Kiểm tra những dấu vết lộ , xác nhận xác nhận , Chư Tầm Đào thở phào nhẹ nhõm:
“Không cần sợ nữa , tiểu mập mạp căn bản thiên hoa, đây là mọc thủy đậu thôi.”
Cái bệnh thủy đậu trông vẻ giống với thiên hoa bùng phát.
Lý do Chư Tầm Đào phân biệt đều là nhờ đồng nghiệp bỉm sữa phổ cập kiến thức cho.
Ý định ban đầu của đồng nghiệp là Chư Tầm Đào cũng là phụ nữ, tương lai chắc chắn kết hôn sinh con, đến bước nuôi con thì phiền phức nhiều lắm.
Chư Tầm Đào tuy nghĩ sẽ kết hôn nhưng vẫn sẵn lòng lắng đạo lý:
Trẻ em bây giờ sinh sắp xếp tiêm đủ loại vắc-xin các giai đoạn khác , cho nên một bệnh, ví dụ như thiên hoa, căn bản sẽ mắc .
Thế nên, tại nàng học sự khác biệt giữa thiên hoa và thủy đậu?
Điều khiến Chư Tầm Đào thấy buồn là, quả nhiên con học thêm chút kiến thức là bao giờ sai, nếu thì đúng là đến lúc cần dùng đến sách mới thấy học quá ít.
Lúc đó nàng thuần túy là đồng nghiệp bỉm sữa kéo cho đủ quân , hôm nay chỗ dùng Tiêu Thần Lương.
Dương Hề Nhược mừng rỡ khôn xiết:
“Vậy thể qua đó ?”
“Thủy đậu cũng lây lan, nhưng tỷ lệ t.ử vong cực thấp, về cơ bản ai ch-ết vì mọc thủy đậu cả.”
“Muội nếu sợ lây thì thể qua đây.”
“ với tư cách là một loại bệnh truyền nhiễm, cảm thấy...”
Muội nhất đừng qua đây thì hơn...
Câu cuối cùng Dương Hề Nhược căn bản cho Chư Tầm Đào cơ hội hết, cực nhanh chạy đến mặt Tiêu Thần Lương, nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang phát nóng của bé.
so với đây, đặc biệt là so với bản án t.ử hình thiên hoa mà đại phu tuyên bố, nhiệt độ c-ơ th-ể khác thường của Tiêu Thần Lương lúc khiến Dương Hề Nhược yên tâm:
“Tẩu t.ử, Thần Lương mắc thủy đậu, nó sẽ ch-ết đúng ?”
Chư Tầm Đào mặc quần áo cho Tiêu Thần Lương:
“Tiểu mập mạp đến mức yếu ớt thế , mọc cái thủy đậu mà đòi bỏ mạng, đừng lo.”
“Thu Nguyệt, bây giờ em với đại phu, bảo ông đổi sang phối thu-ốc trị thủy đậu, đó bảo sắc.”
Mặc dù thủy đậu ch-ết , nhưng tiểu mập mạp cứ sốt như thế cũng chuyện đùa, “Tìm lấy thêm một vò r-ượu mạnh tới đây, hạ sốt cho tiểu mập mạp.”
“Tiểu mập mạp nhà chúng thông minh đáng yêu như , vạn nhất sốt hỏng não thì ?”
Thủy đậu ch-ết , Chư Tầm Đào vẫn nên lo lắng thì lo lắng thôi, ai bảo trẻ con quý giá cơ chứ.
“Muội, lấy!”
Dương Hề Nhược dậy giúp sức, nhưng cả lảo đảo một cái, ngã nhào lên Tiêu Thần Lương.
Chư Tầm Đào đỡ Dương Hề Nhược xuống:
“Được , nếu sợ lây thủy đậu thì cứ cùng trông chừng tiểu mập mạp, những việc khác tự nhiên sẽ .”
Cứ cái bộ dạng sợ đến nhũn chân của Dương Hề Nhược, để nàng bê r-ượu, chỉ sợ vò r-ượu đè cho chứ.
“Có chuyện gì thế ?”
Viện của Tiêu Cảnh Du náo loạn lớn như , vợ chồng Tiêu Viễn Khải điếc, hạ nhân là Tiêu Thần Lương đang đổ bệnh, màng đến chuyện khác, nhất định tận mắt tới xem cho bằng .
Vợ chồng Tiêu Viễn Khải còn bước viện, chỉ mới tới cổng viện chặn .
Thấy tình hình , mặt Tiêu Viễn Khải đen :
“Thần Lương rốt cuộc là ?”
Hạng Dĩnh vội vàng vịn lấy cánh tay Tiêu Viễn Khải, tránh để ngã:
“Nói cho chúng , tôn nhi của rốt cuộc ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-nghe-len-tieng-long-ta-tro-thanh-con-cung-cua-nha-phu-quan/chuong-454.html.]
“ , mời Đào Đào tới ?”
“Cha, ...”
Tiêu Cảnh Du chạy tới thấy cha , mặt đầy vẻ hổ thẹn, cha lo lắng .
“Thần Lương , bọn họ thế là ý gì?
Tại cho chúng xem Thần Lương?”
Ngay đó, một tiếng kêu thê lương từ trong lòng Hạng Dĩnh phá tan sự tĩnh lặng của màn đêm, Chư Tầm Đào và Dương Hề Nhược trong phòng đều giật một cái.
“Hỏng ...”
Dù cũng là bảo bối của Hầu phủ, chuyện còn đầy nửa canh giờ náo loạn đến mức ai ai cũng .
Chư Tầm Đào dặn dò Dương Hề Nhược:
“Chắc chắn là nhị thúc nhị thẩm tới xem tiểu mập mạp .”
“Muội bây giờ ngoài với họ, tiểu mập mạp mắc thiên hoa, mà là mọc thủy đậu, sẽ nguy hại đến tính mạng.”
“Còn nữa là gửi tin báo tới các viện khác , trọng điểm là, tuyệt đối đừng lão phu nhân sợ hãi.”
Chủ động thông báo luôn hơn là để lão phu nhân tự nhận thấy suy nghĩ lung tung.
Hơn nữa, thiên hoa đúng là quá đáng sợ, khi là thủy đậu, hạ nhân trong Hầu phủ mới thể yên tâm việc .
“Ồ, !”
Có Chư Tầm Đào ở đây, Dương Hề Nhược đặc biệt lời, những việc trong khả năng của , “Cha , hai tới .”
“Thần Lương của ơi, ông trời ơi, tại ông ...”
Nghe con trai tôn nhi mắc thiên hoa, Hạng Dĩnh suýt chút nữa ngất .
Lại thấy con dâu, Hạng Dĩnh càng thêm òa nức nở, oán hận thế đạo bất công.
Dương Hề Nhược :
“Mẹ, đừng nữa, cha, cũng đừng lo lắng, Thần Lương !”
Hạng Dĩnh đang bỗng khựng :
“Mắc thiên hoa thể ?”
Con dâu vì đau buồn quá độ mà phát điên chứ?
Tiêu Cảnh Du tinh thần đại chấn:
“Tẩu t.ử thế nào?”
Dương Hề Nhược đối với Tiêu Cảnh Du :
“Tẩu t.ử , đại phu chẩn đoán sai , Thần Lương căn bản mắc thiên hoa, nó là mọc thủy đậu thôi.”
“Tẩu t.ử còn , mọc thủy đậu ch-ết , Thần Lương vẫn khỏe chán, đợi hết sốt, thủy đậu mọc hết là như thôi!”
Sẽ ch-ết, sẽ ch-ết !
Tiêu Viễn Khải, Hạng Dĩnh:
“...”
Thật, thật giả ?
Vị đại phu nhận tin chẩn đoán sai từ Thu Nguyệt vội vã chạy tới, ông tin cái chuyện tà môn , ông tin chẩn đoán sai, cho nên, thà rằng mạo hiểm lây thiên hoa cũng xem một nữa.
Thấy đại phu tới, đều màng đến chuyện ông chẩn đoán sai, lập tức nhường đường cho đại phu.
Đợi đại phu trong, Hạng Dĩnh nắm lấy tay Dương Hề Nhược hỏi:
“Nếu Đào Đào Thần Lương là mọc thủy đậu, chúng thể xem nó ?”