“Chư Doanh Yên dù cũng là nữ chính của thế giới , dù hiện tại qua vẻ giống lắm, thì cũng chẳng đến lượt nàng - một nữ phụ - mặt dạy bảo nữ chính theo đạo lý và khả năng .”
Mẫu đang nghĩ cái gì ?
Nàng chỉ mong và mẫu cũng như Chư Doanh Yên chẳng chút quan hệ nào.
Mẫu , Chư Doanh Yên, đều thể đợi đến ngày nàng mặt vì bọn họ !
Chư Tầm Đào tin tâm thế của nàng mà mẫu , dù giả ngu thì cũng giới hạn nhất định chứ?
Được , cái bệnh đau đầu đám Ngụy ngự y cho bộc phát nay sự kích thích của mẫu càng thêm trầm trọng.
Không chứ, nàng đến trang t.ử, ngoại trừ nghiên cứu chủng đậu , còn một điểm nữa là để giải khuây mà.
Càng giải khuây thế , nàng càng bực thêm ?
Chư Tầm Đào xoa xoa cái trán đang “giật giật", uể oải một câu:
“Bà với những chuyện gì?”
“Trừ phi Chư Doanh Yên thật sự đại nghịch bất đạo, lấy mạng bà.”
“Nếu thì những chuyện khác, ví dụ như cô của hồi môn của bà, ý kiến.”
“Những lời bà với từ nhỏ, đều quên, chắc bà quên chứ?”
“Tất cả thứ của bà, vốn dĩ đều là của Chư Doanh Yên, cùng lắm là Chư Doanh Yên lấy sớm hơn một chút, cũng chẳng .”
Với tư cách là xem, Chư Tầm Đào phán xét hành vi của Chư Doanh Yên là đúng sai, là .
Dù mẫu đừng kéo nàng giữa hai bọn họ là .
“Những lời bà với , coi như từng thấy.”
Nàng vì mẫu mà tìm Chư Doanh Yên đòi công đạo, càng thể đến mặt Chư Doanh Yên mách lẻo mẫu , khiêu khích quan hệ của hai .
Hai bọn họ vẫn sẽ là cặp con yêu thương thắm thiết.
“Hừ……”
Tôn phu nhân lộ một nụ giễu cợt, nhưng ý vị giễu cợt trong tiếng đó là nhắm Chư Tầm Đào là nhắm chính bà thì chút rõ:
“Ta ……”
Chư Tầm Đào nhíu mày, tại còn nhất định kể cho nàng ?
Sao thế, một phiền đủ, còn kéo cả nàng xuống nước ?
Vậy thì ngại quá, đợi khi mẫu rời , nàng và mẫu còn chạm mặt , quá ba ngày, nàng sẽ đem những lời mẫu với nàng quên sạch sành sanh, nhớ nổi một chữ.
Chư Tầm Đào ngẩng đầu cảm thán:
“Quan hệ huyết thống đúng là một thứ huyền diệu quá mức .”
Nếu nàng và Tôn phu nhân tầng xiềng xích , nàng quản đối phương là ai, cút xa bao nhiêu thì cứ cút xa bấy nhiêu!
Chương 432 Cho nên thì 2
Không giải đáp thắc mắc cho Chư Tầm Đào, Tôn phu nhân lấy một chiếc hộp gỗ mà Chư Tầm Đào cảm thấy quen mắt, đó đẩy về phía Chư Tầm Đào:
“Cầm lấy ?”
Chư Tầm Đào nghiêng đầu:
“Là cái hộp hôm đó bà bảo Tôn Ký mang cho ?”
“ .”
Chính là cái hộp đó, đồ vật bên trong hộp vẫn còn, hộp bà cũng từng đổi qua.
Chư Tầm Đào rõ ràng trong hộp đựng cái gì, cũng chút do dự, đưa một ngón tay, đẩy chiếc hộp trở cho Tôn phu nhân:
“ cần.”
“Bà thích cho ai thì cho.”
“Yên tâm, nhớ rõ là do ai sinh .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-nghe-len-tieng-long-ta-tro-thanh-con-cung-cua-nha-phu-quan/chuong-525.html.]
“Sự lời răm rắp mà bà , chắc chắn là .”
“ ngoài điều đó , chỉ cần bà phạm lầm lớn thể dung thứ, khi bà gặp nguy hiểm đến tính mạng, tự nhiên sẽ cứu bà.”
“Dịch đậu chủng cho bà đáng mấy đồng, thể tự bù .”
“Cái hộp ……
Bà thu .”
Với tính cách yêu tiền của Chư Tầm Đào, đời chỉ sợ chỉ bạc của Tôn phu nhân là nàng mới thể từ chối dứt khoát như , một chút luyến tiếc.
Thay đổi một khác tới xem, xem ngôn hành của Chư Tầm Đào còn kiên định như .
Gần đây chứng đau đầu lẽ bộc phát nhiều, cho nên Chư Tầm Đào hy vọng chuyện xung quanh thể ít một chút.
Theo lý, chuyện giữa mẫu và Chư Doanh Yên, , Chư Tầm Đào đều quản, cũng b-ình lu-ận.
hôm nay, Chư Tầm Đào khuyên mẫu vài câu:
“Chính bà hứa sẽ giao tất cả cho Chư Doanh Yên, dã tâm của cô đều là do bà nuôi dưỡng .”
“Cho nên, bạc , bà nên đưa cho Chư Doanh Yên.”
“Nói thật, đây là bạc bà cam tâm tình nguyện đưa cho , từ chối một .”
“Không dám nhận, mà nhận, Chư Doanh Yên chắc dám đến tìm gây rắc rối.”
“Bà là nương của cô , cũng là nương của , một bạc, là bà bạc đãi .”
“ mà……”
“Một khi nhận bạc , bà cân nhắc bà và Chư Doanh Yên sẽ chung sống thế nào ?”
“Chư Doanh Yên hạng hào phóng gì, theo ý cô mà từ hôn với Tiêu Cảnh Trạm, còn thành nữa, vì cô hận thể để ch-ết.”
“Bạc một khi lấy, quan hệ giữa và cô cũng chẳng còn chỗ nào để tệ hơn nữa, bà thì giống .”
“Hay là , bà đều dự định Chư Doanh Yên gọi bà là nương thôi ?”
Không bạc vốn nhắm , Chư Doanh Yên nhận mẫu là chuyện thể xảy .
Tính mạng của tiểu mập mạp trong mắt Chư Doanh Yên còn chẳng trọng lượng gì, huống chi chỉ là nhận mẫu ?
Đừng với nàng, mẫu rõ những tình huống mà vẫn kiên trì đưa bạc cho , thực tế là mẫu đang đợi Chư Doanh Yên còn nhận bà nữa?
“Hừ……”
Tôn phu nhân hừ lạnh một tiếng,
“Ta nên con lương thiện, nên mắng con ngu ngốc nữa.”
Chư Tầm Đào:
“……”
“ chẳng qua là nhận bạc của bà thôi, cần công kích cá nhân như chứ.”
Ánh mắt Chư Tầm Đào liếc ngoài cửa một chút:
“Nhắc nhở bà, hiện tại dễ bắt nạt như .”
“Bà mà mắng thêm câu nữa, tin là sẽ một đám xông đây cãi với bà ?”
Không cần cũng , Tiêu Mịch Lạc chắc chắn đang dán tai cửa lén, canh sẵn .
Những khác……
Không chắc chắn, khó lắm.
Tôn phu nhân:
“……”
Tôn phu nhân dường như chút dám tin, đường đường là thiên kim Hầu phủ mà thể chuyện góc tường nhà khác.