ trọng dụng là minh trí, chứ đang mở cửa cho .

 

Đến tận hôm nay, Tiêu Cảnh Trạm và Tiêu Cảnh Du đều rõ chi tiết việc Tiêu Cảnh Du quan cho Chư Tầm Đào , chính là sợ nàng sợ hãi.

 

Năm ngoái, con trai của Trần ma ma cố tình bắt cóc Tiêu Thần Lương đến ngôi miếu đổ nát ngoài thành.

 

Hắn định khi tự tay g-iết ch-ết Tiêu Thần Lương sẽ để những kẻ chiếm cứ ngôi miếu đó giúp hủy thi diệt tích.

 

Cũng nhờ chút manh mối nhỏ mà Chư Tầm Đào cung cấp, cùng với tấm lòng thương con, Tiêu Cảnh Du nhất quyết chịu bỏ cuộc, vẫn luôn truy tra đến cùng.

 

Dù ngày hôm đó hai kẻ suýt chút nữa hại Chư Tầm Đào và Tiêu Thần Lương đều Tiêu Cảnh Du bắt , nhưng vẫn chịu dừng tay.

 

Bởi vì đằng vụ án lớn như chắc chắn ẩn giấu một kẻ phận cực cao.

 

Nếu , hai kẻ phạm tội chồng chất, tội ác tày trời như thể bình an vô sự cho đến khi gặp , còn chẳng ai điều tra?

 

Bây giờ hai kẻ đẩy chẳng qua là để “bỏ xe bảo tướng".

 

Tiêu Cảnh Du nhất quyết để chúng toại nguyện, bề ngoài vẻ như thu lưới, nhưng thực chất trong bóng tối tung cái lưới rộng hơn, xa hơn.

 

Dưới sự kiên trì mệt mỏi của Tiêu Cảnh Du, con cá lớn cuối cùng cũng tóm gọn.

 

Điều khiến Tiêu Cảnh Du bất ngờ thấy đúng như dự đoán là kẻ tay đầy m-áu tanh, đủ chuyện ác ôn đời ai khác, chính là trong hoàng thất.

 

Kẻ cũng giống như Dục Vương, cũng là một Vương gia, nhưng chỉ do một cung nữ bình thường sinh .

 

Vì thế lực quá mỏng, ai coi trọng, khi Tiên đế còn tại thế chẳng ai ủng hộ , mà Hoàng thượng nhận sự kỳ vọng của .

 

Thế là Hoàng thượng lên ngôi, còn vị hoàng t.ử coi thường là thì nhờ hào quang của Tân đế đăng cơ mà phong Vương gia.

 

Chương 455 Chắc chắn là thứ

 

Khác với Dục Vương, khi nhận vinh quang, Dục Vương bảo vệ đất nước, báo đáp ơn sủng của Tân đế.

 

Vị Vương gia thì “đ-âm lao theo lao", cảm thấy Hoàng đế thì cứ việc tận hưởng hương vị Vương gia cho thỏa thích.

 

Trên đời ngoại trừ Hoàng thượng thì nên ai tôn quý hơn , cho nên thể tất cả những gì , trong đó bao gồm cả việc “ăn thịt ".

 

Không là do nghiện do tâm lý của vị Vương gia quá đen tối, chỉ thử một là vị Vương gia đó bao giờ bỏ thói quen nữa.

 

Vị ác Vương chỉ ăn thịt , mà còn thử qua đủ giới tính, lứa tuổi.

 

Hơn nữa còn ghê tởm ở chỗ chọn khẩu vị mà thích nhất.

 

 

Loading...