“Chư Tầm Đào ở , đến mức nào, cần giải thích.”
Ba là , Đại Ung triều .
Đầu tiên là tuyết tai, đó là vụ xuân trì hoãn, giờ là thiên hoa.
Người phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí.
Cùng lúc ba tai họa giáng xuống Đại Ung triều, Hoàng thượng dám tưởng tượng nếu sự hiện diện của Chư Tầm Đào, thiên hạ của ngài sẽ biến thành bộ dạng gì.
Cho nên, Đại Ung triều hiện tại thật .
Sự khẳng định của Hoàng thượng đối với bản cũng như Đại Ung triều đều trọng điểm, tất cả thứ, Chư Tầm Đào mới là trọng tâm.
Chư Tầm Đào vẫn còn đang rúc trong trang t.ử Hoàng thượng sắp khen nàng lên tận trời ,
vì một câu chuyện phiếm với Tiêu Cảnh Trạm, “linh cảm" kích phát, Chư Tầm Đào đương nhiên dùng tốc độ nhanh nhất để thực hiện nó.
Bởi vì nó liên quan đến thời gian lưu trữ dịch đậu.
Bò đậu dễ tìm, bò đậu một chu kỳ, căn bệnh cũng sẽ khỏi.
Cho nên trong thời gian bò mọc đậu, tận dụng lấy thật nhiều dịch đậu,
đợi bò khỏi bệnh , dịch đậu tự nhiên cũng còn nữa.
Trước đây tìm phương pháp lưu trữ , Chư Tầm Đào tình hình cũng còn cách nào khác.
Bây giờ thì khác , nàng nghĩ cách giải quyết.
“Kết băng , thật sự kết băng , xuýt... lạnh quá, thật sự là lạnh...”
Mấy đứa trẻ Chư Tầm Đào kết băng, đều chơi nữa, vây quanh Chư Tầm Đào chịu rời .
Giờ đây thời tiết ngày càng nóng, mặc dù đến mức cần dùng băng để giải nhiệt.
cứ cái nắng gắt đỉnh đầu, băng từ mà , Chư thế t.ử phi nương nương biến cho bọn họ ?
Đám trẻ cuối cùng phát những tiếng “oa oa" liên hồi, nhảy hò reo, hét lên rằng Thế t.ử phi nương nương thật sự biến băng cho bọn chúng !!!
Cô bé nhà họ Lâm mở to đôi mắt long lanh, ánh mắt đầy vẻ sùng bái Chư Tầm Đào:
“Thế t.ử phi nương nương, là thần tiên ?”
Chư Tầm Đào vui mừng vì sự thành công của , bộ não của nàng mặc dù mẫu sinh đúc một phen,
may mắn là tất cả ký ức đều ảnh hưởng, kiến thức học ở hiện đại vẫn còn đầy ắp.
Chư Tầm Đào mới cảm thán một lát, câu hỏi của cô bé họ Lâm cho phì :
“Không .”
Đối với tiểu loli, Chư Tầm Đào chỉ tính khí , kiên nhẫn đủ đầy, mà giọng còn dịu dàng đến mức như thể vắt nước.
Chư Tầm Đào cho phép Tiêu Cảnh Trạm trọng nam khinh nữ trọng nữ khinh nam, thực tế, nàng cũng nên tự phản tỉnh thái độ của một chút.
“Thế t.ử phi nương nương thần tiên, tại cái nắng lớn như mà vẫn thể biến băng?”
Lâm tiểu cô nương tin lời giải thích Chư Tầm Đào thần tiên, rõ ràng Thế t.ử phi nương nương cái gì cũng mà.
“Cái ...”
Chư Tầm Đào nhướng mày, nàng đây là còn kiêm luôn cả tiết học hóa học cho đám trẻ ?
“Thần kỳ, thật sự là quá thần kỳ, xuýt...”
Dương đại phu một bên tận mắt chứng kiến Chư Tầm Đào thế nào biến một chậu nước bình thường thành nước đ-á.
Dương đại phu và đám trẻ phản ứng giống hệt , dẫu tận mắt chứng kiến “kỳ tích" xảy ,
vẫn đưa tay , sờ cái lạnh của khối băng, cho tê cóng mới coi là thật.
“Sư phụ, trong thời tiết như thế mà đều thể biến băng, đời còn chuyện gì mà ?”
Chương 424 Đây là chuyện thể (2)
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-nghe-len-tieng-long-ta-tro-thanh-con-cung-cua-nha-phu-quan/chuong-516.html.]
“Chuyện còn nhiều lắm.”
Chư Tầm Đào xua tay, nàng đội nổi cái mũ cao dường :
“Dẫu băng , thể dùng băng để bảo ôn, kéo dài hiệu lực của dịch đậu.”
“Vậy ?”
Dương đại phu lúc mới nguyên nhân thực sự Chư Tầm Đào băng.
cũng vì thế, Dương đại phu tỏ ý nghi ngờ:
“Dẫu cho sư phụ sớm dịch đậu và đ-á viên đặt cùng thể kéo dài thời gian sử dụng dịch đậu, sớm cho chúng ?”
Chư Tầm Đào lườm một cái:
“Bởi vì băng!”
Cho dù băng, nhưng thiếu công cụ, biện pháp cũng bằng .
Chẳng , nàng tự tạo băng , vấn đề sẽ tồn tại nữa.
Chỉ cần thể kéo dài thời gian sử dụng của dịch đậu, thì việc lấy dịch đậu từ bò đậu thời hạn sẽ còn lo lắng vấn đề hết hạn nữa.
Giải quyết một rắc rối lớn như , bản Chư Tầm Đào còn đang khá vui mừng.
lời của Dương đại phu dội cho Chư Tầm Đào một gáo nước lạnh:
“Sư phụ... c.o.n c.uối cùng cũng tin vạn năng, cái gì cũng .”
“?”
Chư Tầm Đào đầy vẻ nghi vấn.
Mặc dù, nàng đúng là như thật, nhưng cái gã họ Dương đổi giọng là nhanh quá ?
Còn tôn sư trọng đạo đây?
Dương đại phu giải thích:
“Trong đó vấn đề đ-á viên , đối với đồ nhi mà , quả thực là chút rắc rối.”
“ đối với sư phụ mà , thành vấn đề nha.”
Chư Tầm Đào càng thêm khó hiểu:
“Tại đối với mà , thời tiết cần băng thành vấn đề?”
Nếu thành vấn đề, thì nàng đến tận hôm nay mới giải quyết vấn đề thời hạn hiệu lực của dịch đậu ?
Dương đại phu nhắc nhở Chư Tầm Đào:
“Không chỉ là đô thành, những nhà quan hoặc là những nhà giàu ở nơi khác đều sẽ hầm băng.”
“Nô bộc trong phủ tự nhiên sẽ mùa đông năm đem đ-á nhét đầy hầm băng.”
“Đợi đến sang năm, hạ thử đến, những khối băng sẽ chuyển ngoài để dùng giải nhiệt.”
“Sư phụ, lớn nhường , từng dùng bồn băng mùa hè ?”
Dương đại phu dứt lời, Lâm tiểu cô nương ở một bên liền gật đầu.
Đối với bồn băng, cô bé mới năm tuổi vẫn còn ấn tượng, mùa hè năm ngoái nhà bọn họ dùng :
“Mùa hè dùng bồn băng, mát mẻ lắm.”
“Thế t.ử phi nương nương, từng dùng qua ?”
Dương đại phu dùng đôi mắt to tròn kiểu mẫu, đầy vẻ nghi hoặc Chư Tầm Đào.
Phải rằng, trong mắt Dương đại phu, dẫu Chư Tầm Đào là Thế t.ử phi của Vĩnh Tĩnh Hầu phủ,
thì khi nàng gả , vẫn là con gái của Thượng thư cơ mà.